Vào giây phút lại nhìn thấy máu, Viên Mục Dã lập tức cảm thấy trong đầu “ong ong”, mặc dù cậu đã cố gắng khống chế khát vọng trong lòng, nhưng có một số cảm xúc không lừa được chính mình, cũng không thể lừa người khác…
Có lẽ do khát vọng của cơ thể đối với máu tăng vọt nên Viên Mục Dã phát hiện mình đã có thể cử động được, nhưng cậu cảm thấy tay chân mình như nhũn hết cả ra, thế là Viên Mục Dã thất tha thất thểu đi đến bên cạnh người công nhân vệ sinh, sau đó cởi sợi dây trói tay cho anh ta.
Viên Mục Dã muốn giúp người công nhân cầm máu, nhưng tất cả những gì cậu làm đều vô ích, dù Viên Mục Dã có bịt vết thương bên ngoài cơ thể, nhưng cậu không thể ngăn chặn vết thương trong nội tạng… Cuối cùng cậu đành trơ mắt nhìn người công nhân chết dần vì mất máu quá nhiều.
Mặc dù biết rõ người này không sống được, nhưng Viên Mục Dã vẫn muốn anh ta có thể bớt đau đớn khi ra đi, cậu nhẹ nhàng hỏi: “Anh tên là gì?”
Người công nhân môi trường sắc mặt trắng bệch, đáp: “Tên tôi là Tưởng Vĩ, tôi không muốn chết… Mau cứu tôi!”
Viên Mục Dã bèn tóm lấy tay anh ta rồi bảo: “Tưởng Vĩ, anh nghe cho kỹ đây, anh đừng khẩn trương, tôi đã giúp anh cầm máu, bây giờ anh hãy hít sâu, cố kiên trì… Chắc chắn sẽ không sao đâu.”
Không biết là lời nói của Viên Mục Dã có tác dụng, hay vì người sắp chết nên càng lúc càng yếu, cuối cùng Tưởng Vĩ cũng bình tĩnh lại, anh ta dùng hai mắt vô thần nhìn trần nhà đầy nấm mốc rồi nói ngắt quãng: “Tôi… Con tôi năm nay năm tuổi, còn một năm nữa là nó vào cấp một, nó… rất ngoan, tôi muốn… muốn được nhìn nó vào đại học… Vợ của tôi… Không có việc làm, nhưng là… người rất… tốt…”
Viên Mục Dã nghe thấy Tưởng Vĩ nói với giọng rất không cam lòng, đến mức tới giây phút cuối còn không nhắm mắt được. Viên Mục Dã chậm rãi vuốt mắt cho Tưởng Vĩ, sau đó ngẩng đầu nhìn Tạ Chí Hồng, cậu nói: “Loại người như mày không nên sống trên đời này, bởi vì mày không hiểu được tôn trọng sinh mạng, lại càng không hiểu được cái gì là yêu…”
Viên Mục Dã nói xong bèn cởi áo khoác trùm lên đầu Tưởng Vĩ, tiếp đó cậu từ từ đứng dậy và nói: “Nếu mày cảm thấy mình sống quá đau khổ, hay là để tao kết thúc tất cả mọi chuyện nhé?”
Tạ Chí Hồng có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Viên Mục Dã biến đổi, gã hưng phấn giang tay ra, nói: “Đây đây! Thể hiện thứ anh giấu sâu trong lòng ra đi!”
Viên Mục Dã không biết Tạ Chí Hồng “đi tìm chết” như thế này là thật sự muốn chết hay không sợ chết, cậu lạnh lùng cười một tiếng sau đó vung mạnh tay, cổ của Tạ Chí Hồng đã bị bóp chặt lấy.
Tạ Chí Hồng không hiểu có chuyện gì xảy ra, gã nhìn Viên Mục Dã với vẻ mặt khó tin, dường như đã bỏ lỡ điều gì đó không thể tưởng tượng được.
Thật ra trong mắt Tạ Chí Hồng, gã chỉ nghĩ rằng Viên Mục Dã cũng là người có suy nghĩ bệnh hoạn giống mình, có sự say mê cuồng nhiệt đối với giết chóc… Nhưng Tạ Chí Hồng đã sai, bởi vì Viên Mục Dã thật sự đáng sợ hơn gã tưởng tượng rất nhiều.
Viên Mục Dã bóp chặt cổ Tạ Chí Hồng, mặt gã đỏ cả lên và muốn đẩy tay cậu ra nhưng lại phát hiện tay Viên Mục Dã giống như đã bị hàn chết cứng, gã không thể lay động dù chỉ một chút.
Lúc này Tạ Chí Hồng mới ý thức được mình có thể đã phạm phải sai lầm trí mạng, nhưng hối hận cũng đã chậm, gã bị Viên Mục Dã xách rồi lắc lư như xách một con gà…
“Viên Mục Dã… Anh bình tĩnh một chút, anh… tại sao bỗng dưng lại mạnh thế chư?!” Tạ Chí Hồng cố gắng nói.
Nhưng Viên Mục Dã không thèm để ý, cậu dùng sức nâng Tạ Chí Hồng lên rồi ném văng ra ngoài… Cả người Tạ Chí Hồng đập lên một đống đồ vật mục nát trong phòng khiến gã choáng váng mãi mà không đứng dậy được.
Tạ Chí Hồng còn chưa kịp hồi phục, gã đã cảm thấy người mình bị một sức mạnh to lớn kéo vào trong tay Viên Mục Dã một lần nữa, Tạ Chí Hồng còn chưa kịp phản ứng, cơ thể gã đã bay lên trần nhà, lưng gã đập vỡ chiếc đèn cũ trên nóc phòng, sau đó lại rơi thẳng xuống đất.
Tạ Chí Hồng lúc này bị ngã khá nặng, gã cảm thấy nội tạng mình cứ như bị lệch vị trí vậy, gã đau đớn co người lại, một cánh tay của gã đã không thể cử động được, chắc đã bị trật khớp lúc ngã xuống.
Mười mấy phút tiếp theo, Viên Mục Dã đập Tạ Chí Hồng như đập một con búp bê rách, đến cuối cùng Tạ Chí Hồng đã gần như không còn hình người, gã nói với khuôn mặt đầy máu: “Đừng… Đừng đập nữa!”
Nhưng Viên Mục Dã cũng không thèm nhìn gã, cậu vung tay lên, Tạ Chí Hồng lại bay ra ngoài, sau đó ngã rầm rầm trên mặt đất! Thật ra Viên Mục Dã làm như vậy là để phát tiết cơn tức giận của mình, cậu cũng dùng nó để phân tán khát vọng mãnh liệt đối với máu tươi.
Thật ra mỗi lần Viên Mục Dã nắm Tạ Chí Hồng trong tay, cậu đều phải dùng hết sức lực để chống lại sức hút từ cái cổ của gã, bởi vì Viên Mục Dã có thể thấy rõ âm thanh phát ra khi dòng máu chuyển động trong mạch máu… Cho nên mỗi lần ra tay là Viên Mục Dã đều dùng hết sức mạnh để ném văng Tạ Chí Hồng ra xa, cứ như là vứt bỏ ý niệm tà ác của mình vậy.
Cuối cùng Tạ Chí Hồng không thể chịu đựng được nữa, gã nằm co quắp trên mặt đất rồi dùng đôi mắt sưng húp nhìn Viên Mục Dã và thều thào: “Đừng đập nữa… Anh muốn giết cứ giết, cho tôi thoải mái một chút được không?”
Lúc này Viên Mục Dã mới tỉnh táo hơn một chút, cậu tự hỏi liệu mình thật sự muốn giết gã sao? Cậu bây giờ không còn là cảnh sát nên không thể đánh chết kẻ tình nghi khi người này đã mất năng lực phản kháng.
Hơn nữa nhìn dáng vẻ Tạ Chí Hồng bây giờ, chắc quan tòa sẽ không tin Viên Mục Dã phòng vệ chính đáng, cuối cùng lý trí của Viên Mục Dã cũng chiến thắng, cậu đã khống chế được ý nghĩ muốn giết Tạ Chí Hồng trong lòng mình…
Triệu Sảng ở bên cạnh nhìn mà choáng váng, cô ta không ngờ Viên Mục Dã khôi phục sức mạnh xong lại chỉ cần vài phút là hạ gục được Tạ Chí Hồng, nhưng lúc này Triệu Sảng cũng nhận thấy Viên Mục Dã có gì đó không ổn… Cho nên khi Viên Mục Dã từ bỏ Tạ Chí Hồng rồi đi về phía cô ta, Triệu Sảnh bị dọa đến suýt ngất.
Cũng may Viên Mục Dã chỉ giúp Triệu Sảng cởi sợi dây đang trói trên người, sau đó uể oải nói: “Mau gọi người đến đây đi…”
Ấy vậy mà Triệu Sảng chỉ chạy được hai bước đã kêu một tiếng rồi ngã lăn ra đất, hóa ra khi cô ta bị Tạ Chí Hồng bắt về, trong lúc hoảng sợ đã làm trật mắt cá chân của mình…
Viên Mục Dã thấy vậy đành bất đắc dĩ đỡ Triệu Sảng đứng dậy, sau đó cõng cô ta rời khỏi căn nhà dột nát kia.