Ai ngờ đúng lúc này Viên Mục Dã bị thu hút bởi một vật nằm trên đống đá vụn cách đó không xa, ban đầu cậu còn tưởng mình nhìn nhầm, hoặc đó chỉ là một món đồ chơi... nhưng khi cậu đến gần xem xét thì thấy đó là một khẩu súng lục thật.
Đây là một khẩu súng lục tự động của hãng Glock, loại súng này vô cùng quen thuộc với Viên Mục Dã, bởi vì đây là súng lục chuyên dụng của cảnh sát thủ đô. Thứ này xuất hiện ở đây, chứng tỏ nhóm Từ Lệ đã từng đi qua đây, nếu không khẩu súng này không thể xuất hiện ở đây được.
Viên Mục Dã theo thói quen tháo băng đạn ra kiểm tra, thấy bên trong không thiếu viên nào, nhìn từ lớp bùn đất bên trên cậu đoán nó rơi ra khỏi người của nhóm Từ Lệ...
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã dắt khẩu súng ra sau lưng, tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa gọi to: “Từ Lệ... Tiểu Triệu? Tiểu Lưu? Tiểu Vương?”
Không ngờ đúng lúc này, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy, Viên Mục Dã vội vàng đi theo tiếng nước thì nhìn thấy một con sông lớn chảy ngang qua hẻm núi! Viên Mục Dã bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây người, bởi vì trước đó bọn họ đã nhiều lần trao đổi với Phó Anh Bác về chuyện dòng sông dưới vách núi khô cạn, nếu có một con sông thực sự tồn tại ở đây thì tại sao anh ta lại không nhắc đến chứ?
Hơn nữa, dòng chảy của con sông này cũng rất lạ lùng, nước đầu nguồn con sông lại chảy từ trong vách đá ra, chẳng lẽ đây là mạch nước ngầm? Trong lúc Viên Mục Dã đang ngây người nhìn dòng chảy thì đột nhiên cậu thấy phía bờ sông đối diện có mấy bóng người đang vẫy mình...
Viên Mục Dã nhìn kỹ, phát hiện ra là đám người Từ Lệ! Cậu mừng như điên, nhưng nhìn một lúc vẫn không biết nên qua sông thế nào... Dù khả năng bơi lội của Viên Mục Dã không tệ, nhưng cậu không rõ tình huống của con sông này, hơn nữa dòng chảy rất xiết, cứ thế qua sông sẽ vô cùng nguy hiểm!
May mà dù nước xiết nhưng mặt sông không quá rộng, không biết đám Từ Lệ kiếm đâu ra một sợi dây thừng, buộc cục đá vào một đầu dây rồi để người khỏe nhất trong nhóm là Tiểu Lưu ném về phía Viên Mục Dã...
Bởi vì sợi dây thừng chỉ cần rơi vào trong nước là sẽ bị cuốn trôi, cho nên Viên Mục Dã phải bắt được cục đá ở đầu dây thì mới giữ được. May mà Viên Mục Dã tay nhanh, trước khi dây thừng bị rơi xuống nước đã kịp chụp lấy cục đá ở đầu dây.
Sau đó cậu buộc dây thừng quanh hông, rồi từ từ tiến vào dòng chảy xiết của con sông. Cùng lúc đó, đám Từ Lệ ở phía đối diện cũng dùng sức kéo sợi dây thừng, nhanh chóng lôi được Viên Mục Dã sang bờ bên kia.
Viên Mục Dã vừa đến gần bờ là được đám Từ Lệ kéo lên, cậu thấy bốn người ngoài sắc mặt tái nhợt thì không có vết thương nào khác, vội vàng hỏi: “Anh Từ, không phải các anh cùng bị rơi xuống với chiếc xe buýt kia sao?”
Từ Lệ kéo tay Viên Mục Dã: “Tôi biết cậu sẽ đến tìm tôi, tôi… tôi biết mà...”
Viên Mục Dã thấy cảm xúc của Từ Lệ không thích hợp thì vội hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Từ Lệ cười khổ, nói: “Một lời khó nói hết, cậu đi theo tôi, tôi cho cậu xem thứ này...”
Từ Lệ nói xong nhặt từ dưới đất lên một cái chai đựng nước khoáng trống không, sau đó kéo Viên Mục Dã ra bờ sông và bảo: “Nhìn kỹ nhé!”
Anh ta nói xong thì ném cái chai đựng nước khoáng vào dòng sông, bởi vì nước sông chảy xiết, cái chai rỗng nhanh chóng bị cuốn đi, nhưng lạ lùng nhất là... Khi cái chai đựng nước khoáng chuẩn bị biến mất ở hạ du thì trong nháy mắt ở thượng nguồn lập tức xuất hiện một cái chai tương tự.
Viên Mục Dã nhìn chằm chằm cái chai đựng nước khoáng tiếp tục trôi xuống hạ du rồi nhanh chóng biết mất, sau đó lại xuất hiện một cái chai tương tự ở đầu nguồn, nhìn thêm hai lần nữa, Viên Mục Dã mới kinh ngạc nói: “Đấy không phải là cùng một cái chai nước khoáng sao?”
Từ Lệ gật đầu: “Thời gian và không gian của nơi này bị rối loạn, con sông này lại càng kỳ quái... Cho dù là người hay vật bị rơi vào trong dòng sông đều cứ thế bị lặp đi lặp lại hành động trôi xuống hạ du rồi lại xuất hiện ở đầu nguồn!”
Tiểu Triệu nói chen vào: “Đúng vậy đấy anh Viên, bọn em rơi từ trên đó xuống có thể bình an vô sự chính là nhờ rơi vào con sông này!”
Viên Mục Dã không thể hiểu nổi, cậu khoát tay nói với Từ Lệ: “Tạm thời chưa nói đến chuyện con sông này, anh kể lại rõ ràng mọi chuyện cho tôi nghe xem nào!”
Sau đó mọi người kể tại cho Viên Mục Dã nghe những chuyện ly kỳ họ gặp phải mấy ngày qua, nếu như Viên Mục Dã không xuất hiện, có lẽ bọn họ đã phát điên rồi!
Chuyện là, mấy ngày trước, văn phòng của Từ Lệ nhận được một cuộc điện thoại nặc danh, nói rằng phát hiện ra tung tích gã tội phạm bị truy nã cấp A đã lẩn trốn nhiều năm, Tạ Chí Hồng, ở thị trấn Bắc Nham thuộc thành phố An Bình!
Từ Lệ nghe được tin này thì mừng lắm, gã này đã chạy khỏi tay anh ta mấy năm trước, những năm qua anh ta vẫn luôn nghe ngóng tin về gã. Nhưng Tạ Chí Hồng như bốc hơi khỏi nhân gian, không tìm thấy một dấu vết nào.
Bởi vậy khi nghe được tin tức về Tạ Chí Hồng, Từ Lệ lập tức dẫn theo ba người Tiểu Triệu khởi hành đến thành phố An Bình, đúng lúc bọn họ chuẩn bị lên xe buýt đi đến thị trấn Bắc Nham thì vô tình nhìn thấy Tạ Chí Hồng ở bến xe.
Từ Lệ đoán chắc Tạ Chí Hồng muốn đi xe buýt về Bắc Nham, nhưng vì không có giấy tờ để mua vé nên định đứng ở ven đường bắt xe...
Bởi vì bắt xe giữa đường như vậy hành khách không cần đưa giấy tờ để mua vé, nhưng trước hết trên xe phải còn chỗ trống đã. Cho nên Tạ Chí Hồng lên xe quan sát một lúc thấy người trên xe cũng không nhiều, mới vội vàng rời đi, chuẩn bị đến trạm bên ngoài đón xe.
Mấy người Từ Lệ đều đã lấy vé, nhưng sau khi nhìn thấy Tạ Chí Hồng thì lập tức theo đuôi hắn đi ra ngoài bến xe, dự định ra bên ngoài sẽ bắt hắn, vì một khi để kẻ tình nghi phạm tội lên xe, rất có thể sẽ gây ra nguy hiểm cho các hành khách.
Thế là cả bốn người cùng đuổi theo Tạ Chí Hồng, không ngờ tên này lại rất cảnh giác, hắn không có ý định bắt xe trong thành phố mà đi thêm bốn năm trạm dừng xe nữa.
Vì thế bốn người bọn họ mới đi theo Tạ Chí Hồng đến chỗ cua gấp ở vách núi, Từ Lệ thấy hành động của hắn bất thường, bởi vì anh ta nhìn thấy Tạ Chí Hồng đột nhiên đeo mặt nạ lên, trông không giống định lên xe mà như muốn cướp xe!
Nhóm Từ Lệ đương nhiên không để hắn có cơ hội này, họ lặng lẽ tiến đến từ đằng sau, kết quả Tạ Chí Hồng như có mắt sau lưng lập tức phát hiện ra bọn họ, hắn co cẳng chạy thẳng ra đường lớn...
Đám Từ Lệ vội vàng đuổi theo phía sau, không ngờ khi cả năm người cùng chạy ra giữa đường thì đột nhiên từ phía đối diện xuất hiện một chiếc xe buýt, cả năm người không kịp tránh, bị chiếc xe này đâm thẳng vào và hất tung xuống khe núi.