Viên Mục Dã không có tâm trạng nói về chuyện này với Từ Lệ, cậu ngả đầu ra sau chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc... Nhưng cậu đột nhiên nhĩ đến vụ án Mộc Thủy Thủy, lập tức ngồi thẳng người dậy, nói: “Bên anh đã liên hệ với người nhà Mộc Thủy Thủy chưa?”
Từ Lệ thở dài, nói: “Đã phái người đến quê của Mộc Thủy Thủy để kiểm tra quan tài rồi, chắc sẽ có kết quả ngay thôi... Chuyện này thì dễ, chủ yếu là thân phận của Thích Hải Sương không dễ nhận biết.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Chuyện đó đúng là khó, dù sao gắn hai vụ án chẳng hề liên quan gì vào với nhau không đơn giản...”
“Chứ còn gì nữa, tất cả đều phải đi theo đúng quy trình, hai vụ án này bề ngoài không có liên quan gì đến nhau, cho dù chúng ta biết thi thể bị chìm trong nước chính là Thích Hải Sương, nhưng tôi phải viết báo cáo thế nào chứ? Cũng đâu thể viết là bằng vào trực giác tôi nhận định người bị hại chính là Thích Hải Sương được? Tôi mà viết thế thật không phải là ngồi chờ bị mắng sao? Muốn tất cả hợp lý... thì nhất định phải điều tra lại vụ án mất tích của Thích Hải Sương mới được.” Từ Lệ tỏ ra chán nản.
Viên Mục Dã nói: “Thật ra vụ án đó lúc trước chắc chỉ điều tra qua loa, nếu không sẽ không khó để tra ra được Thích Hải Sương không hề rời khỏi thủ đô...”
Từ Lệ hừ một tiếng: “Chứ còn gì nữa, tôi cảm thấy lúc đó chắc còn chẳng hề triển khai điều tra ở thủ đô mà trực tiếp chạy đến vùng núi phía nam tìm người luôn.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Chỉ có điều tra ra vụ mất tích của Thích Hải Sương năm đó có điểm đáng ngờ thì mới có thể tái điều tra trở lại, như vậy việc lấy ADN của người nhà Thích Hải Sương cũng sẽ hợp lý hơn.”
Sau khi tạm biệt Từ Lệ, Viên Mục Dã quay về nhà trước, giải quyết nhu cầu ăn uống ngủ nghỉ của Kim Bảo rồi vội vàng chạy đến quán bar Dark Night. Bởi vì cậu nghĩ ban ngày có thể tìm hiểu tình hình một chút, xem hằng ngày Tạ Chí Hồng đến đó làm những gì?
Không ngờ đúng lúc Viên Mục Dã đẩy cửa bước vào, lại vừa vặn gặp Tạ Chí Hồng từ bên trong đi ra, hai người mặt đối mặt, nhất thời đều kinh ngạc...
Cuối cùng Tạ Chí Hồng mỉm cười nói trước: “Chúng ta thật có duyên nhỉ? Đến quán bar vào ban ngày mà cũng gặp được...”
Viên Mục Dã đương nhiên không thể nói thẳng là “tôi đến điều tra cậu” được, đành thuận miệng nói bừa: “Tôi muốn đến xem phòng VIP ở đây trang hoàng thế nào, tôi định vài hôm nữa mời mấy người bạn đến đây...”
Tạ Chí Hồng lắc đầu, nói: “Phòng VIP ở đây không tốt, đi, tôi dẫn anh đến chỗ khác xem.”
Viên Mục Dã cứ thế ngơ ngác bị Tạ Chí Hồng kéo đến một quán bar khác. Trên đường đi gã nói với Viên Mục Dã sở dĩ gã đến quán bar vào ban ngày là vì đêm qua lúc uống rượu có đánh rơi đồ, nên hôm nay quay lại lấy.
Dù sao hai người cũng không quen nên đương nhiên Viên Mục Dã cũng không chủ động hỏi gã làm rơi thứ gì, chỉ mỉm cười, nói: “Cậu thường xuyên đến bar à?”
Tạ Chí Hồng cười khẽ: “Cũng thỉnh thoảng, người sống đều có áp lực mà, dù sao cũng phải tìm cách giải tỏa chứ, có điều mỗi người lại chọn cách giải tỏa khác nhau mà thôi...”
Sau đó Tạ Chí Hồng dẫn Viên Mục Dã đến một quán bar khác ở cách đó một con đường, điều kiện nơi này tốt hơn nhiều so với quán Dark Night, Tạ Chí Hồng chào hỏi thân mật với quản lý quán bar, sau đó giúp Viên Mục Dã lấy một tấm thẻ VIP.
Thời điểm này trong bar gần như không có khách, thế nên Tạ Chí Hồng và Viên Mục Dã tìm một ghế dài ngồi xuống, sau đó bảo phục vụ cho hai cốc bia. Bình thường Viên Mục Dã không hay lui tới những nơi như thế này, nên ít nhiều có chút rụt rè, cậu chỉ yên lặng uống rượu và nhìn xung quanh.
Tạ Chí Hồng cười nói: “Phản ứng này của anh rất giống một đứa trẻ hư dẫn một đứa bé ngoan đến quán net lần đầu vậy...”
Viên Mục Dã nghe mà chỉ cười, không tiếp câu chuyện này của gã, cậu tò mò hỏi: “Nếu điều kiện của nơi này tốt hơn ở Dark Night sao cậu vẫn thường xuyên đến đó vậy?”
Tạ Chí Hồng cười khẽ: “Xem ra anh rất hiếm khi đi xã giao ở những nơi thanh sắc như thế này, điều kiện nơi này đúng là tốt, nhưng hầu hết là để ngoại giao với khách hàng mới đến chỗ này. Bởi vì nơi này cao cấp hơn, cho nên đưa bạn bè hoặc khách hàng đến đây sẽ rất có mặt mũi. Còn Dark Night thì khác, nếu anh chỉ muốn thư giãn một chút, uống một chén rượu, thì Dark Night là lựa chọn tốt nhất.”
Viên Mục Dã nghiêm túc gật đầu, sau đó cúi đầu tiếp tục uống rượu, đem hình tượng chàng trai ngây thơ lần đầu tiên đến bar phát huy vô cùng tinh tế.
Đối phương thấy Viên Mục Dã lại im lặng thì chủ động nói: “Lần thứ ba gặp mặt, làm quen chính thức nhé, tôi tên Tạ Chí Hồng, rất vui được biết anh.”
Viên Mục Dã cũng hơi câu nệ nói: “Chào cậu, tôi là Viên Mục Dã.”
Trong bất kỳ trường hợp nào Viên Mục Dã cũng đều là kẻ hủy diệt cuộc trò chuyện, may mà Tạ Chí Hồng cũng không để ý điều này, gã thuận đà nói tiếp: “Đúng rồi, vụ án lần trước các anh điều tra thế nào rồi? Bắt được hung thủ chưa?”
Viên Mục Dã ngạc nhiên, xem ra Tạ Chí Hồng cũng coi mình là cảnh sát rồi.
Thấy Viên Mục Dã không nói gì, Tạ Chí Hồng lập tức xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi quên mất các anh có quy định không được nói cho người ngoài đúng không?”
Viên Mục Dã khoát tay: “Vụ án đó đã gác lại rồi, đừng nói là hung thủ, ngay cả người bị hại là ai cũng không xác định được.”
Câu này vừa nói ra, khóe mắt Tạ Chí Hồng đã lóe lên tia đắc ý, rồi nhanh chóng được che giấu bởi ánh mắt khiêm tốn... Nhưng tất cả những điều này không thể qua được mắt của Viên Mục Dã, cậu đã quan sát gã rất kỹ.
Viên Mục Dã hiểu rõ, loại người như Tạ Chí Hồng luôn tự nhận mình là người thông minh nhất thiên hạ, có thể khống chế tất cả mọi thứ, thích thì chơi đùa cảnh sát cũng không bị ai phát hiện ra... Mà Viên Mục Dã cũng muốn để gã nghĩ như vậy, bởi vì chỉ có như thế gã mới nhanh chóng để lộ sơ hở.
Tạ Chí Hồng tỏ vẻ thương xót nói: “Ngâm trong nước nhiều năm như vậy mới có người phát hiện ra, thật không biết người thân của cô ta có tâm trạng thế nào nữa.”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Thì đấy, có lẽ cô ấy bị tóc của một thi thể khác ở dưới bùn cuốn lấy, trước khi chết đã vùng vẫy rất lâu, có lẽ chết rất đau đớn...”
Tạ Chí Hồng liền hỏi dò: “Có thể khẳng định là bị giết ư? Biết đâu là trượt chân rơi xuống nước thì sao?”
Viên Mục Dã nhìn chằm chằm Tạ Chí Hồng: “Không, trực giác nói cho tôi biết cô ấy nhất định bị người khác hại chết.”
Lần này Tạ Chí Hồng không có phản ứng gì, chỉ chân thành nói: “Sau này nếu anh còn muốn biết thêm thông tin gì về đập chứa nước Bắc Sơn thì đều có thể đến tìm tôi, tôi nhất định sẽ nói hết những gì mình biết...”
Sau khi tạm biệt Tạ Chí Hồng, đối phương còn chủ động trao đổi số điện thoại với Viên Mục Dã, nói là sau này có thể thường xuyên liên hệ, Viên Mục Dã cũng không từ chối, cũng coi như nhờ vào đó mà tham dự vào đường dây của Tạ Chí Hồng.