Lúc này, những người khác cũng bị tiếng mèo kêu đánh thức, nhưng khi bọn họ chạy tới thì chỉ thấy Viên Mục Dã đã bị Đoàn Phong khiêng lên. Mọi người thấy Viên Mục Dã bị ngất đều giật nảy mình, Trương Khai và Hoắc Nhiễm vội vàng đến giúp một tay.
Tằng Nam Nam ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì thế này? Sao anh ấy lại ngất đi thế?!”
Đoàn Phong không nói cho mọi người biết chuyện vừa nãy suýt nữa Viên Mục Dã đã hút máu con mèo con, mà nói nhẹ nhàng bâng quơ: “Không có chuyện gì lớn đâu, có lẽ cậu ấy bị mệt thôi. Đỡ cậu ấy vào phòng ký túc xá của tôi ngủ một lát sẽ không sao đâu.”
Đuổi mọi người đi rồi, ngay lập tức Đoàn Phong gọi điện thoại cho lão Lâm, kể lại đơn giản tình trạng của Viên Mục Dã và hỏi anh ta giờ nên làm như thế nào? Nghe xong, lão Lâm bảo Đoàn Phong lấy thuốc ức chế dự phòng trong phòng thí nghiệm tiêm cho Viên Mục Dã.
Nhưng khi Đoàn Phong nhìn thấy cái kim tiêm to tổ bố kia thì sững sờ hỏi lão Lâm: “Kim tiêm to thế à? Tiêm vào đâu?!”
Lão Lâm sốt ruột nói: “Vào tim ấy, nhanh lên! Cậu ấy không ngất lâu đâu!”
Lúc này Đoàn Phong mới nhớ, lần đầu tiên bọn họ tiếp xúc với loại thuốc ức chế này là tiêm vào tim…
Trở lại phòng, Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã còn nằm liệt trên giường thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó anh ta nhanh tay cởi áo của Viên Mục Dã, nhưng thử mấy lần vẫn không ra tay được.
Ai ngờ đúng lúc này Viên Mục Dã đột ngột mở bừng mắt, cặp mắt đỏ như máu nhìn lên trần nhà. Đoàn Phong biết không thể đợi thêm được nữa nên nhấc kim tiêm lên đâm thẳng ống thuốc ức chế vào tim Viên Mục Dã.
Cơ thể Viên Mục Dã chợt giật lên, sau đó toàn bộ nửa người trên đột nhiên như bị một sức mạnh không thể giải thích được nắm chặt, rồi sức mạnh đó lại đột ngột biến mất, Viên Mục Dã ngay lập tức ngã trở lại giường, sau đó đau đớn cuộn tròn người lại, toàn thân run rẩy...
Đoàn Phong cũng ngẩn ra, anh ta nhớ trước kia Viên Mục Dã tiêm thuốc ức chế không có phản ứng dữ dội như vậy, ngoại trừ lần đầu tiên Hoắc Nhiễm tiêm cho cậu hình như không dễ chịu lắm, nhưng sau này đều như mũi tiêm bình thường mà?!
Mặc dù Đoàn Phong biết sức nhẫn nại của Viên Mục Dã rất mạnh, mấy thứ nhỏ nhặt không thể khiến cậu dễ dàng kêu đau. Nhưng lúc này đây lại là sự khó chịu mà mắt thường có thể nhìn thấy, mồ hôi lạnh tuôn như mưa chảy từ gương mặt cậu xuống, cơ thể run rẩy vẫn không hề có dấu hiệu ngừng lại.
Đoàn Phong cũng không biết nên làm gì trong tình huống này. Anh ta lại vội vã gọi điện thoại cho lão Lâm, hỏi tại sao Viên Mục Dã lại có phản ứng mạnh như vậy? Lão Lâm trả lời: “Lần này có thể do Viên Mục Dã tiêm thuốc ức chế lúc phát tác, hai sức mạnh đang chọi nhau ở trong cơ thể cậu ấy. Anh nói xem cậu ấy có thể dễ chịu được sao?”
Đoàn Phong hấp tấp hỏi: “Thế có cách gì giảm đau không?”
“Không có, chỉ đành chịu đựng thôi… Rốt cuộc là cái gì kích thích cậu ấy vậy? Chẳng phải lúc trước vẫn đang bình thường đấy sao?” Giọng điệu của lão Lâm không được tốt lắm.
Đoàn Phong cũng tức giận gắt: “Làm sao mà tôi biết được? Cậu ấy vừa trở về đã như vậy rồi, suýt chút nữa còn cắn chết con mèo Nam Nam nuôi cơ!”
Lão Lâm thở dài: “Còn may, cho dù bị mất lý trí vẫn biết không thể cắn người. Điều này chứng minh sức tự chủ của Viên Mục Dã vô cùng mạnh… Anh trông chừng cậu ấy kỹ vào, chắc là sẽ từ từ bớt đau đớn thôi. Xem ra về sau phải để thuốc ức chế dự phòng trên người cậu ấy, nếu không một khi cậu ấy mất kiểm soát, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy.”
“Yên tâm, có tôi trông chừng cậu ấy sẽ không xảy ra tình huống như thế này nữa đâu!” Đoàn Phong nặng nề nói.
Lão Lâm hừ khẽ: “Tự tin là tốt, nhưng không thể tự tin quá. Nếu anh thật sự có thể trông chừng chặt cậu ấy, sao lại có chuyện hôm nay?”
“Hôm nay là ngoài ý muốn, tôi cam đoan sẽ không có lần sau!” Nói xong, Đoàn Phong cúp luôn điện thoại của lão Lâm.
Lúc này Viên Mục Dã vẫn đang không ngừng lăn lộn ở trên giường, mồ hôi túa ra ướt sũng quần áo trên người cậu, dường như cơn đau đớn không hề giảm bớt một chút nào… Đoàn Phong âm thầm “thăm hỏi” tổ tông mười tám đời của lão Lâm một lượt, sau đó không thể làm gì hơn là đành kéo một chiếc ghế dựa đến ngồi ở bên cạnh…
Trên thực tế, sau khi Đoàn Phong tiêm thuốc ức chế vào xong, ý thức của Viên Mục Dã đã rất tỉnh táo. Tuy cậu vẫn luôn cắn chặt hàm răng, nhưng cảm giác này thật sự rất khó chịu, giống như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm mỗi một tấc da thịt của cậu vậy. Nội tạng đau rát như bị thiêu đốt, thật sự khiến cậu khổ không nói nổi.
Giữa lúc mơ mơ màng màng, Viên Mục Dã nhìn thấy Đoàn Phong ngồi bên cạnh mình. Tuy điều này không thể làm giảm bớt đau đớn, nhưng lại khiến cậu yên tâm, biết rằng dù mình có lăn lộn thế nào chăng nữa vẫn có người canh bên cạnh…
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Viên Mục Dã không còn lăn lộn nữa, nhưng không biết là cậu ngủ hay đã ngất, tóm lại cậu cuộn tròn người ở trên giường, mãi không nhúc nhích… Đoàn Phong thấy cậu đã bình tĩnh lại bèn chậm rãi đặt tay trước mũi cậu dò thử, sau đó mới hoàn toàn thở phào.
Sáng sớm hôm sau, lúc Viên Mục Dã tỉnh lại, cậu phát hiện quần áo ướt trên người mình đã được cởi ra, ngay cả ga trải giường cũng khô ráo. Cậu ngồi dậy nhìn, hoá ra cậu đã bị chuyển sang phòng của Hoắc Nhiễm từ lúc nào.
“Anh? Anh tỉnh rồi! Anh cảm thấy thế nào?” Hoắc Nhiễm ở cạnh ngái ngủ hỏi.
Viên Mục Dã quay đầu lại nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, đã là hơn mười một giờ trưa, cậu mỏi mệt nói với Hoắc Nhiễm: “Tôi không sao, cả đêm cậu không ngủ ngon phải không, mau đi nghỉ ngơi đi!”
Hoắc Nhiễm lắc đầu: “Không cần đâu, em mới bị đội trưởng Đoàn đánh thức vào buổi sáng thôi, buổi tối hôm qua là anh ấy canh cho anh đấy… Sau nửa đêm anh ra rất nhiều mồ hôi, ga giường của anh ấy ướt đẫm cả, cho nên bọn em đành phải đưa anh sang phòng em ngủ. Anh, bây giờ anh… cảm thấy thế nào?”
Viên Mục Dã cười đáp: “Tôi không sao, chỉ cảm thấy hơi mệt thôi…”
Hoắc Nhiễm nhanh nhảu nói: “Vậy anh ngủ tiếp một lát đi, em sẽ xuống nhà ăn múc cơm cho anh. Đầu bếp Lưu đã nấu xong sẵn cho anh rồi.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Được, vậy cậu đi đi.”
Hoắc Nhiễm đi rồi, Viên Mục Dã mệt mỏi nằm trở lại giường, mọi thứ tối hôm qua vẫn rõ ràng trước mắt cậu. Trải qua một đêm giày vò, Viên Mục Dã cảm thấy từ thể xác đến tinh thần của mình đều đã già đi mười tuổi…
Đang nghĩ ngợi lung tung thì Đoàn Phong đẩy cửa bước vào, thấy Viên Mục Dã đã tỉnh lại, anh ta thở dài, hỏi: “Cậu cảm thấy thế nào? Còn khó chịu không?”
Viên Mục Dã cười lắc đầu: “Khá hơn nhiều rồi, chỉ cảm thấy hơi mệt.”
Đoàn Phong hừ khẽ: “Không mệt mới là lạ đấy. Tối hôm qua cậu cứ lăn lộn mãi, suýt nữa khăn trải giường của tôi bị cậu xé nát!”
Viên Mục Dã xấu hổ ho húng hắng: “Cái đó… Đêm qua vất vả cho anh rồi, giờ tôi không sao nữa, anh mau đi ngủ một lát đi!”