Mặt Viên Mục Dã biến sắc, vừa định bảo không được thì đã bị Lệ Thần chặn họng nói trước: “Chỉ cần một chỗ có thể yên tâm ngủ là được, còn lại tất cả chuyện ăn mặc đều không cần anh lo! Được không?”
Viên Mục Dã cảm thấy như mình đang bị lừa, nhưng lời nói giống như bát nước đã hất đi, cậu không thể thu hồi lại được... Cậu nghiêm túc nói: “Cậu đi cùng tôi cũng được, nhưng cậu nhất định phải gặp những người vừa vào đây cùng với tôi, bọn họ là bạn bè của tôi, chuyện của tôi và cậu không thể nào giấu giếm bọn họ.”
Lệ Thần rõ ràng hơi do dự, có lẽ trong lòng hắn vẫn luôn cảnh giác với con người, chỉ là có một chút tín nhiệm với Viên Mục Dã mà thôi...
Viên Mục Dã thấy hắn không tình nguyện thì nói thẳng: “Nếu cậu không đồng ý thì thôi, có điều chắc chắn cậu không thể ở đây được nữa.”
Lệ Thần nghe Viên Mục Dã nói vậy thì vội vàng tỏ vẻ nếu bọn họ đã là bạn của Viên Mục Dã thì đương nhiên cũng có thể tin tưởng, gặp một chút cũng không sao, có điều hắn không muốn có quá nhiều người biết về thân thế của mình.
Sau khi cân nhắc kỹ càng, Viên Mục Dã vẫn quyết định không nói thân phận thực sự của Lệ Thần cho người của số 54 biết, chỉ nói hắn là một người bạn cậu quen lúc ở bên nước M, bởi vì một số chuyện nên phải né tránh sự truy sát của tổ chức Thạch Lỗi mà trốn đến đây.
Mặc dù lý do này khá gượng gạo, nhưng miễn cưỡng cũng có thể qua mặt được, còn về Đoàn Phong biết nội tình thì Viên Mục Dã sẽ âm thầm giải thích cho anh ta sau.
Khi Viên Mục Dã dẫn Lệ Thần đến trước mặt mọi người, ngoại trừ Đoàn Phong, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, bọn họ không thể hiểu được vì sao người thanh niên trước mặt này có thể đi tới đi lui không có một chút dấu vết nào như thế.
Điểm này Lệ Thần cũng không hề giấu giếm, hắn nói cho mọi người biết đây là thành quả nghiên cứu của cha mình khi còn sống, là một bộ thiết bị mô phỏng sinh vật mang theo người, chính vì có bộ thiết bị này... cho nên hắn mới dễ dàng tàng hình.
Thật ra cho dù Viên Mục Dã không nói, Đoàn Phong cũng biết đây là chuyện gì, anh ta quay đầu nói với Viên Mục Dã: “Bây giờ đã làm rõ việc trường học không có ma, có điều tôi nên giải thích chuyện này với Hiệu trưởng Phùng như thế nào đây?”
Viên Mục Dã ngẫm nghĩ rồi đưa ra ý kiến: “Nếu ông ta đã tin vào việc có ma thì cứ để ông ta tiếp tục tin như thế đi, ngày mai tôi đi cùng anh đến gặp ông ta để hỏi thêm một số thông tin về lai lịch của cây đàn dương cầm kia là được.”
Đoàn Phong nhướng mày, thắc mắc: “Sao thế? Cây đàn dương cầm kia có vấn đề thật à?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Cũng không hẳn, có điều tôi đã nhìn thấy từ trường tư duy trên cây đàn đó, nói cách khác, đúng là từng có người chết trên cây dương cầm đó...”
Trên đường quay về, Đoàn Phong để Lệ Thần ngồi xe Trương Khai, Viên Mục Dã biết anh ta có ý khác nên cũng bảo với Lệ Thần: “Cậu đi cùng họ làm quen một chút đi, sau này cậu muốn ở lại thì không tránh khỏi việc phải giao tiếp với họ.”
Có lẽ mấy người kia quá hứng thú với việc Lệ Thần có thể tàng hình, nên tất cả đều chen vào trong xe Trương Khai, cuối cùng chỉ còn Viên Mục Dã ngồi trên xe Đoàn Phong.
“Nói xem nào, rốt cuộc là có chuyện gì? Hắn chính là con côn trùng tinh kia à?” Viên Mục Dã vừa vào xe, Đoàn Phong đã hỏi ngay.
Viên Mục Dã cười nói: “Phải, chính là cậu ta... Bây giờ cậu ta cũng không có chỗ nào để đi, lại không chịu về nước M, tôi không thể làm gì khác hơn là đành tạm thời cho cậu ta ở nhờ một thời gian, dù sao cũng tốt hơn để cậu ta chạy loạn bên ngoài!”
Không ngờ Đoàn Phong lại dùng vẻ mặt gian ác nói: “Hay là chúng ta bán hắn cho lão Lâm đi! Anh ta nhất định sẽ rất vui vẻ đem con côn trùng tinh này làm thành tiêu bản!”
Viên Mục Dã cạn lời: “Anh có thể nghiêm túc một chút được không!”
“Sao lại không nghiêm túc, cậu chưa từng nghe câu không cùng giống loài nhất định có suy nghĩ khác à? Hắn là một con côn trùng tinh cả ngày chỉ biết giả mạo con người, nhỡ đâu đến ngày nào đó nảy sinh suy nghĩ chiếm đoạt, lại muốn xâm lược Trái đất thì làm thế nào?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Cậu ta không làm thế đâu, bởi vì cậu ta là dị loại trong loài của mình, hơn nữa tôi cảm thấy nguyên nhân chính cậu ta không muốn về nước là vì muốn cách thứ dưới lòng đất kia càng xa càng tốt...”
Đoàn Phong ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Không phải cậu định để hắn ở nhà mình đấy chứ?”
“Không được sao? Cũng đâu thể để cậu ta vào ở trong số 54 được?” Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói.
“Vậy thì không được, nhỡ ngày nào đó hắn muốn cướp cơ thể của cậu thì sao?” Đoàn Phong phản đối.
Thật ra Viên Mục Dã cũng biết lời Đoàn Phong nói không phải không có đạo lý, dù sao loại côn trùng kia đúng là đã từng muốn xâm lược Trái đất. Thế nhưng trong những lần tiếp xúc ở nước M, Lệ Thần chưa từng có một chút ác ý nào với Viên Mục Dã, thậm chí còn từng giúp đỡ cậu... Cho nên Viên Mục Dã cho rằng giữa bọn họ vẫn có sự tin tưởng nhất định.
Giống như vừa rồi, khi Lệ Thần chọn việc xuất hiện trước mặt người của số 54, thật ra cũng là một sự tin tưởng đối với Viên Mục Dã, cũng là vì tin tưởng cậu, cho nên mới tin tưởng bạn bè của cậu.
Nghĩ như vậy, Viên Mục Dã thở dài: “Cậu ta đã chọn tin tưởng tôi, nên tôi cũng sẽ tin tưởng cậu ta. Hơn nữa, theo như anh nói, cậu ta không phải là con người, đặt cậu ta ở trong tầm mắt, nắm rõ nhất cử nhất động của cậu ta... dù sao cũng tốt hơn là cứ để cậu ta chạy loạn khắp nơi!”
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã đã quyết cũng không phản đối nữa, chỉ dặn cậu: “Dù sao tôi vẫn giữ nguyên ý kiến của mình, cậu vẫn phải đề phòng hắn.”
Lúc đầu Viên Mục Dã cho rằng kế hoạch đã ổn thỏa, nhưng không ngờ khi cậu đưa Lệ Thần về nhà, Kim Bảo lại tỏ ý đối địch với người khách xa lạ này. Mặc dù Lệ Thần có thể giấu giếm đi lại dưới con mắt của con người, nhưng lại không thoát khỏi mũi của Kim Bảo...
Khả năng này chính là bản năng của động vật, đối với những sinh vật mình không hiểu rõ sẽ có một loại cảm giác bài xích tự nhiên... Còn Lệ Thần, mặc dù bề ngoài vô cùng giống con người, nhưng hắn và con người thực sự vẫn có nhiều điểm khác biệt.”
“Phải làm thế nào bây giờ? Hình như con chó này không thích tôi thì phải.” Lệ Thần thất vọng nói.
Viên Mục Dã cười: “Cậu bỏ chữ hình như đi được không? Rõ ràng là nó không thích cậu mà?”
“Vậy tôi nên làm thế nào? Có phải tôi nên mua ít đồ ăn lấy lòng nó không?” Lệ Thần nghiêm túc hỏi.
Viên Mục Dã nghi ngờ nhìn Lệ Thần, không biết suy nghĩ này của hắn là suy nghĩ thật sự của riêng hắn... hay đây chỉ là hành vi bắt chước những suy nghĩ nên có của con người thôi?
Lệ Thần thấy Viên Mục Dã nhìn mình chằm chằm, thì vội sờ lên mặt: “Sao thế? Trên mặt tôi có vết bẩn à?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Cậu khiến tôi cảm thấy cậu khác với trước đây...”
Lệ Thần nói: “Trước kia tất cả các hành vi của tôi đều là bắt chước Lệ Thần. Nhưng sau khi đến đây, không ai ở đây biết Lệ Thần cả, hơn nữa tôi vẫn luôn ở trong trạng thái tàng hình, cũng không cần phải giao tiếp với ai, cho nên không cần phải cố gắng bắt chước Lệ Thần nữa.”