Viên Mục Dã thấy ánh mắt của Mạnh Thư Viễn kiên định, biết giờ mình có nói gì thì anh ta cũng vẫn muốn đi xuống, vì vậy cậu gật đầu, đáp: “Được…”
Đinh Chấn Vũ thấy Viên Mục Dã và Mạnh Thư Viễn đều muốn xuống nên quay đầu gọi bốn đồng đội tới muốn cùng xuống theo. Kết quả Viên Mục Dã chưa kịp mở miệng, Mạnh Thư Viễn đã lạnh giọng bảo: “Các cậu không thể xuống!”
Đinh Chấn Vũ bị anh ta quạt thì sắc mặt hơi khó coi, thấy thế Viên Mục Dã vội vàng giải thích: “Chúng ra chưa biết tình hình dưới hố, càng nhiều người xuống càng không an toàn. Chấn Vũ, cậu ở lại bên trên với hai đồng đội của tôi, có một số việc còn cần dựa vào sự hỗ trợ phối hợp của cậu mà.”
Nghe xong, sắc mặt Đinh Chấn Vũ mới dịu đi một ít. Anh ta liếc nhìn Viên Mục Dã, có vẻ đang do dự cái gì đó, cuối cùng như đã hạ quyết tâm rất lớn, anh ta nói với mấy đồng nghiệp phía sau: “Mấy người các cậu tháo hết băng đạn trong súng ra!”
Mấy cảnh sát kia nghe xong đều ngơ ngác, Đinh Chấn Vũ bèn hét lớn lên: “Điếc hết cả rồi à?”
Những đồng đội kia vội vội vàng vàng rút súng ra và bắt đầu tháo băng đạn. Viên Mục Dã giữ chặt anh ta, hỏi: “Cậu muốn làm gì thế?!”
Đinh Chấn Vũ thở dài: “Tôi chỉ có thể đưa súng của mình cho các cậu mượn, mấy đứa này đều chưa vào làm bao lâu, bị xử phạt sẽ có ảnh hưởng khá lớn…”
Viên Mục Dã biết rõ làm như thế này là vi phạm nghiêm trọng kỷ luật cảnh sát, kết quả xấu nhất có thể sẽ bị cởi bỏ bộ đồng phục này. Cho nên khi cậu nhìn thấy Đinh Chấn Vũ, cậu không hề có ý định nhắc đến chuyện súng ống với họ.
Lúc này mấy cậu cảnh sát đã tháo hết băng đạn của mình ra, giao cho Đinh Chấn Vũ, sau đó anh ta gỡ toàn bộ bao đựng súng bên hông xuống và giao tất cả mọi thứ cho Viên Mục Dã: “Cầm đi, tôi chỉ có thể giúp cậu được từng này thôi…”
Viên Mục Dã nhận súng lục, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì, cuối cùng cậu cố gượng nói một câu: “Cảm ơn!”
Bởi vì thân hình Tằng Nam Nam nhỏ nhắn nên Viên Mục Dã giao khẩu súng cho cô ấy, bản thân cậu chọn đeo súng phun lửa đi xuống. Cậu biết tầm quan trọng của khẩu súng này, cho nên trước khi đi đã dặn dò Tằng Nam Nam nhất định đừng làm mất súng lục.
Nhưng khi ba người mặc xong trang bị để chuẩn bị đi xuống hố, Mạnh Thư Viễn lại đột nhiên nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi tới, bảo người phụ trách của đội cứu hộ nhanh chóng đến đó!
Hóa ra nhà của cậu Trương Vĩ được đưa đến bệnh viện trước đó ở nơi khác, người thân của cậu ta không thể chạy tới bệnh viện ngay được, mà phía bệnh viện lại yêu cầu phải có người ký tên vào giấy đồng ý phẫu thuật gấp, cho nên lúc này mới bảo anh ta lập tức chạy đến đó.
Thấy thế, Viên Mục Dã bèn nói với Mạnh Thư Viễn: “Anh đi nhanh đi, cứ giao chuyện bên dưới cho tôi xử lý. Yên tâm, tôi sẽ đưa tất cả mọi người lên…”
Mạnh Thư Viễn thở dài đáp: “Vậy nhờ anh.”
Sau đó Viên Mục Dã và Tằng Nam Nam được mọi người thả từng chút một xuống đáy hố… Trong quá trình xuống, Viên Mục Dã cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh, trong phạm vi đèn mỏ trên đầu cậu có thể soi đến tạm thời không có gì lạ thường.
Nhưng cậu nhanh chóng phát hiện cái hố sâu này lớn hơn rất nhiều so với nhìn từ phía trên, cậu nhanh chóng dùng bộ đàm thông báo với tổ trưởng Dương ở bên trên, bảo anh ta mở rộng hàng rào ngăn cách ra phía ngoài thêm năm mét, đề phòng hố bị sụp lần thứ hai.
Chính vì yếu tố này mà lúc trước họ không dám đưa máy móc cỡ lớn đến hiện trường để tham gia cứu hộ, nếu không với sức chịu tải của miệng hố hiện tại, xe vừa lái đến sẽ sụp ngay… Trước kia ở thủ đô cũng đã từng xảy ra vụ sụp đường tương tự, nhưng đây là lần đầu tiên nghiêm trọng như vậy.
Khi hai người từ từ đi xuống, Viên Mục Dã đột nhiên nghe thấy Tằng Nam Nam khẽ lẩm bẩm: “Mùi gì khó ngửi thế?”
Viên Mục Dã cẩn thận ngửi thử, phát hiện mùi không dễ ngửi lắm, có điều phía dưới có đường ống dẫn nước thải, còn lẫn một ít mùi mùn thối rữa dưới lòng đất, nên tất nhiên sẽ không thơm tho gì cho cam.
Lúc đầu Viên Mục Dã còn tưởng là cô nhóc này thích sạch sẽ, nên cảm thấy mùi bên dưới khó ngửi. Nhưng khi hai người họ chạm chân xuống mặt đất, Viên Mục Dã cũng nhận ra mùi vị xung quanh có gì đó không ổn…
Đây là một kiểu mùi hôi không cách nào hình dung được, giống như mùi của trứng thối đã để hàng trăm năm bị lửa thiêu khét, cũng giống như mùi hắc của nước thải không đạt tiêu chuẩn nghiêm trọng bị thải ra từ một nhà máy hóa chất.
“Anh Viên, anh thật sự không ngửi thấy mùi hôi ở đây ư?” Tằng Nam Nam nhíu mày nói.
Viên Mục Dã gật đầu: “Hiện giờ đã ngửi thấy rồi, gần đây có nhà máy hóa chất gì không?”
Tằng Nam Nam lắc đầu: “Không rõ lắm, có điều nghe mùi này thì có khả năng rất cao…”
Viên Mục Dã định dùng bộ đàm liên hệ với tổ trưởng Dương ở trên để hỏi anh ta về chuyện nhà máy hóa chất, kết quả lại phát hiện bộ đàm có tiếng rè rất to, không biết bọn họ có nghe rõ cậu nói gì hay không.
Nhưng giờ đã xuống dưới rồi, mặc kệ có nhà máy hóa chất hay không đều phải để sau. Nói gì thì nói, tìm người mới là chuyện quan trọng nhất trước mắt…
Ngay sau đó Viên Mục Dã chợt nhớ ra, hiện giờ mình không nhạy cảm với mùi vị, nhưng từ vẻ mặt của Tằng Nam Nam cho thấy mùi ở đây đã nồng tới mức khiến người ta khó có thể chịu đựng nổi, điều này không khỏi làm cậu lo lắng liệu bên dưới có tồn tại loại khí nào có độc hay không.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã quay ra nói với Tằng Nam Nam: “Bây giờ cô nhanh đi lên một chuyến, bảo tổ trưởng Dương chuẩn bị mấy cái mặt nạ phòng độc, tôi lo không khí bên dưới có thể có độc.”
“Không được, tôi không thể bỏ mặc một mình anh ở đây!” Tằng Nam Nam phản đối ngay.
“Nghe lời, lỡ đâu nhóm của của đội trưởng Đoàn chậm chạp mãi không lên vì không khí dưới này có độc thì sao?” Viên Mục Dã kiên nhẫn nói.
Tằng Nam Nam trầm giọng: “Vậy anh hãy lên cùng với tôi, nếu không anh cũng không chịu nổi thì sao?”
Nhưng Viên Mục Dã vốn không cho Tằng Nam Nam tiếp tục phản đối, cậu duỗi tay nhanh chóng kéo dây an toàn trên người cô ấy hai cái, bên trên nhận được tín hiệu nên lập tức kéo dây thừng lên trên! Tằng Nam Nam thấy thế định cởi bỏ dây an toàn nhưng bị Viên Mục Dã quát to: “Cô đi lên là để lấy mặt nạ phòng độc giúp tôi. Tôi ở đây chờ cô, đi nhanh về nhanh, đừng làm chậm trễ thời gian!”
Trước đây Tằng Nam Nam từng nghe Đoàn Phong nói chuyện năm giác quan của Viên Mục Dã đang không được linh mẫn, cho nên cô ấy cực kỳ không yên tâm khi bỏ lại cậu một mình ở đáy hố. Có điều mùi của nơi này đích thực rất đáng ngờ, nếu đúng là không khí có độc, đi lên lấy mặt nạ phòng độc là cách duy nhất an toàn và hiệu quả, nếu không chắc chắn thả xuống bao nhiêu người là tàn bấy nhiêu.
Viên Mục Dã thấy cuối cùng Tằng Nam Nam cũng nghe lời lên trên, bèn nhanh chóng quan sát kỹ hoàn cảnh xung quanh đáy hố. Có một chiếc xe thể thao màu xám bạc đâm chúi đầu xuống lớp đất cát rời rạc, xem ra mặt đất ở đây cũng không rắn chắc lắm, không chừng bên dưới còn tiềm ẩn mối nguy hiểm lớn hơn nữa…