Lúc đó Viên Mục Dã vô cùng sửng sốt, chẳng lẽ ở đây có cá sấu ư?! Ai ngờ khi cậu đang kinh ngạc, cái đuôi cá sấu kia lại lao về phía cậu lần nữa, Viên Mục Dã lách người né tránh, sau đó không hề nghĩ ngợi bắn súng phun lửa trong tay.
Trong phút chốc, toàn bộ lối đi bị ánh lửa chiếu sáng, bởi vì sử dụng súng phun lửa trong lối đi chật hẹp cho nên nhiệt độ xung quanh tăng đột ngột… Viên Mục Dã cảm thấy lông tơ trên mu bàn tay như bị cháy xém.
Cuối cùng cậu thật sự không chịu nổi nữa nên đành phải ngừng phun, sau đó nương theo ánh lửa sắp tắt để quan sát khắp nơi, nhưng dù vậy, Viên Mục Dã vẫn không thấy cái đuôi cá sấu kia trông như thế nào, chỉ nghe thứ kia ré lên quái dị rồi biến mất.
Từ tiếng kêu quái lạ này, Viên Mục Dã đoán chắc thứ kia đã bị lửa đốt nên mới chạy trối chết, nhưng tốc độ của thứ này thật sự không phải nhanh một cách bình thường, hơn nữa phân tích tỉ lệ của cái đuôi vừa rồi thì kích thước của nó cũng không nhỏ…
Viên Mục Dã thực sự có cảm giác nhà đã dột còn gặp mưa dầm. Vẫn chưa tìm được Đoàn Phong và Trương Khai, bây giờ lại gặp phải cái thứ to đùng như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi ở nơi quỷ quái này, lỡ như thứ này không chỉ có một con… Chỉ nghĩ đến đây thôi là đã thấy lạnh sống lưng rồi.
Viên Mục Dã biết mình không thể ở đây lâu, vẫn phải tìm được Đoàn Phong và Trương Khai trước cái đã. Vì vậy cậu nhanh chóng tiếp tục tìm kiếm, nhưng tìm mãi vẫn không thấy phòng kỹ thuật điện bỏ hoang mà Trương Khai nhắc tới.
Cho đến khi đi đến một ngã ba, cậu thấy một khẩu súng phun lửa đã hết nhiên liệu nằm trỏng trơ ở lối đi bên trái, Viên Mục Dã ngay lập tức run rẩy khi nhìn thấy nó, chắc hẳn họ đã đi về hướng này.
Quả nhiên, mới vừa vào lối đi, máy bộ đàm ở thắt lưng của cậu lại có phản ứng. Cậu vội cầm lấy bộ đàm và nói: “Trương Khai, tôi đang đứng ở chỗ vừa nãy cậu ném súng phun lửa đi!”
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã không ngờ tới là giọng của cậu lại phát ra từ một chiếc máy bộ đàm ở cách đó không xa, nhưng vị trí kia tối đen như mực, nào có bóng dáng của Đoàn Phong và Trương Khai đâu.
Lòng Viên Mục Dã lập tức chùng xuống, cậu vội bước nhanh tới xem xét tình hình, kết quả lại thấy một chiếc máy bộ đàm nằm lẻ loi dưới đất. Viên Mục Dã nhặt lên xem, phát hiện trên bộ đàm dính đầy máu… Kích cỡ của máy bộ đàm giống y đúc loại Viên Mục Dã dùng, cho nên chủ nhân trước đây của nó không phải Trương Khai thì cũng là Đoàn Phong.
Viên Mục Dã im lặng trong chốc lát rồi tắt nguồn máy bộ đàm đi và giắt vào bên hông. Mặc dù tình hình ở đây rất quái lạ, nhưng cậu tin tưởng vào khả năng tự bảo vệ bản thân của Đoàn Phong và Trương Khai. Cho nên điều mà cậu có thể làm trước mắt là nhanh chóng tìm ra bọn họ, chứ không phải đứng đây miên man suy nghĩ.
Lúc này Viên Mục Dã lắc nhẹ bình khí sau lưng, dù mới chỉ dùng một lần, nhưng nhiên liệu bên trong đã giảm đi một phần ba. Hơn nữa mặc kệ thứ ở dưới này rốt cuộc là cái gì thì có vẻ như chúng đều rất sợ lửa. Cho nên nếu muốn đưa mọi người còn sống ra ngoài, cậu không thể lãng phí nhiên liệu nữa.
Nghĩ đến đây Viên Mục Dã cố xốc tinh thần và tiếp tục đi về phía trước, nhưng cậu chưa đi được bao xa đã nghe thấy âm thanh sột soạt xuất hiện lần nữa. Mặc dù biết có một đám động vật gặm nhấm đang theo dõi mình, nhưng Viên Mục Dã càng nghe càng khó chịu, cuối cùng âm thanh kia giống như có rất nhiều người đang xì xào gần đấy, khiến cậu muốn dùng súng phun lửa thanh tẩy toàn bộ thế giới này...
Đương nhiên, Viên Mục Dã chỉ nghĩ trong bụng vậy thôi. Dù có bực bội như thế nào cậu cũng biết không thể dùng súng phun lửa lung tung, vì thế cậu liên tục tự thôi miên bản thân, muốn cảm xúc của mình có thể nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Nhưng Viên Mục Dã nhanh chóng phát hiện ra rằng, có lẽ việc cậu trở nên bực bội không hề liên quan gì tới thứ âm thanh xung quanh này, bởi vì cậu dần dần cảm nhận được năm giác quan của mình đã khôi phục như lúc ban đầu… Nói cách khác, thuốc ức chế mà lão Lâm tiêm vào người cậu bắt đầu mất tác dụng.
Không ngờ tác dụng của thuốc ức chế mà lão Lâm nghiên cứu chế tạo lần này lại ngắn ngủi như thế, còn không bằng loại có thời gian dài trước kia. Rốt cuộc là do vấn đề của thuốc ức chế… hay là vì virus trong cơ thể Viên Mục Dã càng ngày càng khó kiểm soát đây?
Sau khi năm giác quan khôi phục trở lại, Viên Mục Dã cũng đã có thể ngửi thấy rõ ràng toàn bộ các loại mùi vị trong lối đi. Mặc dù không dễ ngửi lắm nhưng cậu vẫn nhận ra một chút xíu mùi máu tanh.
Đó không phải mùi máu bình thường mà là mùi ngọt lành của máu tươi từ từ chảy ra khỏi cơ thể người. Từ đó Viên Mục Dã đoán, ắt hẳn có một người bị thương rất nặng đang ở gần đây.
Có mùi máu dẫn đường, Viên Mục Dã bèn đi tìm theo thứ mùi kia, cuối cùng cũng tìm thấy phòng kỹ thuật điện bỏ hoang mà Trương Khai nói. Khi cậu gõ vang cánh cửa sắt của phòng kỹ thuật điện, người bên trong lập tức bị dọa đến nỗi kêu lên sợ hãi.
Viên Mục Dã vội nói: “Mau mở cửa, là tôi!”
Bên trong cánh cửa thoắt cái trở nên yên tĩnh, Trương Khai ngờ ngợ hỏi: “Anh Viên?”
Viên Mục Dã thấy Trương Khai chậm chạp không chịu trả lời cậu thì hơi sốt ruột nói: “Mở cửa đi!”
“Anh… nói thêm vài câu nữa đi!” Giọng Trương Khai có phần kỳ quái.
Mặc dù Viên Mục Dã lấy làm lạ nhưng vẫn tiếp lời một cách bất đắc dĩ: “Nói thêm cái gì hả, cậu mở cửa nhanh lên coi, bên trong có ai bị thương vậy?!”
Viên Mục Dã không ngờ mình không nói như vậy còn đỡ, vừa nói xong Trương Khai lại không chịu mở cửa: “Mày đừng hòng lừa tao, mày không phải Viên Mục Dã!”
Viên Mục Dã bị cậu ta làm cho tức cười: “Tôi không phải Viên Mục Dã? Vậy cậu nói tôi là ai!”
“Làm sao tao biết! Dù sao hiện giờ mũi của Viên nhà bọn tao không thính, sao có thể ngửi thấy được trong bọn tao có người bị thương chứ?” Trương Khai nói với giọng chắc chắn.
Viên Mục Dã vốn đang thầm bực bội vì thuốc ức chế mất tác dụng, nghe vậy cậu tức giận quát: “Thuốc ức chế mất tác dụng rồi, mau mở cửa cho tôi!”
“Hả? Không thể nào, anh mới tiêm được mấy ngày thôi mà?” Trương Khai cũng giật mình.
Lúc này Viên Mục Dã đã nhận ra chỉ có mình Trương Khai nói chuyện với mình qua cánh cửa, cậu trầm giọng hỏi: “Đội trưởng Đoàn đâu? Sao tôi không nghe thấy tiếng của anh ấy?”
Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, cửa sắt mới mở đánh cạch một tiếng, Trương Khai chật vật thò đầu ra. Cậu ta thấy người ngoài cửa đúng là Viên Mục Dã thì nói một cách ấm ức: “Người bị thương là đội trưởng Đoàn…”
“Cái gì?!” Viên Mục Dã kinh ngạc.
Khi Viên Mục Dã đi theo Trương Khai vào phòng kỹ thuật điện, cậu thấy mấy người mất tích bị mắc kẹt còn lại đều ngồi ở bên trong, trừ một vài vết trầy da nhẹ, trên người bọn họ chẳng có gì đáng ngại.
Trái lại tình trạng của Đoàn Phong nằm ở tít bên trong không lạc quan cho lắm. Bụng của anh ta đang bị cột chặt bằng một chiếc áo thun, nhưng máu vẫn rỉ ra, ắt hẳn vết thương rất sâu.