Bởi vì lúc trước Trương Khai đã từng thiêu chết kha khá sinh vật đó bằng thứ này, có lẽ chúng nó nhìn thấy Viên Mục Dã cầm thứ giống y đúc trên tay cho nên mới không dám dễ dàng tới gần.
Ban đầu Viên Mục Dã cho rằng mạch nước ngầm này là một đường thẳng tắp, cậu chỉ cần đi về phía trước là có thể tìm thấy những người mất tích, nhưng cậu nhanh chóng phát hiện ra rằng địa hình ở đây phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng, bởi vì cậu đi chưa được một đoạn thì đã tìm thấy một đường ống thoát nước hình tròn có đường kính hai mét.
Đường ống này có dấu vết do con người xây dựng rõ ràng, có vẻ như đây thực sự là cửa xả nước thải của một nhà máy hóa chất nào đó, chỉ có điều đường thoát nước thải được giấu kín như vậy, hẳn là xả thải trái phép.
Viên Mục Dã đang lưỡng lự không biết nên tiếp tục đi về phía trước hay chui vào lỗ thoát nước thải để kiểm tra thì thấy có thứ gì đó ở miệng ống thoát nước khiến cậu chú ý. Đó là một cặp kính gọng đen, hơn nữa một tròng kính đã bị vỡ.
Lúc này, Viên Mục Dã lấy bức ảnh mà bà chị kia cố nhét cho mình ra, phát hiện người con trai trong bức ảnh cũng đeo một cặp kính gọng đen y như vậy… Thế nên, Viên Mục Dã không hề do dự mà cúi người chui luôn vào đường ống nước thải khá chật chội này.
Không ngờ, khi Viên Mục Dã đi vào đường ống nước thải, tiếng bì bõm lại vang lên lần nữa, như thể chúng cũng chui vào cùng với cậu. Thứ này không cắt đuôi được mà cũng không dám tới gần khiến Viên Mục Dã rất phiền não, nhưng tạm thời không có cách gì nên cậu đành mặc chúng nó đi theo.
Viên Mục Dã chợt nhớ lúc mình mới vừa đi làm đã từng chui vào cống thoát nước một lần, khi đó cậu theo một vụ án chặt xác và đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ rõ cái mùi xác thối rữa dưới đường ống thoát nước ấy.
Nhưng hôm nay đi trong đường ống thoát nước bẩn thỉu này, cậu đã không còn non và xanh như ngày xưa nữa, lại càng không thể biết được mùi xung quanh khó chịu như thế nào. Xem ra đây là lợi ích duy nhất mà việc năm giác quan bị trơ mang lại cho cậu.
Ai ngờ đang đi tới, cậu chợt cảm thấy dưới chân hơi trơn, cúi đầu nhìn thì thấy trên mặt đất có vài vệt nước, mà khi cậu nhìn kỹ vết bẩn dính trên giày mình mới hiểu ra, đây nào phải vệt nước? Rõ ràng là vệt máu đọng kéo dài mà…
Lúc này Viên Mục Dã lại bắt đầu cảm thấy lo lắng cho tình cảnh của Đoàn Phong và Trương Khai, dù bọn họ đều không phải người bình thường, nhưng đối mặt với một số lượng lớn sinh vật vô danh cực kỳ hung hãn trong môi trường khắc nghiệt như vậy, cho dù có lợi hại đến đâu cũng rất khó rút lui mà không tổn hại gì.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã vội tiến lên phía trước tìm kiếm, quả nhiên cậu thấy ở cách đó không xa có hai xác người. Lý do chết của họ giống với cậu nhân viên cứu hộ trước đó, thịt toàn thân gần như bị gặm sạch sẽ, chỉ dư lại một bộ xương đầy máu.
Trông quần áo thì hai người này chắc là người qua đường bị rơi xuống, có lẽ mới rơi xuống không bao lâu đã bị ăn sống… Có điều khi kiểm tra xác chết của hai người, Viên Mục Dã phát hiện trên người bọn họ có mấy chỗ bị gãy xương với nhiều mức độ khác nhau, cho nên chắc chắn không phải tự họ đi đến đây rồi chết.
Ngay khi Viên Mục Dã cảm thấy bất lực vì tìm thấy thêm hai xác chết, cậu đột nhiên nghe thấy bộ đàm bên hông mình vang lên tiếng nói đứt quãng của Trương Khai: “Viên? Anh Đại Quân… Mọi người có... nghe thấy gì không?! Hiện giờ chúng tôi đang bị mắc kẹt trong một đường ống nước thải dưới lòng đất…”
Viên Mục Dã vội vàng cầm lấy bộ đàm và nói: “Trương Khai, tôi là Viên Mục Dã, giờ mọi người đang ở vị trí nào?!”
“Viên à! Tôi cũng không rõ… ở vị trí nào. Tôi nói anh nghe dưới này… có… anh mau… phun lửa…” Giọng Trương Khai vẫn đứt quãng.
Viên Mục Dã đoán vị trí hiện giờ của mình cách bọn họ không xa cho nên mới có thể nhận được tín hiệu từ phía Trương Khai, vì thế cậu nhanh nhạy gõ mạnh chuôi dao quân dụng lên vách ống nước, muốn cho bọn họ chú ý.
Quả nhiên chỉ vài giây sau đã nghe tiếng Trương Khai truyền ra từ bộ đàm: “Viên… phải anh không?”
Viên Mục Dã vừa gõ vừa nói: “Là tôi, cậu cũng gõ lên vách ống thử xem, tôi sẽ theo tiếng để tìm các cậu!”
Ai ngờ nghe xong, Trương Khai lại nôn nóng bảo: “Đừng gõ, sẽ dẫn… tới, đệch… sao anh… tới! Chỗ này… rất nguy… anh… mau… đi lên, mang súng phun lửa… lại đây!”
Viên Mục Dã định bụng nói cho cậu ta biết rằng mấy thứ kia đang theo sau lưng mình rồi, có gõ hay không gõ cũng như nhau, nhưng cậu thấy từ đầu tới cuối Đoàn Phong chẳng nói lời nào nên hơi lo lắng hỏi: “Hiện giờ tình hình của đội trưởng Đoàn thế nào? Hai người có bị thương không?”
Kết quả lúc này tín hiệu bộ đàm đột nhiên lại bị gián đoạn, Viên Mục Dã đoán mặc dù tín hiệu ở đây không ổn định, nhưng chắc là đã cách rất gần vị trí của họ, nếu không chỉ e chưa chắc đã nhận được tín hiệu đứt quãng kiểu này.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn vừa đi vừa gọi nhóm Trương Khai bằng bộ đàm, mãi đến khi cậu chui ra khỏi ống dẫn nước thải hình tròn rồi đi đến một lối đi khá trống trải mới nhận được tín hiệu của Trương Khai lần nữa.
Trương Khai nói với Viên Mục Dã rằng bọn họ đang bị mắc kẹt trong một căn phòng kỹ thuật điện ngầm bị bỏ hoang, bên ngoài có rất nhiều con chuột to trông rất tởm, từng giây từng phút muốn xông vào ăn thịt uống máu bọn họ…
Mặc dù Viên Mục Dã không có cơ hội nhìn thấy khuôn mặt thật của những cặp mắt ti hí màu đỏ kia, nhưng cũng đoán được có khả năng là sinh vật đột biến dưới lòng đất. Hiện giờ nghe Trương Khai nói, hẳn đó là những con chuột cống đã biến dị vì một lý do nào đó, nên chúng mới tấn công con người theo nhóm như thế này.
Hơn nữa trong khoảng thời gian Viên Mục Dã xuống dưới lòng đất, quả thật cậu cũng không nhìn thấy có sinh vật nào khác, số lượng của đàn chuột đột biến khổng lồ như thế, chắc là đã ăn sạch những thứ ăn được ở dưới này rồi.
Nhưng vấn đề là Viên Mục Dã tìm rất lâu cũng không thấy phòng kỹ thuật điện bị bỏ hoang nào, chẳng lẽ mình và nhóm Đoàn Phong không đi cùng một con đường? Nghĩ đến đây Viên Mục Dã vội hỏi Trương Khai: “Có phải hai người đã chui vào ống thoát nước hình tròn không?”
Không ngờ lúc này tín hiệu của máy bộ đàm lại bị ngắt, tim Viên Mục Dã không khỏi chùng xuống. Xem ra mình càng đi càng cách xa bọn họ, vì thế cậu nhanh chóng dừng lại và quan sát hoàn cảnh ở đây.
Viên Mục Dã thấy rằng mặc dù nơi này không khác nhiều so với các đường hầm thông thường dưới lòng đất, nhưng từ bức tường gạch đỏ không khó để nhận ra rằng nó phải có tuổi đời lâu năm rồi, vì loại gạch đỏ này không được sử dụng trong các đường hầm dưới lòng đất nữa mà đã được thay thế bằng các vật liệu chống thấm khác…
Ngay khi Viên Mục Dã đang phân vân thì đột nhiên nhìn thấy một bóng người vụt qua trước mặt. Lúc đầu cậu còn tưởng là nhân viên cứu hộ khác bị mắc kẹt nên lập tức đuổi theo, kết quả lại thấy một người đàn ông bước đi khập khiễng ở phía trước, quần áo trên người cũng rách tung toé, chẳng khác gì kẻ lang thang quanh năm sống dưới cống.