Đối mặt với họng súng đen ngòm trước mắt, Tạ Chí Hồng căng thẳng nói: “Tôi đang thử gửi tin nhắn xin giúp đỡ…”
“Gửi cho tôi chứ gì?” Viên Mục Dã hừ lạnh.
Tạ Chí Hồng không ngờ suy nghĩ của mình bị Viên Mục Dã nhìn thấu nên cười mỉa: “Người anh em à, cậu nói cái gì thế? Không phải cậu đang ở ngay trước mắt tôi đây sao? Tôi gửi tin nhắn cho cậu làm gì?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Hình như hơi có lý đấy, nhưng anh đừng quên, làm sao có thể giải thích sự việc theo lẽ thường tình ở trong không gian này được? Ở đây, không gian và thời gian vốn đã đan chéo sai vị trí, mặc dù tôi cũng không biết tại sao anh có thể gửi tin nhắn đi, nhưng cũng không thể chối bỏ sự thật tin nhắn là do anh gửi.”
Lần này Tạ Chí Hồng cam chịu rũ hai vai xuống, cúi đầu nhìn dưới chân, dường như đang suy xét gì đó, trong lòng Viên Mục Dã biết rõ thằng cha này là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, cho nên từ đầu đến cuối cậu đều không dời họng súng đi…
Một lát sau, Tạ Chí Hồng cười khục khục: “Mẹ nó, thằng nhóc nhà cậu đúng thật là khó chơi. Cậu nói đúng, tin nhắn là do tôi gửi, không chỉ mỗi lúc này mà tôi đã gửi từ mấy lần đầu khi Từ Lệ bắt đầu vòng tuần hoàn rồi, hơn nữa mỗi lần đều có thể gửi đi, cậu nói xem có phải rất thú vị không hả?”
Viên Mục Dã im lặng, lát sau mới nói: “Nếu anh có thể gửi tin nhắn đi, tại sao không gửi tin cầu cứu ra bên ngoài, anh gửi cho tôi làm gì?!”
Tạ Chí Hồng bật cười lạnh tanh, sau đó chỉ vào mình và hỏi lại Viên Mục Dã: “Tôi ư? Một tội phạm đang lẩn trốn ư? Gửi tin nhắn cầu cứu á? Chuyện của tôi tự tôi rõ ràng, bị bắt là chết, dù sao cũng là chết, tôi thà rằng chết ở đây…”
Viên Mục Dã không muốn đánh giá quá nhiều về hành vi ích kỷ của Tạ Chí Hồng, chẳng qua cậu rất tò mò, tại sao đối phương lại nghĩ đến việc gửi tin nhắn cho cậu ngay từ khi cậu còn chưa xuất hiện?
Tạ Chí Hồng nghe nghi vấn của Viên Mục Dã xong thì cười đáp: “Còn không phải nhờ ơn Từ Lệ à? Anh ta ghi chú tên cậu là người liên lạc khẩn cấp trong điện thoại!”
Viên Mục Dã thầm mắng mẹ nó, sau đó chọc súng vào Tạ Chí Hồng: “Được rồi, tôi cũng hỏi xong vấn đề của mình, anh qua sông trước đi!”
Lúc này nhóm Từ Lệ ở bờ bên kia cũng đã phát hiện bóng dáng của hai người Viên Mục Dã và Tạ Chí Hồng, bất đắc dĩ là bọn họ không thể bơi tới nổi cho nên chỉ đành đứng ở bờ đối diện mà lo lắng suông…
Thấy Viên Mục Dã bảo mình qua sông trước, hình như Tạ Chí Hồng không tự nguyện cho lắm, nhưng súng nằm trong tay ai thì người đó có quyền lên tiếng, cho nên hắn chỉ đành ngoan ngoãn làm theo. Đến khi Tạ Chí Hồng bơi tới bờ bên kia, tất nhiên là bị nhóm Từ Lệ chực sẵn bên đó bắt lại. Viên Mục Dã thấy thế mới cất súng, nhảy xuống sông bơi qua bờ đối diện.
Ai ngờ cậu vừa mới lên bờ đã nghe Từ Lệ mặt trắng bợt hỏi một cách gấp gáp: “Cậu không nhận được tin nhắn của tôi ư? Sao cậu còn ở đây vậy?”
Trong lúc nhất thời Viên Mục Dã ngớ ra vì câu hỏi của Từ Lệ: “Tin nhắn gì? Không phải anh nói anh chưa từng gửi tin nhắn ư?”
Từ Lệ vội vã giải thích: “Trước đó tôi phát hiện cái tên Tạ Chí Hồng này giấu điện thoại di động của tôi trong người. Tôi mở ra xem thì thấy bên trong có một tin nhắn gửi cho cậu, nội dung là một cụm tọa độ. Tôi nghi ngờ tên đó cố ý muốn dụ cậu tới, cho nên tôi gửi thêm cho cậu một tin nhắn nữa bảo cậu đừng tới!”
Lúc này Viên Mục Dã mới hiểu tại sao hai tin nhắn từ cùng một số lại có nội dung khác nhau, nên trầm giọng nói: “Anh ngốc à? Nếu tôi không tới, mấy người các anh sẽ thật sự phải chết ở đây đấy!”
“Chết ở đây ư? Làm gì đến mức đó? Chẳng qua chúng tôi chỉ đi ngủ là quay trở lại ngày hôm qua mà thôi… Nào có nghiêm trọng như cậu nói?” Từ Lệ khẽ giật mình.
Viên Mục Dã phát hiện dường như đội Từ Lệ không biết mỗi lần bắt đầu lại đều là do bọn họ bị Tạ Chí Hồng giết chết, xem ra ký ức của bọn họ có một chút lệch lạc sau khi bắt đầu lại.
Đối với chuyện này, tạm thời Viên Mục Dã cũng không biết giải quyết như thế nào, cậu đành phải chỉ vào Tạ Chí Hồng rồi nói với đám Tiểu Triệu và Tiểu Vương: “Trông chừng gã này, không được rời khỏi tầm mắt các cậu, biết chưa?”
Tiểu Triệu lập tức cười đáp: “Yên tâm đi anh Viên, em bảo đảm không để cho hắn chạy nữa đâu!”
Sau đó Từ Lệ gọi Viên Mục Dã sang một bên rồi hỏi nhỏ: “Rốt cuộc sao lại thế này? Sao cậu lại ở cùng Tạ Chí Hồng?”
Viên Mục Dã thở dài đáp: “Chuyện này không thể nói rõ chỉ bằng một hai câu. Trước tiên anh cho tôi biết, sau khi tôi qua sông đã xảy ra những gì?”
Đầu tiên Từ Lệ có vẻ mặt mờ mịt, sau đó cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Ban đầu tôi phát hiện điện thoại di động trên người Tạ Chí Hồng, biết tin nhắn thứ nhất cậu nói là do hắn gửi, bởi vì không biết tên này có âm mưu gì nên tôi gửi thêm cho cậu một tin nhắn bảo cậu đừng tới. Nói ra cũng lạ, tôi gửi tin nhắn cho cậu xong lại gửi thêm tin nhắn cầu cứu cho người đồng hành với tôi ở Bắc Nham nhưng không biết tại sao dù có cố sống cố chết thế nào cũng không gửi đi được, cứ như điện thoại di động của tôi chỉ có tín hiệu lúc gửi tin cho cậu thôi vậy.”
“Sau đó thì sao? Gửi tin nhắn xong lại xảy ra chuyện gì nữa?” Viên Mục Dã tiếp tục truy hỏi.
Không biết tại sao mà có vẻ Từ Lệ rất mơ hồ về đoạn ký ức đó, anh ta suy nghĩ hồi lâu rồi hốt hoảng nói với Viên Mục Dã: “Sao tôi không nhớ nổi gì thế này?”
Viên Mục Dã vỗ bả vai anh ta: “Thôi, trước hết đừng nghĩ nữa. Tuy nhiên, anh phải nhớ kỹ một điều, nếu Tạ Chí Hồng có hành vi nào quá khích, nhất định anh phải quyết đoán một chút! Hiểu chưa?”
Nói xong, Viên Mục Dã giao khẩu súng lục cho Từ Lệ. Ý nghĩa ngầm trong câu nói của cậu là, nếu Tạ Chí Hồng có hành động gì khác thường, Từ Lệ nên quyết đoán bắn gục hắn ngay.
Sắc mặt của Từ Lệ thay đổi, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời Viên Mục Dã như thế nào. Thật ra cũng không thể trách anh ta, dẫu sao là cảnh sát, mặc dù lúc thực hiện nhiệm vụ đúng là sẽ xảy ra trường hợp bắn chết tội phạm, nhưng đó đều là lựa chọn bất đắc dĩ khi gặp tình huống bất ngờ. Anh ta chưa từng gặp phải kiểu vừa đến đã chặn lại đánh nhừ tử đối phương.
Viên Mục Dã thấy Từ Lệ có vẻ do dự, bèn nói một cách bất đắc dĩ: “Lý do các anh bị nhốt ở đây là bởi vì Tạ Chí Hồng, hắn mới là người đầu tiên rơi vào vòng lặp! Để giải thoát cho mình, Tạ Chí Hồng gọi điện thoại tự tố cáo bản thân, cho nên nhóm các anh mới gặp phải hoàn cảnh trước mắt…”
Mặc dù chuyện này nghe hơi khó tin, nhưng đội Từ Lệ đã rơi vào vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ nên cũng không có gì là không thể tin tưởng.
“Có cách nào giải quyết được không?” Từ Lệ trầm giọng hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Tạm thời tôi vẫn chưa nghĩ ra, thời gian và không gian ở đây đều bị rối loạn. Tôi cũng không biết nên tìm manh mối theo hướng nào… Có điều anh Từ yên tâm, nếu tôi có thể vào, tất nhiên sẽ nghĩ cách đưa tất cả các anh bình an ra ngoài.”