Lúc trước Viên Mục Dã cũng không quen thân với Đinh Chấn Vũ, mà việc cậu rời khỏi đội cảnh sát cũng không vẻ vang gì, cho nên trong lúc nhất thời cậu cũng không phân biệt được rốt cuộc Đinh Chấn Vũ nói những lời này là muốn biểu đạt điều gì…
Trái lại, người phụ trách đội cứu hộ cùng theo đến đây có cá tính ngay thẳng, anh ta lạnh giọng nói: “Xin chào, tôi là người phụ trách đội cứu hộ, Mạnh Thư Viễn. Nghe nói người của các anh đã đi xuống, họ có truyền về tình hình cụ thể ở phía dưới không?”
Viên Mục Dã lắc đầu đáp: “Chào đội trưởng Mạnh, tôi là Viên Mục Dã. Hai đồng đội của tôi đã xuống dưới xem xét tình hình trước, nhưng sau khi họ xuống không lâu thì bộ đàm bị mất tín hiệu, chắc là bên dưới có gì đó làm nhiễu sóng.”
Mạnh Thư Viễn gật đầu, anh ta lấy ra một chiếc máy tính bảng và đưa cho Viên Mục Dã: “Đây là hình ảnh theo thời gian thực mà các đội viên của tôi truyền về trước khi mất tín hiệu, các anh xem thử trước đi…”
Đoạn video này rất ngắn, thời gian chưa đến hai phút, trên cơ bản chỉ quay được toàn bộ quá trình đội bọn họ xuống đến đáy hố, hơn nữa hình ảnh rung lắc rất nhiều, chỉ có thể nhìn thấy một ít ống dẫn và đường dây điện đứt đoạn trong quá trình leo xuống.
Viên Mục Dã nhìn thấy trong video có tia lửa điện nên quay đầu hỏi tổ trưởng Dương: “Đã cắt tất cả mạch điện ở bên dưới chưa?”
Tổ trưởng Dương trả lời rất chắc chắn: “Yên tâm đi, đã ngừng cả điện lẫn nước rồi.”
Ngay sau đó hình ảnh hơi ổn định một chút, chắc là đã tới đáy hố, lúc này cậu nghe thấy một đội viên lớn tiếng nói: “Đó là thứ gì!?”
Viên Mục Dã nghe giọng người nọ hơi sợ hãi, chắc đã nhìn thấy cảnh gì đó đáng sợ, tiếc là hình ảnh đến đây thì lóe lên rồi tắt phụt, cho nên không ai biết rốt cuộc sau đó đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi video chấm dứt, tất cả mọi người đều im lặng không nói gì, như thể đều đang tự hỏi rốt cuộc cậu đội viên kia đã nhìn thấy cái gì?
Lúc này Viên Mục Dã quay ra hỏi Mạnh Thư Viễn: “Đội trưởng Mạnh, làm sao các anh phát hiện đội viên đi xuống đó đã xảy ra chuyện?”
Mạnh Thư Viễn thở dài, đáp: “Trong tình huống bình thường, đội viên của tôi xuống hố xong sẽ kéo dây an toàn hai cái, ra hiệu bọn họ đã đến đáy rồi, nhưng hình ảnh bị cắt đứt chưa bao lâu, bọn họ bắt đầu kéo dây an toàn một cách điên cuồng, ra hiệu người bên trên nhanh chóng kéo bọn họ lên, mà đồng thời chúng tôi ở bên trên cũng nghe thấy tiếng la hét từ dưới đáy hố vọng lên. Mặc dù không nghe rõ lắm nhưng có thể nhận ra ngay lúc đó giọng của họ rất vội vàng. Nhưng khi chúng tôi kéo dây thừng thì lại phát hiện chỉ có một sợi dây an toàn có sức nặng, mấy sợi dây khác đều rất nhẹ. Những chuyện còn lại các anh đều biết rồi… Lúc Tiểu Chu bị kéo lên thật sự quá thê thảm, tôi làm trong ngành bao năm nay mà chưa từng gặp phải tình huống như thế này bao giờ.”
Viên Mục Dã vỗ vai Mạnh Thư Viễn, cậu an ủi: “Tôi có thể hiểu tâm trạng của anh… Trừ Tiểu Chu ra, các anh còn mấy người xuống đó nữa?”
Mạnh Thư Viễn đáp bằng giọng nặng nề: “Chúng tôi đưa một tổ năm người xuống, ngoài Chu Phong đã gặp nạn ra, còn có Lý Gia Trạch, Trương Vĩ, Trần Cường và Lý Nham… Những cậu nhóc đó đều do một tay tôi huấn luyện dạy dỗ, là tôi đã quá qua loa, tôi rất sợ không thể giải thích với người nhà của bọn họ.”
Viên Mục Dã chưa bao giờ là người lạc quan một cách mù quáng. Thật ra, nhìn vào tình trạng của Chu Phong thì chỉ e bốn người còn lại cũng lành ít dữ nhiều, thậm chí ngay cả tình hình của những người dân bị ngã xuống trước đó cũng hoàn toàn không lạc quan.
Tuy nhiên giống như những gì cậu đã nói với bà chị vừa nãy, chưa đến bước cuối cùng thì chưa thể từ bỏ hy vọng. Lỡ đâu dưới đáy hố thật sự còn người sống sót, vậy thì đám người đó chính là hy vọng duy nhất của bọn họ.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã liếc nhìn đồng hồ, Đoàn Phong và Trương Khai đi xuống đã được hai mươi phút, nhưng phía dưới vẫn không có một chút động tĩnh nào. Điều này không khỏi khiến lòng Viên Mục Dã càng ngày càng lo lắng.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Đoàn Phong và Trương Khai vẫn không có dấu hiệu đi lên. Giữa chừng, Viên Mục Dã từng định kéo thử dây an toàn nhưng tất cả đều nhẹ bẫng, rõ ràng hai người không hề ở đầu kia dây thừng.
Mặc dù Viên Mục Dã biết rõ bản lĩnh của Đoàn Phong như lòng bàn tay, nhưng cậu lại hoàn toàn không biết gì về tình hình bên dưới, ngộ nhỡ mình và Đoàn Phong đều tự tin quá mức thì sao… Ai ngờ đúng lúc Viên Mục Dã đang ngẩn người nhìn chằm chằm đáy hố đen đúa, cậu lại thấy có tia lửa chớp lóe phía dưới. Trái tim Viên Mục Dã lập tức giật thót, ắt hẳn là Trương Khai đang dùng súng phun lửa!
Cùng lúc đó, một sợi dây an toàn treo ở miệng hố có phản ứng, Đại Quân và Hoắc Nhiễm kéo thử thì cảm thấy có sức nặng, hai người bọn họ nhanh tay liều mạng kéo lên trên… Thấy thế, Viên Mục Dã vội vàng đi xem sợi dây thừng khác, kết quả kéo thử thấy bên dưới không hề có lực cản.
Trong lúc nhất thời, tim Viên Mục Dã lạnh buốt. Cậu biết chắc chắn đã có một người xảy ra chuyện, vì thế cậu lập tức xoay người qua giúp Đại Quân và những người khác cùng nhau kéo. Kết quả khi bọn họ kéo dây thừng lên lại thấy là một gương mặt xa lạ đang hôn mê bất tỉnh!!
Mạnh Thư Viễn đỡ lấy người nọ bằng một tay và gọi: “Trương Vĩ! Cậu tỉnh lại đi! Trương Vĩ!!”
Toàn thân Trương Vĩ đầy máu, trên mặt, trên tay, chẳng có chỗ da nào hở ra bên ngoài là lành lặn. Tổ trưởng Dương vội la lớn với nhân viên y tế bên ngoài hàng rào ngăn cách hiện trường: “Bác sĩ đâu, mau tới đây!”
Trương Vĩ nhanh chóng được đưa lên xe cấp cứu, có điều xem tình huống thì vết thương của cậu ta không nặng lắm, chắc là có thể sống sót. Lúc này Viên Mục Dã chạy ngay về miệng hố nhìn xuống lần nữa, đáng tiếc bên dưới vẫn tối om chẳng thấy cái gì. Như vậy ánh lửa vừa rồi là do Đoàn Phong và Trương Khai phun ra với thứ gì đó khi đưa Trương Vĩ lên trên.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn la to xuống dưới đáy hố: “Đội trưởng Đoàn! Trương Khai!”
Đáng tiếc trừ tiếng vọng của mình ra, chẳng có âm thanh nào đáp lại cậu… Nghĩ mãi, cuối cùng Viên Mục Dã vẫn quyết định không đợi nữa, mùi vị không biết gì cả thế này thực sự quá giày vò!
Cậu quay đầu nói với những người còn lại: “Tôi và anh Đại Quân đi xuống tiếp ứng cho nhóm Đoàn Phong, Nam Nam và Hoắc Nhiễm ở trên hỗ trợ!”
Hoắc Nhiễm sốt ruột kêu lên: “Không… Em cũng muốn đi xuống tìm đội trưởng Đoàn và Trương Khai!”
Viên Mục Dã sầm mặt xuống: “Tình hình bên dưới không rõ ràng, nếu lỡ chúng tôi cũng gặp chuyện ngoài ý muốn thì cậu còn phải chịu trách nhiệm liên hệ với lão Lâm nữa đấy!”
Hoắc Nhiễm vừa định nói gì đó lại bị Tằng Nam Nam ngắt lời: “Anh dẫn anh Đại Quân xuống thì chẳng bằng dẫn tôi theo.”
Đại Quân buồn cười hỏi: “Này nhóc Tằng, em xem thường anh Đại Quân của em thế à!”
Tằng Nam Nam thở dài, nói: “Tình hình bên dưới rất phức tạp, vừa rồi anh cũng xem video rồi. Anh chắc chắn không linh hoạt bằng em đâu, đừng giành với em. Anh và Hoắc Nhiễm ở lại bên trên, nếu thật sự có chuyện gì thì anh còn có thể đưa ra quyết định.”
Viên Mục Dã cũng cảm thấy Tằng Nam Nam nói rất có lý, cậu gật đầu: “Được, vậy Nam Nam đi xuống với tôi! Hai người ở lại bên trên hỗ trợ…”
Ai ngờ lúc này Mạnh Thư Viễn lại giữ chặt lấy Viên Mục Dã: “Tôi cùng xuống với các anh…”