Bốn người Từ Lệ bị hất rơi vào con sông lớn này nên mới bảo toàn được tính mạng, nhưng bọn họ không ngờ được rằng ác mộng cũng bắt đầu từ đây...
Khả năng bơi lội của đám Từ Lệ đều rất bình thường, sau khi rơi xuống nước họ chỉ có thể dùng kiểu bơi chó để bơi một lúc, lại thêm dòng nước xiết... nên họ gần như không còn sức để chống đỡ, chỉ có thể thuận theo dòng chảy xuôi về hạ du.
Theo lý thuyết với tốc độ chảy của dòng sông này thì không bao lâu sẽ đẩy bọn họ trôi xa đến mấy kilomet về phía hạ du, nhưng bọn họ lại bị đoạn sông này giày vò hết lần này đến lần khác, bốn người uống no cả bụng nước cuối cùng dùng hết sức mới lết được tấm thân mệt mỏi lên bờ.
Sống sót sau tai nạn, tất cả đều mệt mỏi nằm bẹp trên bờ sông rất lâu mới bớt đau, lúc này Từ Lệ mới nhớ đến Tạ Chí Hồng cùng bị rơi xuống với bọn họ. Bọn họ đều rơi vào trong dòng sông, vậy Tạ Chí Hồng đâu? Bọn họ lập tức đứng dậy tìm kiếm xung quanh.
Từ Lệ biết rõ Tạ Chí Hồng xuất thân là ngư dân, khả năng bơi lội của hắn hơn xa đám người thành phố bọn họ không biết bao nhiêu lần, lúc này nhất định hắn đã chạy lâu rồi! Quả nhiên, bọn họ chẳng tìm thấy bóng dáng ai ở xung quanh đây cả.
Không còn cách nào, Từ Lệ đành lấy điện thoại ra tìm cứu viện, dù sao bọn họ cũng bị một chiếc xe buýt hất tung xuống đây, bọn họ không biết tình hình bên trên như thế nào.
Tiếc là điện thoại của mọi người đều không có tín hiệu, bọn họ chỉ có thể đi dọc theo bờ sông lên phía trước, hy vọng có thể tìm được đường ra khỏi nơi này... Cứ như vậy, bốn người đi một mạch từ sáng đến đêm, đến tận khi không đi được nữa mới dựa tạm vào một gốc cây đại thụ ngủ thiếp đi.
Có điều bọn họ không thể ngờ được rằng, sau khi tỉnh dậy họ lại xuất hiện trên máy bay!
Mọi chuyện chân thực đến nỗi mọi người đều tưởng rằng mình đang nằm mơ trên máy bay, nên không ai nói gì cả... Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo lại ứng nghiệm với giấc mơ của từng người, cho đến khi bọn họ đều bị chiếc xe buýt hất tung xuống vách núi.
Sau khi lặp đi lặp lại hai lần, cuối cùng cả bốn người cũng ý thức được không phải bọn họ đang nằm mơ, mà là họ bị quanh quẩn trong khoảng thời gian ở trên máy bay cho đến khi bị xe buýt hất tung xuống vách núi... Bởi vì đã biết trước kịch bản cho nên bốn người quyết định không đi theo lộ trình ban đầu, mà chuẩn bị bắt Tạ Chí Hồng ngay tại bến xe.
Dù lần nào họ cũng chuẩn bị kỹ càng, nhưng trong thực tế... mọi chuyện vẫn luôn phát triển theo kịch bản định sẵn, mấy người bọn họ, thậm chí là cả Tạ Chí Hồng đều không thể thoát khỏi việc bị xe buýt hất tung xuống vách núi.
Sau đó họ đã nghĩ ra một cách, chỉ cần họ không ngủ thì có phải sẽ không quay trở lại máy bay không? Nhưng sự thật là cuối cùng tất cả đều không thể kiên trì nổi mà cùng ngủ thiếp đi, sau đó một vòng lặp mới lại bắt đầu.
Viên Mục Dã nghe nhóm Từ Lệ kể lại thì không thể tin nổi, nói: “Vậy mọi người đã lặp lại bao nhiêu lần rồi?”
Từ Lệ tuyệt vọng: “Chúng tôi cũng không thể nhớ nổi đã bao nhiêu lần rồi!”
Viên Mục Dã tỏ ra nghi ngờ: “Mọi người mới đến đây được bốn ngày, theo lý thuyết thì mới chỉ lặp lại bốn lần mới đúng chứ?”
Tiểu Vương lắc đầu: “Anh trai ơi, mười bốn lần còn không đủ ấy! Nếu anh còn không xuất hiện thì bọn em đã phát điên rồi!”
Viên Mục Dã tỉnh táo hơn những người này nên cậu giơ đồng hồ đeo tay của mình ra: “Chúng ta so sánh thời gian trước đã, xem thời gian của tôi và của mọi người có giống nhau không?”
Nhóm Từ Lệ đều giơ đồng hồ ra so sánh thời gian với Viên Mục Dã, kết quả thời gian của bọn họ đều trùng khớp nhau.
Viên Mục Dã gật đầu: “Mặc dù thời không ở nơi này hơi rối loạn, nhưng thời gian của tôi khi chen vào lại giống với thời gian của mọi người, điều này chứng tỏ có lẽ tôi đã phá vỡ vòng lặp thời gian vô hạn lúc trước của mọi người...”
Lúc này Viên Mục Dã nhớ đến hai tin nhắn mã hóa kia, mới kỳ quái hỏi Từ Lệ: “Nếu nơi này đã không có tín hiệu, thì anh làm thế nào gửi được tin nhắn cho tôi?”
Từ Lệ kinh ngạc: “Tin nhắn gì? Ở đây không có tín hiệu điện thoại, đâu thể gửi tin nhắn được?”
Viên Mục Dã nghe Từ Lệ nói vậy thì trong lòng trầm xuống: “Anh chắc chắn sau khi sự việc xảy ra không gửi tin nhắn cho tôi chứ?”
Từ Lệ gật đầu chắc chắn: “Sau khi bị rơi xuống sông tôi còn chẳng biết điện thoại di động của mình bị bay đi đâu rồi, lấy cái gì mà nhắn tin cho cậu?”
Viên Mục Dã day trán: “Được rồi, không nói chuyện tin nhắn nữa, có ai trong số mọi người bị mất súng không?”
Tiểu Triệu lúng túng nói: “Em... em không thấy. Chắc lúc rơi xuống sông không biết đã văng đi đâu rồi.”
Viên Mục Dã rút khẩu súng lục sau lưng đưa cho cậu ta: “Cậu nhìn xem có phải súng của cậu không?”
Cảnh sát bị mất súng là một chuyện lớn, Tiểu Triệu xem kỹ khẩu súng Viên Mục Dã nhặt được, lập tức thở phào một hơi: “Cảm ơn trời đất, em còn sợ rằng Tạ Chí Hồng đã nhặt được nó!”
Nhắc đến Tạ Chí Hồng, Viên Mục Dã lo lắng nói: “Nếu mọi người bị kẹt ở trong không gian này thì Tạ Chí Hồng hẳn cũng phải như vậy? Mọi người có phát hiện ra hắn có điểm gì khác biệt ở mỗi lần tuần hoàn không?”
Từ Lệ lắc đầu: “Không, tên đó gần như mỗi lần nhìn thấy chúng tôi đều chạy! Mà còn chạy nhanh hơn thỏ!”
Viên Mục Dã hỏi: “Vậy nói cách khác, lần nào mọi người cũng đuổi theo?”
Tiểu Vương gật đầu: “Nhất định phải đuổi kịp hắn chứ? Không thì làm sao thay đổi được việc bị xe đâm?”
Viên Mục Dã nghe hai người này nói mà thầm nghĩ trong lòng, mấy người bị rơi xuống nước nhiều nên óc bị úng nước rồi hả? Cậu bất đắc dĩ nói: “Cho nên lần tuần hoàn nào mọi người cũng bị Tạ Chí Hồng dắt mũi, mọi người có thể không đuổi mà? Chỉ cần mọi người không đuổi, thì sẽ không bị xe buýt đâm!”
Nhưng Từ Lệ lại lắc đầu: “Chúng tôi nhất định phải đuổi kịp hắn, bởi vì tên kia định cướp xe, nếu như chúng tôi nhìn thấy tội phạm mà không ngăn cản... thì nhất định sẽ hối hận!”
Viên Mục Dã không biết có nên nói cho bọn họ biết rằng chính vì sự xuất hiện của bọn họ mới khiến chiếc xe buýt bị lật ở vách núi không... Nhưng có một điểm không khớp với lời khai của người tài xế kia, đó chính là ông ta luôn nói mình chỉ nhìn thấy bóng một người chứ không phải là năm người.
Sự chênh lệch này rất lớn, cho nên tuyệt đối không phải là nhất thời nhìn nhầm hay nhớ nhầm, đồng thời Viên Mục Dã cũng tin người lái xe không nói dối... Nếu như Từ Lệ và người lái xe đều nói thật, thì có thể thấy những gì họ nhìn thấy không phải là cùng một tình huống.
Có điều chuyện này đương nhiên cũng không hợp logic, cũng giống như 15 hành khách trong chiếc xe kia vậy, bọn họ rõ ràng vẫn còn sống, nhưng trong không gian này lại biến thành 15 thi thể bị cháy đen.