Viên Mục Dã kinh ngạc trước một loạt vấn đề Tạ Chí Hồng đưa ra, cậu không ngờ Tạ Chí Hồng từ bé sống trong một gia đình có điều kiện mà cuộc sống lại đau khổ như vậy… Nhưng đau khổ là lý do để gã làm hại người khác sao? Hiển nhiên là không.
Dù Tạ Chí Hồng kể ra một đống lý do, nhưng gã cũng đâu nói mình vì cái gì mà muốn giết em gái? Người anh trai mười hai tuổi giết cô em gái năm tuổi? Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rất đáng sợ rồi…
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn lạnh lùng nói: “Cậu giết em gái chỉ vì muốn nhìn thấy cảm xúc của cha mẹ cậu sao?”
Tạ Chí Hồng không hề e ngại nói: “Đúng thế, tôi chỉ muốn xem xem bọn họ sẽ thế nào khi cô con gái út mà họ yêu nhất bị chết? Để xem bọn họ có thương tâm đau đớn như những gia đình bình thường hay không!”
Viên Mục Dã nghe mà không hiểu: “Cậu làm vậy thì được cái gì chứ? Làm gì có cha mẹ nào không yêu con mình? Cậu tổn thương bọn họ cũng là tổn thương chính mình…”
Không ngờ Tạ Chí Hồng nghe thế lại cười như điên, gã nói: “Anh sai rồi! Đừng có dùng chuyện đúng sai của gia đình bình thường để đo lường gia đình của tôi. Anh biết điều buồn cười nhất là gì không? Cha tôi biết rõ tôi biết bơi nhưng lại không nói gì! Nói một cách khác là ông ta biết tôi đã hại chết em gái nhưng lại lựa chọn im lặng! Ha ha…”
Viên Mục Dã cảm thấy rất ngạc nhiên, đúng như Tạ Chí Hồng đã nói, cha của gã khi dạy bơi đã liên tục ném gã vào trong nước, đến tận lúc Tạ Chí Hồng biết bơi mới thôi, nhưng cái đó cũng chẳng nói lên được điều gì, dù sao Tạ Chí Hồng lúc đó mới chỉ có 12 tuổi…
Viên Mục Dã hỏi: “Chẳng lẽ đó không phải là biểu hiện ông ấy thương cậu sao?”
Tạ Chí Hồng lắc đầu: “Anh thì biết cái gì? Đó là vì ông ta sợ mất đi đứa con trai duy nhất là tôi đây. Lúc đó ông ta đã hơn bốn mươi tuổi rồi, không dễ để sinh thêm một đứa con nữa, còn ông của tôi lúc đó lại rất thích tôi, nếu như vì tôi mà làm hỏng chuyện này, vậy thì ông ta cũng khó mà giữ được địa vị trong gia tộc.”
Viên Mục Dã không hiểu sự tranh đấu trong những gia tộc lớn, cậu cũng tin rằng đa số cha mẹ trên đời đều yêu con mình… Đương nhiên, cũng có số ít những người vô cùng ích kỷ sẽ coi đứa con như lá bài để đạt được mục đích nào đó, có lẽ cha Tạ Chí Hồng là một người như vậy, nếu không sao có thể nuôi ra một con quái vật như vậy chứ?
Tạ Chí Hồng thấy Viên Mục Dã có vẻ không tin, bèn vừa cười vừa nói: “Sao thế? Anh cảm thấy từ bé tôi đã được sống trong một gia đình như vậy là hạnh phúc à? Nếu như có thể… Tôi thà làm một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ.”
“Cho nên cậu giết Thích Hải Sương cũng là vì trên người cô ấy có bóng dáng em gái cậu sao?” Viên Mục Dã lạnh lùng chất vấn.
Tạ Chí Hồng gật đầu: “Đương nhiên, cô ta ưu tú như thế, xinh đẹp như thế… Nếu Nghiên Nghiên còn sống có lẽ cũng sống thoải mái vui vẻ như cô ta. Chính vì vậy mà khi lần đầu tiên gặp Thích Hải Sương, tôi đã muốn hủy hoại cô ta, để cô ta chết chìm dưới nước giống Nghiên Nghiên rồi.”
Nghe thấy Tạ Chí Hồng nhắc đến đập chứa nước, Viên Mục Dã nương theo lời gã mà hỏi: “Tại sao lại chọn đập chứa nước? Chẳng lẽ vì em gái cậu từng chết ở đó, cho nên cậu phải ném những cô gái mà mình giết vào đó sao?”
Tạ Chí Hồng bình tĩnh nói: “Cũng không hoàn toàn như vậy, chủ yếu là vì tôi rất căm hận chỗ này. Khi còn bé cha tôi đã cưỡng ép bắt tôi học bơi ở đây, vì thế tôi rất kháng cự việc đến đó chơi, nhưng em gái tôi lại thích… Chỉ cần con bé vừa khóc là cha tôi sẽ chiều hết, muốn gì được nấy! Nhưng còn tôi thì sao? Không được phản đối dù là điều nhỏ nhất, nếu không hoặc là bị trừng mắt, hoặc nhận sự trừng phạt đáng sợ! Tôi cũng là trẻ con mà, tại sao không thể cảm nhận được tình thương của cha chứ? Đập chứa nước Bắc Sơn được hoàn thành chính là công trạng mà cha tôi tự hào nhất, nó giống em gái tôi đều là cục thịt trong lòng ông ta, vì vậy tôi muốn hủy hoại em gái mình, hủy đập chứa nước, hủy hết những thứ nhìn rất tốt đẹp… Bởi vì chỉ có làm như vậy, trong lòng tôi mới có được một chút bình tĩnh.”
Viên Mục Dã nghe Tạ Chí Hồng nói nhiều như vậy, cậu đã hiểu một điều, đó là trên đời này không có tự nhiên yêu, cũng không có tự nhiên hận, tâm lý bệnh hoạn không thể tạo ra trong vòng một ngày, mà nó phải trải qua một thời gian dài đau khổ giày vò rồi dần đi đến ngày hôm nay…
Thật ra sâu trong lòng Viên Mục Dã cũng cảm thấy đồng tình với Tạ Chí Hồng, dù sao một tuổi thơ không vui vẻ đã tạo ra gã của ngày hôm nay, nếu như Tạ Chí Hồng có thể gặp được một cặp cha mẹ bình thường thì có lẽ đã không có cục diện như bây giờ.
Nhưng tuổi thơ bất hạnh không có nghĩa là gã có thể tùy ý chà đạp tính mạng người khác, phía sau lưng mỗi người bị hại trong hồ sơ vụ án đều có những gia đình tan nát và bi kịch người đầu bạc phải tiễn người đầu xanh…
Viên Mục Dã nghe Tạ Chí Hồng nói nhiều như vậy, cuối cùng cậu thở dài và bảo: “Thả bọn họ đi, kể cả cậu có tiếp tục giết chóc… Cậu cũng không thể tìm về hạnh phúc đã chết, chuyện này chỉ khiến cậu tiến dần từng bước về phía vực sâu tăm tối thôi.”
Tạ Chí Hồng lạnh lùng cười: “Tôi đã ở trong vực sâu rồi, sao có thể dừng tay chứ? Còn anh… Viên Mục Dã, anh thú vị hơn kẻ cộng tác trước đây của tôi rất nhiều, tôi cũng đã trả lời khá nhiều vấn đề của anh, bây giờ đến lượt tôi hỏi rồi chứ hả?”
Lúc này Viên Mục Dã thử cử động ngón tay, cậu phát hiện nó linh hoạt hơn vừa nãy rất nhiều, tâm lý xao động khi đột ngột nhìn thấy máu cũng dần bình phục, việc cần làm bây giờ là tiếp tục kéo dài thời gian…
“Tôi cũng không có cuộc sống nhiều màu sắc như cậu đâu, tôi chỉ là người bình thường thôi…” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Không ngờ Tạ Chí Hồng nghe xong lại buồn cười, hỏi: “Anh có định nghĩa nhầm khái niệm người bình thường không thế? Tôi chưa từng thấy người bình thường nào vừa nhìn thấy máu thì đã…”
Viên Mục Dã không rõ gã này biết được bao nhiêu, cậu đành kiên trì nói: “Tôi có chướng ngại tâm lý với máu, vừa nhìn thấy máu…. là không kiềm chế được.”
Tạ Chí Hông lắc đầu: “Anh đang lảng tránh mà thôi, nếu như tôi đoán không nhầm, anh có khát vọng gần như là si mê đối với máu, giống như tôi thích giết người vậy, chúng ta đều cảm nhận được một sự vui vẻ chưa từng có, đúng không?”
“Tôi nói rồi, đây chỉ là chướng ngại tâm lý, một người có chướng ngại tâm lý cũng không đáng sợ, điều đáng sợ là không dám đối mặt với nó mà để mặc nó dần trở nên to lớn!” Viên Mục Dã lạnh lùng nói.
“Ồ? Thật sao… Vậy theo ý anh thì anh đã hoàn toàn vượt qua được chướng ngại tâm lý này rồi à? Hay là chúng ta thử một chút nhé?” Tạ Chí Hồng thoáng mỉm cười.
Viên Mục Dã nghe được sát ý tràn ngập trong lời nói của Tạ Chí Hồng, cậu lập tức trầm giọng hỏi: “Chẳng phải vừa rồi cậu đã thử rồi sao? Cần gì phải lãng phí hết đám mồi mà cậu vất vả mới bắt được này?”