Trừ Đoàn Phong ra, những người còn lại đều bối rối nhìn Viên Mục Dã, Đoàn Phong lập tức ngắt lời: “Mẹ, sao tôi cũng không cảm thấy nơi này có gì mát mẻ?”
Mấy người kia nghe Đoàn Phong nói vậy thì cũng không nói thêm gì nữa, đi thẳng vào sảnh ở tầng một... Đúng như Hiệu trưởng Phùng đã giới thiệu, mọi người vừa bước vào đã nhìn thấy cây đàn dương cầm cổ được trưng bày ở đó.
Đại Quân nhìn thấy cây dương cầm thì hai mắt lập tức tỏa sáng, đi lên trước và nói: “Úi giời úi giời, đây đúng là một cây dương cầm cổ! Mọi người nhìn vẻ ngoài của nó đi, tất cả đều được làm từ gỗ cây phong, chậc chậc, tôi đoán hồi xưa giá trị của nó cũng không nhỏ đâu...”
Trương Khai đi qua ôm Đại Quân: “Được rồi anh mập à, không ngờ anh còn có mắt nhìn đồ như thế? Không phải là anh còn có thể ngồi xuống và biểu diễn cho bọn em một buổi diễn kinh điển nữa đấy chứ?”
Đại Quân né khỏi Trương Khai: “Cút đê, muốn tỏa sáng thì cậu tự đi mà sáng! Tôi chỉ thấy hứng thú với đồ cổ đáng tiền thôi!”
Viên Mục Dã không có tâm trạng nói nhảm với bọn họ, cậu nhìn xung quanh một lượt nhưng không phát hiện ra có điểm nào không ổn, bèn quay lại hỏi Đoàn Phong: “Anh thấy thế nào?”
Đoàn Phong lắc đầu: “Nơi này ngoài việc đã cũ kỹ thì cũng không thấy có vấn đề gì!”
Lúc này Viên Mục Dã cúi đầu nhìn cánh tay mình, phát hiện ra mình cũng bị nổi da gà, xem ra nhiệt độ trong này đúng là thấp hơn bên ngoài, chỉ là bây giờ cậu không thể cảm nhận được mà thôi.
Sau đó mọi người đi dạo một vòng quanh tầng một, Đại Quân và Trương Khai còn ra vẻ đánh mấy phím đàn, phát ra âm thanh lanh lảnh...
Đoàn Phong cau mày nói: “Âm thanh của cây đàn dương cầm này vẫn tốt thật, đã mấy chục năm không động đến mà âm thanh vẫn còn hay như thế!”
Điều này đúng là rất đáng ngờ, nếu như Viên Mục Dã không đoán sai thì gần đây có người đã chỉnh âm cho cây đàn dương cầm này... cậu đi đến và mở nóc cây đàn ra.
Đoàn Phong thấy thế lại gần hỏi: “Cậu đang tìm gì thế?”
Viên Mục Dã lắc đầu, nói: “Không phải đang tìm thứ gì. Anh nhìn cây dương cầm này xem, bên ngoài vô cùng sạch sẽ, điều này không có gì đáng nghi vì nhân viên của trường học nhất định sẽ thường xuyên lau dọn. Nhưng nếu như lâu không có ai đánh thì ở bên trong sẽ có rất nhiều bụi, đúng không?”
Đoàn Phong nhìn vào bên trong cây dương cầm, thấy có dấu vết được lau dọn gần đây, anh ta nghi ngờ nói: “Vừa rồi Hiệu trưởng Phùng có nói, cây dương cầm này đã nhiều năm không có người chơi rồi mà?”
Tằng Nam Nam đứng bên cạnh gật đầu: “Đúng là ông ấy có nói như vậy...”
“Vậy thì đúng rồi, muốn lau chùi bên trong cây dương cầm này phải mời nhân viên chuyên nghiệp đến làm, nhân viên lao công bình thường của trường học chỉ có thể lau dọn ở phía bên ngoài, cho nên, nhất định gần đây có người đã điều chỉnh đồng thời thử diễn tấu trên cây dương cầm này.” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Hoắc Nhiễm sờ lên mặt ngoài của cây dương cầm, cậu ta đưa ra phán đoán của mình: “Có khi nào là một trong hai người gác cổng làm không? Bây giờ trên mạng đang rất thịnh hành trò cao thủ ẩn nấp trong dân gian đấy.”
Nhưng Đoàn Phong lại lắc đầu: “Không phải bọn họ, tôi đã bảo lão Lâm nhờ Hiệu trưởng Phùng gửi hồ sơ về hai người bảo vệ kia tới, trong đó không nói bọn họ biết đánh đàn dương cầm.”
Viên Mục Dã ngẩng đầu nhìn chiếc camera giám sát ở một góc xa của đại sảnh, cậu hỏi: “Chỗ đó có ghi lại được gì không?”
Đoàn Phong rút di động ra, nói: “Lão Lâm đã gửi video cho tôi rồi, tiếc là chất lượng quá kém, lại không có âm thanh... nên không nhìn ra được có phải cây dương cầm tự diễn tấu hay không.”
Viên Mục Dã xem qua video rồi nói: “Chất lượng hình ảnh đúng là quá kém, hay là chúng ta đi ra ngoài trước đã, vì cho dù đối phương là thứ gì thì cũng sẽ không đến đánh đàn lúc chúng ta đang quây lại xem thế này.”
Đoàn Phong cũng gật đầu: “Ừm đi thôi, chúng ta ra ngoài chờ đã...”
Căn cứ vào thời gian mà Hiệu trưởng Phùng hỏi được từ Lữ Vạn Sơn, thì tiếng đàn dương cầm sẽ xuất hiện vào khoảng mười một giờ, cho nên bây giờ bọn họ phải kiên nhẫn chờ đợi, đến lúc đó sẽ biết được cây đàn dương cầm cổ này làm thế nào mà phát ra tiếng.
Sau đó bọn họ ra khỏi tòa nhà thí nghiệm và trốn vào một lùm cây cạnh đó, chỉ khổ Trương Khai và Đại Quân, hai người bọn họ làm mồi cho không biết bao nhiêu muỗi...
Ngay lúc Viên Mục Dã nhìn thấy họ bị muỗi cắn đến thê thảm, đang định bảo hai người lên xe chờ trước thì cửa kính của tòa nhà thí nghiệm đột nhiên mở ra!
Trương Khai giật mình: “Vừa rồi không phải tôi bị hoa mắt chứ? Cửa kính không phải là tự mở ra chứ?”
Đại Quân bịt mồm cậu ta lại: “Nói bé thôi, cậu không hoa mắt, tất cả chúng tôi đều nhìn thấy!”
Ngay sau đó tiếng đàn du dương truyền ra từ sảnh tòa nhà thí nghiệm, Đoàn Phong nghiêm túc nói với mọi người: “Chúng ta chia ra bao bọc xung quanh, đừng để hắn có cơ hội trốn thoát!”
Sau đó, Đại Quân và Trương Khai trèo từ cửa sổ tòa nhà thí nghiệm vào trong, còn Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam thì phụ trách giữ cửa... Khi Viên Mục Dã và Đoàn Phong đi đến cạnh cây đàn dương cầm thì thực sự nhìn thấy từng phím đàn đang tự mình nhảy lên, hai người nhẹ nhàng di chuyển đến sát cây dương cầm.
Mà lúc này Đại Quân và Trương Khai cũng đi đến từ hướng ngược lại, mọi người bọc tên kia lại như sủi cảo, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì rất nhanh thôi họ sẽ biết được rốt cuộc là thứ gì đã đánh cây đàn dương cầm này.
Có lẽ đối phương đánh đàn quá tập trung, đến mức bốn người họ đã đến sát bên cạnh rồi mà vẫn không hề dừng lại, đến tận khi Trương Khai đột ngột nhào về phía trước ôm lấy mặt ghế đánh đàn, tiếng đàn mới bị cắt đứt!
“Móa, thứ này có thực thể!” Trương Khai hét to, giống như bắt được thứ gì đó không thể nhìn thấy!
Nhưng mọi người vừa định lao vào giúp thì đã thấy Trương Khai bị một sức mạnh vô hình đẩy mạnh ra, khiến cậu ta lảo đảo lùi về sau hai bước!
Lúc này Đoàn Phong đứng cách Viên Mục Dã không đến hai mét, anh ta có thể cảm nhận được rõ ràng có thứ gì đó chạy vụt qua mình, nên quay lại hét to với Viên Mục Dã: “Viên, có thứ gì đó vừa chạy qua, nhanh bắt hắn lại!”
Viên Mục Dã cũng muốn bắt đối phương, nhưng cậu không những không nhìn thấy gì mà còn không hề cảm nhận được sự tồn tại của đối phương!
Trong lúc Viên Mục Dã vẫn đang ngây ra thì đột nhiên cậu cảm thấy mình bị một ngoại lực va đập vào, cơ thể không tự chủ được mà nghiêng sang một bên, rõ ràng có thứ gì đó đâm vào cậu! Thế là cậu theo bản năng đưa tay ra vồ vào không khí, “xoạt xoạt”, trong tay cậu xuất hiện một mảnh áo...
Ngay sau đó cửa kính của tòa nhà thí nghiệm bị đẩy ra, Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam đứng ở cửa như bị ngớ ngẩn vồ vào không khí mấy lần nhưng không bắt được thứ gì.