Nói một cách đơn giản, vòng Mobius là một vòng băng giấy được hình thành bằng một giải giấy xoắn 180 độ, sau đó dán hai đầu lại với nhau. Vòng băng giấy thông thường có hai mặt, một mặt trước một mặt sau. Nhưng vòng Mobius thì chỉ có một mặt... và nó có ý nghĩa rất sâu sắc, ám chỉ luân hồi và tuần hoàn.
Viên Mục Dã không hiểu Tạ Chí Hồng đêm hôm khuya khoắt hẹn mình đến quán bar rồi lải nhải về ý nghĩa của vòng Mobius là muốn thể hiện điều gì, cậu cúi đầu nghiên cứu một lúc lâu, sau đó cười với Tạ Chí Hồng: “Cái này đeo ở đâu?”
Tạ Chí Hồng nhún vai: “Có thể đeo ở cổ, cũng có thể treo ở chìa khóa, hoặc là treo nó trong xe cũng được...”
Viên Mục Dã tiếp tục vuốt ve chiếc vòng nhỏ bằng gỗ, sau đó thuận miệng nói: “Chắc chắn vợ cậu là người rất hạnh phúc, có thể thường xuyên nhận được những món quà nhỏ xinh thế này.”
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại hừ lạnh, nói: “Cô ta chỉ thích hàng hiệu, chẳng thèm nhìn tới những thứ này đâu.”
Viên Mục Dã ngạc nhiên: “Vậy bình thường cậu làm những thứ này không phải rất ồn ư, cô ấy sẽ không tức giận à?”
Tạ Chí Hồng vẫy tay gọi phục vụ cho hai cốc bia, sau đó cười khổ: “Anh cảm thấy thế nào? Khi chúng tôi mới kết hôn, bởi vì việc này mà cô ta kể lể với cha mẹ tôi, cuối cùng khiến tôi buộc phải thuê một căn hộ khác.”
Viên Mục Dã cười gượng: “Đam mê này của cậu cũng xa xỉ thật! Thật ra việc cậu thích làm đồ thủ công và việc vợ cậu thích mua túi xách đều là sở thích, cần gì phải chê bai lẫn nhau?”
Nhưng Tạ Chí Hồng lại lắc đầu chán nản: “Nói ra sợ anh chê cười, nhưng trong mắt người phụ nữ đó ngoài túi hàng hiệu ra thì chỉ có xa xỉ phẩm, nhưng cô ta lại không biết giá trị thực sự của những thương hiệu này, tất cả chỉ đơn giản vì chúng đắt mà thôi... Cho nên những món đồ này có đưa cho cô ta cũng chỉ phí của trời.”
Tạ Chí Hồng nói xong thấy Viên Mục Dã vẫn còn nghiên cứu chiếc vòng Mobius thì đề nghị đưa cậu đến phòng chế tác của mình tham quan. Viên Mục Dã lập tức tỏ ra vô cùng hứng thú, hai người họ nhanh chóng rời khỏi quán bar, lái xe đi đến phòng làm việc của Tạ Chí Hồng.
Thật ra Viên Mục Dã cũng không thực sự cảm thấy hứng thú với những món đồ thủ công này, cậu chỉ đơn thuần muốn đến xem phòng làm việc của Tạ Chí Hồng mà thôi... Bởi vì trước đó cậu và Từ Lệ đã nhất trí cho rằng lúc hung thủ giết người nhất định phải có một chỗ vô cùng bí mật, nơi đó không dễ bị người khác quấy rầy, bởi vậy Viên Mục Dã mới muốn đến phòng làm việc của Tạ Chí Hồng để xem đấy có phải là “Nơi đầu tiên” mà họ vẫn luôn tìm không.
Phòng làm việc của Tạ Chí Hồng rất xa, nằm trong một khu công nghiệp ở ngoại ô thành phố, trên đường đi còn đi qua một lò mổ cỡ lớn, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi khiến tinh thần của Viên Mục Dã mất tập trung.
Khi xe chạy vào trong khu công nghiệp, trước mắt Viên Mục Dã xuất hiện từng dãy nhà hai tầng, Tạ Chí Hồng nói với cậu: “Nhà máy này từ khi xây xong vẫn để không, sau đó chuyển thành nhà kho cho thuê.”
Tạ Chí Hồng dừng xe ở cửa một nhà, xuống xe lấy chìa khóa ra mở cửa. Viên Mục Dã xuống xe thì nhìn xung quanh một lượt, tiếc rằng không thấy bóng dáng máy quay giám sát nào...
Lúc này có tiếng “soạt soạt”, Tạ Chí Hồng dùng sức kéo cửa cuốn phòng làm việc lên, bên trong cánh cửa là một mảng đen kịt, giống như cái miệng đen ngòm của một con quái vật khổng lồ, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng Viên Mục Dã.
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã ngẩn người đứng tại chỗ thì vẫy tay với cậu: “Anh thất thần gì thế? Vào đi.”
Viên Mục Dã lấy lại tinh thần, sau đó bước theo Tạ Chí Hồng. Một tiếng “tạch” vang lên, cả căn phòng bừng sáng như ban ngày, tình hình bên trong ngay lập tức rõ ràng, căn phòng này... đúng là một phòng làm việc.
Viên Mục Dã ngạc nhiên nhìn xung quanh, bên trong này có đủ loại máy tiện lớn nhỏ, còn có rất nhiều sản phẩm bán thành phẩm bày dưới đất, không ngờ Tạ Chí Hồng thật sự rất có thiên phú trong mảng này.
Cậu nghe Tạ Chí Hồng nói với giọng đắc ý: “Chỗ này của tôi thế nào? Đủ chuyên nghiệp chưa?”
Viên Mục Dã gật đầu tán thưởng: “Đủ đủ, nhất định tốn không ít tiền nhỉ?”
Tạ Chí Hồng nhún vai: “Không nhiều, chỉ bằng một chiếc túi của người phụ nữ kia thôi...”
Viên Mục Dã nghe cách nói của Tạ Chí Hồng thì hình như gã không thích vợ mình lắm, thậm chí còn không nhắc đến con gái của họ, xem ra trước đây hai người kết hôn chỉ là vì gia tộc mà thôi...
Viên Mục Dã cười và hỏi: “Nghe nói con gái cậu rất đáng yêu, năm nay mấy tuổi rồi?”
Bình thường người mới làm cha khi nhắc đến con cái sẽ không tự chủ được mà nở nụ cười, nhưng khuôn mặt Tạ Chí Hồng không hề thay đổi, gã nói: “Tròn một tuổi rồi, người phụ nữ kia không muốn chăm con, thuê người giúp việc thì người lớn không yên tâm, nên để ở chỗ cha mẹ vợ tôi, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ đến thăm...”
Mặc dù cảm giác về tình thân của Viên Mục Dã không nhiều, nhưng cách nuôi con kiểu này khiến cậu khó chấp nhận được, xem ra suy nghĩ của hai người này đều không giống người bình thường.
Lúc này Tạ Chí Hồng lấy hai chai bia trong tủ lạnh ra, đưa cho Viên Mục Dã một chai rồi nói: “Anh cứ đi xem thoải mái đi, tôi ngồi mài giũa thứ này chút...” Nói rồi gã chỉ vào một chiếc đệm hơi: “Anh ngồi tạm ở đây một lúc nhé.”
Viên Mục Dã nhận bia, cậu mỉm cười và bảo: “Không sao, cậu cứ làm việc của cậu đi, tôi ngồi cạnh xem là được rồi...”
Tạ Chí Hồng xoay người lấy một vật có hình dạng như mũi khoan bắt đầu mài giũa, còn Viên Mục Dã nhìn đông nhìn tây, ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh muốn tìm xem có chỗ nào dị thường hay không.
Kết quả sau khi cậu đi một vòng thì phát hiện ra, mặc dù nơi này hơi bừa bộn nhưng chỉ là một phòng làm việc bình thường, đừng nói là có người chết ở đây, ngay cả máu cũng chưa từng chảy một giọt.
Không ngờ đúng lúc Viên Mục Dã chuẩn bị từ bỏ, một cánh cửa sắt ở phía tây bắc của phòng làm việc thu hút sự chú ý của cậu. Không gian này vốn rất rộng, ít nhất cũng phải hai ba trăm mét vuông, cho nên lúc Viên Mục Dã vừa bước vào không để ý đến cánh cửa sắt ở nơi hẻo lánh ấy.
Viên Mục Dã thử kéo chốt cửa, phát hiện cửa đã bị khóa chặt, nhưng không biết vì sao cậu có cảm giác đằng sau cánh cửa này dường như có thứ gì đó đang gọi cậu vào trong...
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã dán lỗ tai lên cửa, sau đó có một tiếng rít chói tai từ trong cánh cửa truyền ra... Bởi vì không chuẩn bị tâm lý nên Viên Mục Dã giật mình lùi về sau hai bước, kết quả đạp vào một cái thùng sắt bên cạnh, đánh động Tạ Chí Hồng cách đó không xa.
Tạ Chí Hồng bỏ luôn công việc trong tay chạy đến: “Sao thế? Anh không sao chứ? Thật xin lỗi, nơi này của tôi hơi bừa bộn, bình thường tôi cũng ít khi dọn dẹp.”