Lúc đó hai người họ không hề có thiết bị liên lạc nào, mặc dù trên người Tạ Chí Hồng cũng có điện thoại, nhưng nó đã biến thành cục gạch khi Tạ Chí Hồng bị Viên Mục Dã đập cho một trận, vì vậy bọn họ chỉ đành ra ngoài tìm sự giúp đỡ.
Trên đường đi Triệu Sảng nằm trên lưng Viên Mục Dã, cô ta đỏ mặt nói: “Cảm ơn anh Viên…”
Viên Mục Dã thở dài bảo: “Là lỗi của tôi mới đúng, nếu lúc đó tôi gọi cho cô trước… Có lẽ cô cũng không bị lôi vào chuyện này.”
Sau đó hai người đi một lúc trong rừng, đến tận khi có ánh đèn báo hiệu lấp lóe phía trước, Viên Mục Dã biết chắc là Đoàn Phong và Từ Lệ đã tìm đến. Quả nhiên chỉ một lát sau, một đám người đi về phía bọn họ, đi đầu chính là Đoàn Phong và Từ Lệ.
Khi thấy Viên Mục Dã cõng Triệu Sảng, Từ Lệ thở phào, còn Đoàn Phong từ đầu đến cuối cũng không sợ Viên Mục Dã gặp vấn đề gì, bởi vì so với cậu, anh ta lại càng lo lắng cho mấy người kia hơn.
Tiểu Triệu và Tiểu Lưu lúc này bước nhanh đến đỡ Triệu Sảng, còn Viên Mục Dã mệt mỏi ngồi bệt xuống đất hỏi: “Sao mọi người tìm được đến đây?”
Tiểu Lưu giải thích: “Bọn em tìm được chiếc xe rác lúc trước, may mà đội trưởng Từ có trí nhớ tốt, anh ấy bảo nhà của gã Tạ Chí Hồng bị bắn chết ở gần đây, vì vậy bọn em mới tìm đến…”
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã có vẻ mệt mỏi, bèn đi đến hỏi nhỏ: “Sao rồi? Cậu không có chuyện gì chứ?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không sao, chỉ cảm thấy hơi mệt…”
Thật ra tối hôm nay Viên Mục Dã đã dùng gần như toàn bộ sức lực vào việc khắc chế bản thân, còn sức lực dùng vào người Tạ Chí Hồng chỉ bé như con muỗi…
Sau đó Đoàn Phong đỡ Viên Mục Dã dậy rồi hỏi: “Cậu không giết gã đó đấy chứ?”
Viên Mục Dã cười nói: “Suýt thì giết rồi… Nhưng nghĩ lại thấy không đáng, cho nên chỉ đánh gã gần chết.”
Vì cân nhắc đến việc Viên Mục Dã bị tiêm một loại thuốc không rõ nguồn gốc vào người, nên Từ Lệ đưa cậu và Triệu Sảng đến bệnh viện kiểm tra toàn diện. Khi cảnh sát tìm được Tạ Chí Hồng, gã đã bị đánh đến mẹ gã cũng không nhận ra, thế nên cũng đành phải đưa gã vào bệnh viện chữa trị.
Với sự sa lưới của Tạ Chí Hồng, tin tức gã có thể là hung thủ của vụ án ba thi thể tại đập chứa nước đã lan truyền nhanh chóng, khiến mọi tầng lớp trong xã hội đều xôn xao. Vì chẳng ai ngờ được một cậu quý tử có gia thế hiển hách như thế lại là một ác ma giết người không chớp mắt chứ?
Tình huống của Tạ Chí Hồng khi bị đưa đến bệnh viện đêm đó khá là nghiêm trọng, chưa kể đến nhiều chỗ gãy xương trên người mà đến cả xương sườn cũng gãy mất bốn cái, khi người nhà gã đến thì gã đã không thể nói nữa, mà còn vừa tiểu vừa nôn ra máu…
Mặc dù đến giờ vẫn chưa có bằng chứng để chứng minh Tạ Chí Hồng là hung thủ của vụ án ba thi thể ở đập chứa nước, nhưng bắt cóc Viên Mục Dã và Triệu Sảng, cướp xe rác, giết vợ, giết hai công nhân vệ sinh là chuyện chắc như đinh đóng cột.
Tình huống của Viên Mục Dã và Triệu Sảng cũng không nghiêm trọng, ngoại trừ Viên Mục Dã hơi mất sức ra thì mọi thứ đều ổn, vì vậy sau khi bọn họ kiểm tra xong là có thể xuất viện ngay trong ngày.
Vậy mà khi Viên Mục Dã đi đến cửa bệnh viện, cậu lại thấy một đám đông đang tập trung ở đó không biết làm cái gì. Lúc này không biết Đoàn Phong lấy đâu ra mũ và khẩu trang, anh ta đưa cho Viên Mục Dã rồi bảo: “Mau đeo vào, chúng ta phải đi cửa sau.”
Viên Mục Dã nghe mà chẳng hiểu gì cả, cậu không biết tình huống ở cổng là thế nào, Đoàn Phong bèn giải thích: “Người nhà Triệu Sảng vừa đến đón cô ta là đã bị phóng viên quây kín ở cổng, họ vất vả lắm mới thoát được, vì thế cậu không thể đi cửa chính.”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Ở đâu ra nhiều phóng viên thế?”
Đoàn Phong thở dài bảo: “Vụ án ba thi thể ở đập chứa nước đang nổi như cồn, cảnh sát vì tìm các cậu lại gióng trống khua chiêng khắp cả thành phố… Thế nên khi Tạ Chí Hồng vừa sa lưới là tin tức đã được truyền đi ngay.”
Lúc này Từ Lệ bí mật ngoắc tay ra hiệu với họ ở chỗ cửa thoát hiểm, anh ta bảo bọn họ nhanh chóng đi đến đó… Viên Mục Dã thấy vậy cười hỏi: “Sao thế? Anh cũng muốn đi cửa sau với chúng tôi à?”
Từ Lệ lườm Viên Mục Dã: “Tôi đến dẫn mấy người đi, cửa sau cũng đang có phóng viên chặn đường!”
Viên Mục Dã không ngờ tình huống lại “nguy hiểm” đến thế, xem ra chuyện này không hề đơn giản, cậu trầm giọng hỏi: “Tình hình của Tạ Chí Hồng sao rồi?”
Từ Lệ lắc đầu: “Đã chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt, cậu điên rồi hay sao mà suýt nữa đánh chết người ta thế!”
Viên Mục Dã nhún vai: “Tôi đã nương tay rồi đấy, nếu không lúc đó đã đánh chết gã rồi!”
Sau đó Từ Lệ dẫn Viên Mục Dã và Đoàn Phong lên tầng hai, rồi từ đó đi sang hành lang của một tòa nhà nội trú khác thông qua khoa chỉnh hình, cuối cùng rời khỏi bệnh viện bằng lối thoát hiểm của tòa nhà kia…
Ngay lúc Đoàn Phong lái xe chở Viên Mục Dã rời khỏi bệnh viện, họ thấy mấy chiếc xe con chạy thoáng qua chỗ mình, xem tình hình thì nó đang chạy đến tòa nhà chăm sóc đặc biệt, chắc hẳn đó là người nhà có máu mặt của Tạ Chí Hồng.
Đêm hôm đó, sau khi về đến nhà Viên Mục Dã ngủ một giấc thật ngon, cậu cảm thấy chuyện này có thể đặt một dấu chấm hết khi Tạ Chí Hồng đã sa lưới, những chuyện tiếp theo giao cho đám Từ Lệ xử lý, cậu cũng có thể rút lui trong chiến thắng.
Không ngờ vào một buổi sáng của một tuần sau đó, Từ Lệ đột nhiên gọi điện cho Viên Mục Dã và báo vụ án này có biến lớn, Tạ Chí Hồng đã gặp tai nạn xe rồi qua đời vào đêm qua!
Viên Mục Dã nghe xong cau mày hỏi: “Chẳng phải hai ngày trước anh còn nói Tạ Chí Hồng vẫn phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt à? Với tình huống hiện tại của gã, làm thế nào mà gặp tai nạn xe được?”
Từ Lệ bèn giải thích: “Là do người cha có tiền có thế của Tạ Chí Hồng chê điều kiện chữa bệnh của bệnh viện này, kể cả Tạ Chí Hồng có là tội phạm thì cũng phải đạt được quyền lợi chữa trị tốt nhất, mà lại do chính bọn họ bỏ tiền, vì vậy bên Cục đồng ý chuyển gã đến bệnh viện trung tâm thành phố. Ai ngờ trên đường di chuyển thì xe cứu thương bị va chạm với một chiếc xe chở dầu rồi cùng phát nổ, tất cả mọi người trên xe cấp cứu đều chết cháy… kể cả Tạ Chí Hồng đang hôn mê trong xe.”
Viên Mục Dã nghe xong cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không ổn, nó thật sự quá trùng hợp? Mà Từ Lệ cũng vừa nói từ khi Tạ Chí Hồng tiến vào phòng chăm sóc đặc biệt vẫn chưa hề tỉnh lại. Nhưng Viên Mục Dã nhớ rất rõ vào đêm xảy ra chuyện, khi cậu rời đi gã vẫn rất tỉnh táo, tại sao vừa đưa đến bệnh viên cứu chữa thì lại biến thành hôn mê bất tỉnh rồi?
“Thi thể đâu? Đã làm so sánh ADN của Tạ Chí Hồng chưa?” Viên Mục Dã trầm giọng hỏi.
Từ Lệ thở dài đáp: “Tạ Chí Hồng được cảnh sát áp giải lên xe cứu thương, mà lúc phát hiện thi thể cũng chết trên cáng cứu thương… Vì người nhà của gã không đồng ý kiểm tra thi thể nên cái xác này đã được kéo đi hỏa táng rồi.”