Gã đàn ông mặt đen nghe vậy bèn xoay người tìm kiếm trong ngăn kéo, cuối cùng tìm được một chiếc kìm nhổ đinh đã gỉ đến mức không còn hình dáng gì rồi đưa cho Tạ Chí Hồng. Đầu tiên, Tạ Chí Hồng xé chiếc khăn thành hai mảnh, sau đó dùng một mảnh bọc chiếc kìm, mảnh còn lại bọc bàn tay Thẩm Vân… Sau đó gã thành thạo nhổ hết móng tay cô ta.
Sau khi xong việc, gã ném khăn mặt và kìm nhổ đinh xuống đất rồi nói như ra lệnh: “Ném hết mấy thứ này vào lò đốt đi!”
Gã mặt đen cũng cảm thấy choáng váng khi nhìn thấy chỗ móng tay đẫm máu trên mặt đất, hắn không ngờ cái gã nhìn đẹp trai phong độ trước mặt lại hung tàn đến thế…
Tạ Chí Hồng thấy đối phương còn đứng ngẩn người, bèn nói với vẻ khinh bỉ: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Không nghe thấy lời tôi nói à? Ném hết chỗ móng tay và khăn mặt vào lò lửa đốt đi!”
Gã đàn ông mặt đen vội vàng làm theo lời nói của Tạ Chí Hồng, trong quá trình này Tạ Chí Hồng còn sai hắn tìm một ít cặn dầu, sau đó đốt sạch mười ngón tay của Thẩm Vân cùng những vị trí có thể dính ADN của gã mặt đen.
Sau khi làm xong toàn bộ chuyện này, Tạ Chí Hồng nhìn hoàn cảnh trong phòng với vẻ ghét bỏ, cuối cùng gã kéo một chiếc ghế miễn cưỡng cũng được coi là sạch sẽ đến để ngồi rồi nói: “Chúng ta tâm sự nhé…”
Gã đàn ông mặt đen không biết thanh niên trẻ tuổi bất ngờ xuất hiện này tại sao lại giúp mình xử lý thi thể? Hắn tỏ ra cảnh giác và hỏi: “Cậu… Rốt cuộc thì cậu muốn làm gì?”
Tạ Chí Hồng lạnh lùng cười nói: “Anh còn không biết xấu hổ mà hỏi tôi? Nếu như tôi không giúp anh… Không quá ba ngày, tên của anh sẽ xuất hiện trong chương trình pháp luật đấy! Nói nghe thử xem nào, tại sao lại giành con mồi của tôi?”
Gã đàn ông mặt đen nghe xong chẳng hiểu gì cả, nhưng vì nể đối phương giúp mình xử lý thi thể nên đành thành thật trả lời: “Vừa rồi cô ta đã gọi tên tôi trong rừng… Tôi đi đến và hỏi cô ta gọi tôi làm gì? Vậy mà cô ta lại còn mắng chửi, nói tôi không biết xấu hổ, cô ta bảo đang gọi tên bạn trai của cô ta. Trong cơn tức giận… tôi đã dùng hòn đá đánh cô ta bất tỉnh, sau đó vác về đây.”
Tạ Chí Hồng nhướng mày hỏi: “Anh tên là gì?”
“Tạ Chí Hồng…” Gã đàn ông mặt đen trả lời.
Tạ Chí Hồng có cảm giác là lạ khi nghe tên mình từ miệng đối phương, nhưng gã không nói thẳng cảm nhận trong lòng ra như Thẩm Vân mà vươn tay ra rồi cười nói: “Làm quen một chút nhé, tôi cũng tên là Tạ Chí Hồng…”
Từ đó trở đi, hai gã Tạ Chí Hồng trở thành một tổ hợp kỳ quái, gã Tạ Chí Hồng trí thức thì chọn con mồi, hoàn thành việc giết chóc cùng với xử lý toàn bộ dấu vết trên thi thể… Còn Tạ Chí Hồng phiên bản thấp kém hơn thì ngoài việc giúp một tay ra còn phụ trách vứt xác.
Gã Tạ Chí Hồng trí thức yêu cầu địa điểm vứt xác rất đơn giản, là càng hoang vắng càng tốt, hoặc chỗ nào không có camera giám sát cũng được…
Mặc dù thân phận và địa vị của hai người này hoàn toàn khác biệt, nhưng bọn họ phối hợp khá ăn ý, cả hai liên tục giết vài cô gái mà vẫn không bị cảnh sát sờ gáy… Đến tận vụ án của Mộc Thủy Thủy, phiên bản Tạ Chí Hồng thấp kém hơn mắc một sai lầm nho nhỏ, cuối cùng dẫn đến cảnh sát khóa chặt mục tiêu vào hắn.
Khi phiên bản Tạ Chí Hồng trí thức biết phiên bản thấp kém của mình bị cảnh sát để mắt đến, điều đầu tiên gã nghĩ tới là giết người diệt khẩu, nhưng gã nhanh chóng bỏ đi suy nghĩ này. Gã cảm thấy để phiên bản thấp kém chạy mất càng thú vị hơn, thế là gã bỏ tiền ra để phiên bản thấp kém chạy trốn trước khi cảnh sát tìm thấy.
Cũng từ lúc đó, hai gã Tạ Chí Hồng mỗi người đi một ngả, bọn chúng không còn bất cứ liên lạc nào. Còn vụ án giết người hàng loạt thì lấy Mộc Thủy Thủy làm cột mốc, những vụ trước đó đều là hai người cùng hoàn thành, còn sau này đều do phiên bản Tạ Chí Hồng trí thức tự mình ra tay.
Nhưng theo lời kể của Tạ Chí Hồng thì những vụ giết người mà gã hoàn thành một mình lại càng hoàn hảo, lý do trước đó dẫn theo thằng ngu kia cùng nhau chơi đùa… chẳng qua chỉ là muốn tìm một kẻ chết thay đánh lừa cảnh sát mà thôi.
Nghe xong Viên Mục Dã nghĩ thầm, tên Tạ Chí Hồng trước mắt này mặc dù trông như có thể nắm toàn bộ thế cục, nhưng trong lòng gã chắc chắn vô cùng cô độc, Tạ Chí Hồng biết rõ mình có ham muốn bệnh hoạn nhưng lại không thể chia sẻ cùng ai, điều này khiến gã vô cùng đau khổ… Cũng chính vì thế mà Tạ Chí Hồng mới chọn một phiên bản thấp kém đến mình cũng không thèm nhìn để hợp tác.
Viên Mục Dã tiếp tục hỏi: “Tại sao cậu lại giết Thích Hải Sương? Nếu như tôi đoán không nhầm, trên người cô ta có bóng dáng em gái cậu… Vậy mà cậu cũng có thể ra tay sao?”
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại lạnh lùng cười và nói: “Đến em gái ruột tôi còn ra tay được, cô ta chỉ là một kẻ giả mạo giống có cái bớt thì đã là gì?”
Lần này đúng là Viên Mục Dã bị giật mình, mặc dù từ bé đến giờ mối quan hệ gia đình của Viên Mục Dã khá hời hợt, nhưng cậu biết dòng máu ruột thịt là mối quan hệ mãi mãi không thể chặt đứt, dù tình cảm không thân thiết cũng đâu thể giết chết đối phương chứ? Hơn nữa Tạ Nghiên Nghiên lúc đó mới chỉ có năm tuổi thôi mà?
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã không nói gì thì cười hỏi: “Sao thế? Anh không tin đúng không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Khi ấy cô bé chỉ có năm tuổi… Sao cậu có thể ra tay được?”
Tạ Chí Hồng nhún vai, đáp: “Thật ra tôi chỉ muốn nhìn xem vẻ mặt của cha mẹ khi biết em gái tôi chết, đúng như tôi đã nghĩ… Đau khổ như muốn chết! Ha ha ha…”
Viên Mục Dã thấy Tạ Chí Hồng nói đến đây còn phá lên cười, gã phải hận cha mẹ ruột của mình đến mức nào chứ? Người ta nói con cái là chủ nợ kiếp trước của cha mẹ, xem ra kiếp trước chắc chắn cha mẹ Tạ Chí Hồng đã nợ đứa con trai này khá nhiều tiền… Nếu không đã chẳng sinh ra cái loại oan nghiệt này.
Từ trước đến giờ Viên Mục Dã đã thấy khá nhiều kẻ xấu, nhưng xấu xa đến mức “người thân cũng không nhận” như Tạ Chí Hồng thì khá là hiếm. Cậu thắc mắc: “Tại sao cậu lại hận cha mẹ mình đến thế? Cậu không phải con ruột của họ à?”
“Sao lại không? Loại tính cách vô tình vô nghĩa này của tôi là được kế thừa từ cha tôi đó, gen này rất mạnh, đến mức không cần xét nghiệm ADN cũng biết trăm phần trăm là con ruột…” Tạ Chí Hồng tự giễu.
Viên Mục Dã hơi khó chấp nhận: “Vậy tại sao cậu lại hận họ đến thế? Chẳng lẽ chỉ vì bọn họ đã đối xử quá nghiêm khắc với cậu khi còn bé sao?”
Tạ Chí Hồng hỏi ngược lại: “Vậy anh đã từng nếm thử cảm giác quỳ gối dưới trời mưa lạnh một giờ đồng hồ chỉ vì một sai lầm nhỏ chưa? Anh đã từng bị phạt không được ăn cơm tối chỉ vì kém hạng nhất một điểm chưa? Anh đã trải qua việc rõ ràng rất sợ nước nhưng lại bị liên tục ném vào trong nước chỉ để học bơi chưa? Người bình thường dù tuổi thơ không hạnh phúc, nhưng ít nhất cũng phải có một vài chuyện vui chứ? Nhưng tôi lại không có… Tuổi thơ của tôi giống như địa ngục vậy, chỉ có làm cho cha mẹ hài lòng thì tôi mới có tư cách làm con của bọn họ, nếu không tôi làm gì cũng không xứng!”