Viên Mục Dã vội chạy đến kiểm tra tình trạng của Đoàn Phong, phát hiện sắc mặt anh ta tái nhợt, nhiệt độ cơ thể cũng cao hơn bình thường rất nhiều, rõ ràng là bị sốt nhẹ. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không ổn, cậu bèn cởi áo thun bên hông Đoàn Phong ra, kết quả thấy vết thương dài mười mấy centimet trên bụng trái của anh ta.
Trong tích tắc áo thun được cởi bỏ, máu càng chảy ra khỏi vết thương nhiều hơn, tình hình khá nghiêm trọng, nếu không xử lý kịp thời, cho dù cơ thể Đoàn Phong có thể tự động chữa lành nhưng nó cũng sẽ kéo chậm tốc độ lành lại.
Với tình hình trước mắt, chỉ dựa vào hai người là Viên Mục Dã và Trương Khai thì không thể nào đưa Đoàn Phong đang hôn mê bất tỉnh, cộng thêm mấy người bình thường không hề có sức chiến đấu này rút lui an toàn.
Viên Mục Dã ngoảnh đầu sang bên hít mấy hơi rồi quay lại nói với Trương Khai: “Qua hỏi thử xem ai trong bọn họ có kim chỉ không, phải khâu vết thương của đội trưởng Đoàn lại ngay.”
Trương Khai sửng sốt, khó xử đáp: “Giờ này trên người ai mà có đem kim chỉ chứ!”
“Vậy tìm thứ có thể thay thế…” Viên Mục Dã sốt ruột nói.
Lúc này họ nghe thấy người phụ nữ duy nhất trong đám người run rẩy nói: “Tôi… tôi có kim cài áo… được không?”
Viên Mục Dã cảm kích: “Đương nhiên được, cảm ơn!”
Nhận lấy kim cài áo từ tay người phụ nữ, Viên Mục Dã gọn gàng bẻ gãy phần kim băng, làm thành một cái kim khâu đơn giản. Nhưng có kim mà lại không có chỉ. Viên Mục Dã tìm một vòng rồi dừng ánh mắt trên mái tóc dài hơi rối của người phụ nữ…
Nhìn ngón tay Viên Mục Dã run rẩy xỏ một sợi tóc dài vào lỗ kim một cách từ từ, Trương Khai thấy không yên tâm cho lắm: “Không cần khử trùng hả?”
Viên Mục Dã vốn đã không thể thở nổi lại bị cậu ta hỏi vậy càng thêm bực mình, nhưng cuối cùng cậu vẫn kiên nhẫn xỏ cho xong kim, sau đó quay đầu nói với Trương Khai: “Tin tôi đi, tí tẹo vi khuẩn này chẳng là gì với đội trưởng Đoàn đâu. Chỉ cần làm cho vết thương của anh ấy không chảy máu nữa là được.”
Sau đó Viên Mục Dã nín nhịn sự bức bối trong lòng, thật cẩn thận khâu vết thương trên bụng Đoàn Phong lại. Sự thật cũng chứng minh rằng quả nhiên vết thương được xử lý xong không hề tiếp tục rỉ máu ra bên ngoài nữa…
Xử lý xong vết thương của Đoàn Phong, Viên Mục Dã thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu ném đại chiếc áo thun thấm máu kia vào trong một góc, ai ngờ Trương Khai vội vàng nhặt về: “Đừng ném chứ, anh không thấy tôi chỉ còn lại có một cái áo ba lỗ đây à?”
Viên Mục Dã cảnh cáo cậu ta: “Tốt nhất cậu đừng có mặc cái áo thun sũng máu này lắc lư ở trước mặt tôi…”
Trương Khai bĩu môi: “Không mặc thì thôi, gì mà phải xoắn.”
Viên Mục Dã mặc kệ Trương Khai, cậu mỏi mệt ngồi dựa vào bức tường bên cạnh Đoàn Phong. Trước khi anh ta tỉnh lại thì mọi người không thể đi, lựa chọn ổn thỏa nhất là nghỉ ngơi tại chỗ…
Nghỉ trong chốc lát, Viên Mục Dã mới nhớ ra hỏi Trương Khai: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao đội trưởng Đoàn lại bị thương nghiêm trọng như vậy?”
Mặt Trương Khai lộ vẻ sợ hãi: “Nói ra có lẽ anh không tin, có khi dưới này có ma!”
Viên Mục Dã nghe xong bèn giơ tay đập vào đầu Trương Khai: “Có ma cái đầu cậu, nói năng đàng hoàng coi, rốt cuộc là thế nào?!”
Trương Khai xoa chỗ bị đánh, cậu ta kể: “Đừng có không tin mà, bọn họ đều làm chứng cho tôi, lúc ấy thật sự rất là quái dị…”
Vốn Đoàn Phong và Trương Khai vừa mới đặt chân xuống đáy hố đã bị một đàn chuột to đùng có hình thù kỳ lạ tấn công. Hai người họ gặp được Trương Vĩ còn thoi thóp khi đang tránh né sự tấn công của lũ chuột.
Đoàn Phong thấy Trương Vĩ bị thương nặng, cần phải nhanh chóng đưa ra ngoài cấp cứu. Bởi vậy bọn họ đỡ Trương Vĩ, mở đường bằng súng phun lửa, lúc này mới miễn cưỡng đưa cậu ta lên.
Đưa Trương Vĩ đi rồi, chuột khổng lồ trong hố ngày càng tụ tập nhiều hơn. Hai người hoảng hốt chạy vào lối thoát nước, sau đó mò mẫm ở bên trong một hồi, kết quả mèo mù vớ cá rán mà tìm thấy hang ổ của lũ chuột khổng lồ đó. Những người còn sống sót này cũng được họ cứu ra vào lúc ấy.
Phải nói mấy người này đúng là lớn mạng, rơi từ trên xuống rồi hôn mê bất tỉnh, sau đó có lẽ là bị lũ chuột khổng lồ kéo về hang làm lương thực dự trữ qua mùa đông, cho nên mới không bị cắn chết ngay tại chỗ.
Đoàn Phong và Trương Khai lay tỉnh bọn họ rồi chuẩn bị dẫn họ trốn ra miệng hố. Đáng tiếc đội quân chuột giết đến rất nhanh, Trương Khai đã phải dùng hết chỗ nhiên liệu cuối cùng mới miễn cưỡng trốn được vào cái phòng kỹ thuật điện bỏ hoang này.
Nghe đến đó, Viên Mục Dã thắc mắc: “Nếu mọi người đều đã trốn vào đây rồi, vậy tại sao đội trưởng Đoàn lại bị thương?”
Ai ngờ cậu vừa dứt lời, tất cả mọi người đều quay ra nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ quái, sắc mặt khó coi như nhìn thấy ma…
Cuối cùng Trương Khai đành giải thích, sở dĩ lúc trước cậu ta không tin Viên Mục Dã là Viên Mục Dã, bởi vì trước khi Viên Mục Dã tìm được chỗ này, đã có một tên giả mạo cậu lừa Đoàn Phong ra ngoài!
Viên Mục Dã thầm ngạc nhiên, ở nơi như thế này mà còn có người có thể giả mạo mình ư? Nói nhăng nói cuội gì vậy? Nhưng thấy sắc mặt của Trương Khai và những người khác không giống như đang nói đùa, cậu bèn nghiêm túc nói: “Cậu kể lại sự việc một cách kỹ càng và tỉ mỉ cho tôi nghe…”
Hóa ra chuyện xảy ra sau lần đầu tiên bọn họ liên hệ bằng máy bộ đàm. Lúc ấy Đoàn Phong và Trương Khai biết Viên Mục Dã đã xuống dưới, tất cả đều lo lắng rằng cậu sẽ gặp phải loài chuột ăn thịt người ở bên ngoài.
Ai ngờ khi hai người đang suy xét xem có cần ra ngoài giúp Viên Mục Dã hay không thì họ lại nghe thấy giọng Viên Mục Dã truyền từ ngoài cửa vào: “Trương Khai, tôi là Viên Mục Dã. Hiện giờ mọi người đang ở vị trí nào?!”
Hai người vừa nghe thấy thế chẳng kịp suy nghĩ gì mà lập tức mở cửa đi ra ngoài tìm theo tiếng của Viên Mục Dã, nhưng tìm cả buổi mà vẫn chỉ nghe thấy giọng Viên Mục Dã phát ra từ một vị trí không xa cũng không gần, vẫn chỉ nói câu đó: “Trương Khai, tôi là Viên Mục Dã, hiện giờ mọi người đang ở vị trí nào?!”
Đoàn Phong nhận ra sự khác thường đầu tiên, anh ta nhanh chóng bảo Trương Khai đi về trước, trông chừng kỹ những người sống sót trong phòng kỹ thuật điện. Còn bản thân anh ta thì đi theo hướng âm thanh để tìm người… Kết quả Trương Khai trở về không bao lâu đã nghe thấy Đoàn Phong gõ cửa nói: “Trương Khai, cậu đi về trước đi!”
Trương Khai vừa định ra mở cửa, kết quả lại nghe thấy giọng Đoàn Phong vang lên từ chỗ xa hơn: “Không thể mở cửa, thứ kia biết nói tiếng người!”
Lúc ấy Trương Khai cũng hoảng, đứng ở cửa cả buổi cũng không dám lộn xộn, cậu ta nghe ngóng tiếng động ngoài cửa, mãi cho đến khi cửa phòng kỹ thuật điện bị gõ vang lần nữa, cậu ta so sánh ám hiệu với Đoàn Phong ở ngoài xong mới yên tâm mở cửa.
Kết quả vừa mở cửa Đoàn Phong đã đổ ập xuống. Trương Khai vội vàng đóng cửa sắt lại sau đó xoay người xem xét tình trạng của Đoàn Phong, lúc này mới phát hiện bụng anh ta bị thương, máu tuôn trào không tài nào cầm được…
Viên Mục Dã chìm sâu vào suy nghĩ, một lát sau cậu mới từ từ nói: “Không phải thứ kia thật sự biết nói mà nó chỉ bắt chước con người nói chuyện, nó chỉ nói những câu chúng ta đã từng nói thôi.”