Viên Mục Dã cúi đầu nhìn mảnh vải trong tay, hóa ra là phần đai ở cổ tay áo trên áo khoác của nam giới... Mọi người nhanh chóng xúm lại quan sát cẩn thận, tất cả đều rất ngạc nhiên.
Trương Khai ngạc nhiên nói: “Không ngờ tên này không những có thực thể, mà còn là một kẻ thích mặc áo khoác giữa mùa hè.”
Đại Quân nhìn cái đai tay áo khoác kia: “Tên này... cũng hay quá nhỉ? Mặc dù hắn trong suốt, nhưng quần áo trên người sau khi rời khỏi hắn sẽ trở lại bình thường!”
Nghe Đại Quân nói vậy, suy nghĩ của Viên Mục Dã nhanh chóng quay trở về thời gian cậu còn ở nước M. Loại cảm giác này rất quen thuộc, nhưng cậu không xác định được tên này có phải người mình đang nghĩ đến hay không.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã thất thần nhìn cái đai tay áo kia, thì nhẹ nhàng hỏi: “Cậu nghĩ đến chuyện gì à?”
Viên Mục Dã nói: “Anh nghĩ chuyện này có liên quan đến hắn không?”
Đoàn Phong không hiểu: “Hắn? Hắn nào?”
“Lệ Thần.” Giọng Viên Mục Dã trầm xuống.
Đoàn Phong nhanh chóng tìm kiếm trong đầu thông tin về cái tên nghe quen quen này, sau đó vỗ đầu, nói: “A, cậu không nói thì tôi cũng quên chuyện của con côn trùng tinh kia! Cậu cảm thấy thứ đang giả ma giả quỷ ở đây là hắn sao?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Hắn đến nước S là để né tránh bọn Thạch Lỗi, nhưng anh đừng quên ở đây hắn không có thân phận hợp pháp, cho nên không thể sống đường hoàng được. Nhưng hắn vẫn cần ăn cơm đi ngủ, bởi vậy hắn đã lợi dụng đặc điểm mình có thể ẩn thân để tạm thời trốn nhờ ở trong trường học này.”
Đoàn Phong nhìn xung quanh: “Đúng thế thật, những nơi như thế này đúng là địa điểm ẩn nấp hoàn hảo... Cậu định thế nào?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ: “Mọi người ra ngoài trường chờ tôi trước đã, tôi sợ có người khác ở đây hắn không tiện xuất hiện.”
Đoàn Phong hơi do dự một chút rồi nói: “Cũng được, vậy cậu cẩn thận đấy! Nếu có chuyện gì thì gọi điện ngay cho chúng tôi...”
Đợi đến khi Đoàn Phong đưa mọi người ra ngoài, Viên Mục Dã đi một mình vào trong tòa nhà thí nghiệm, bởi vì cậu cảm thấy cho dù đối phương có phải Lệ Thần hay không thì hắn cũng sẽ không xuất hiện khi có những người khác ở đó.
Đẩy cánh cửa kính của tòa nhà thí nghiệm, Viên Mục Dã hét vào trong không trung: “Tôi biết cậu đang ở đây, bọn họ đã đi rồi, cậu ra đi.”
Nhưng Viên Mục Dã thấy xung quanh vẫn yên tĩnh, không hề có bất cứ ai đáp lại cậu, mà lúc này năm giác quan của cậu bị trơ cho nên không thể cảm nhận được bên cạnh mình có ai hay không...
“Lệ Thần! Tôi biết là cậu, đừng lẩn trốn nữa, ra đi!” Viên Mục Dã tiếp tục nói to.
Đúng lúc Viên Mục Dã cho rằng có thể Lệ Thần đã chạy ra khỏi tòa nhà rồi, định quay người ra ngoài tìm, thì đột nhiên cây đàn dương cầm cổ kia lại phát ra tiếng nhạc du dương...
Viên Mục Dã nghe thấy tiếng nhạc thì quay đầu lại và sững sờ ngay tại chỗ, cậu cho rằng mình sẽ lại nhìn thấy những phím đàn tự chuyển động, kết quả lại nhìn thấy một người trẻ tuổi đeo kính đang ngồi đánh một bản tình ca buồn.
Người thanh niên này đương nhiên không phải Lệ Thần, mà dường như hắn không hề quan tâm đến sự xuất hiện của Viên Mục Dã, vẫn chìm đắm trong màn biểu diễn của mình. Đến tận khi cậu nhìn thấy những vệt đỏ thắm trên chiếc sơ mi trắng, Viên Mục Dã mới ý thức được đây là từ trường tư duy của người nào đó còn sót lại ở đây.
Đáng tiếc đoạn ký ức này ít đến đáng thương, điều duy nhất có thể biết được là nhiều năm về trước đã từng có một người thanh niên trẻ tuổi chết trước cây đàn dương cầm này, mà trước khi chết anh ta vẫn quên mình diễn tấu khúc nhạc tình yêu kia.
“Viên Mục Dã? Viên Mục Dã tỉnh lại!” Một giọng nói dần trở nên rõ ràng.
Đến khi Viên Mục Dã lấy lại tinh thần thì nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đang không ngừng lắc lư trước mắt cậu, đây không phải chính là Lệ Thần đã lâu không gặp sao?
“Quả nhiên là cậu!” Viên Mục Dã nói.
Lệ Thần cười gượng: “Tôi tạm thời sống nhờ ở chỗ này, sao anh lại đến đây?”
Viên Mục Dã tức giận nói: “Cậu còn dám hỏi à? Cậu trộm đồ ăn của người ta, lại còn nửa đêm giả ma giả quỷ hù dọa người ta kia kìa?”
“Giả ma? Anh nói gì thế? Tôi đâu có rảnh rỗi đến vậy...” Lệ Thần nói với vẻ oan ức.
Viên Mục Dã chỉ vào cây đàn dương cầm và hỏi: “Vậy đêm hôm khuya khoắt cậu đánh đàn làm gì?”
Lệ Thần nhún vai: “Tôi thấy cây dương cầm này đã nhiều năm không được chỉnh âm, cho nên nhất thời ngứa nghề chỉnh lại cho chuẩn, sau đó tôi lại thấy trên cây đàn có bản nhạc, bèn nhân dịp ban đêm không có ai đến đàn thử.”
Viên Mục Dã bị hắn làm cho vừa tức vừa buồn cười: “Cậu không nhìn thấy có đội thi công vào trường sửa chữa à?”
Lệ Thần như nhận ra, hắn nói: “Chẳng trách... bảo sao mấy ngày trước tôi thấy trên bãi tập có nhiều đồ đạc thế?”
Viên Mục Dã không biết tên này nói giả hay thật, đành bảo: “Cậu bớt giả ngu đi, không phải cậu còn ăn trộm đồ ăn của người ta đấy à?”
“Tôi tưởng đó là nhà ăn tạm thời của trường học?” Lệ Thần nói chắc như đinh đóng cột.
Viên Mục Dã cũng không buồn tranh luận tiếp với hắn nữa, dù sao tư duy của người và côn trùng cũng khác nhau, bây giờ đã tìm được “ma” rồi, vấn đề là phải nghĩ cách làm thế nào tiễn “con ma” này đi.
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi hắn: “Tiếp theo cậu định thế nào? Cũng đâu thể cứ sống lén lút thế này mãi được!”
Lệ Thần nhún vai: “Chịu thôi, ở đây tôi không có thân phận hợp pháp, lúc đó lên cùng thuyền với anh chỉ vì muốn né tránh Thạch Lỗi và tổ chức của gã, căn bản tôi không nghĩ đến việc ở nơi này thì sẽ sống như thế nào. Mặc dù bây giờ tôi cũng không đến nỗi bị đói, nhưng chỉ có thể ở mỗi nơi một thời gian ngắn rồi lại chuyển đi.”
Viên Mục Dã hừ lạnh: “Có thể không đi à? Chắc chắn mỗi một chỗ cậu đã từng ở đều sẽ để lại một giai thoại về ma ám!”
Lệ Thần không nói gì, hắn cũng không biết nên làm gì tiếp theo, cuối cùng Viên Mục Dã đưa ra ý kiến nếu như hắn muốn về nước M, cậu sẽ nghĩ cách sắp xếp... Không ngờ Lệ Thần lại từ chối, nói thế nào cũng không muốn quay về.
“Vậy cậu muốn thế nào? Cũng đâu thể cứ trốn trong trường học giả ma dọa người khác mãi như thế này được?” Viên Mục Dã tức giận nói.
Ai ngờ, dường như Lệ Thần chỉ chờ cậu hỏi câu này, bèn vội vàng cười nói: “Thật ra còn một cách giải quyết khác, chỉ là không biết anh có đồng ý không?”
“Nói... Nếu như trong phạm vi năng lực của tôi, tôi có thể giúp cậu.” Viên Mục Dã lạnh lùng nói.
Lệ Thần cười: “Anh có thể tìm chỗ nào đó cho tôi tạm thời dung thân được không?”