Viên Mục Dã gật đầu: “Như vậy cũng tốt, cậu nhớ kỹ, nếu như cậu muốn sống càng giống người bình thường... thì không cần bắt chước hoặc đóng vai ai đó, cứ làm chính mình là được.”
Không ngờ Lệ Thần lại tỏ vẻ hoang mang: “Anh muốn tôi biến về như lúc trước sao?”
Viên Mục Dã biết là hắn không hiểu ý mình, bèn kiên nhẫn giải thích: “Không phải là biến về chân thân của cậu, mà là có một tính cách riêng... giống con người.”
Sau khi Lệ Thần nghe Viên Mục Dã nói xong thì ngồi một mình trong phòng khách suy nghĩ rất lâu, cuối cùng Viên Mục Dã không kiên nhẫn nổi nữa bèn cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn, cậu nói: “Thôi đừng nghĩ nữa, tôi đưa cậu đi xem phòng! Chỗ này có không ít phòng trống, nhưng bình thường tôi chỉ dùng có hai phòng... Cậu ở phòng phía Bắc này đi, vừa nãy tôi đã dọn dẹp cho cậu rồi.”
Lệ Thần chất phác gật đầu: “Được, cảm ơn.”
Sau đó Viên Mục Dã lại đưa mấy bộ quần áo sạch của mình cho hắn: “Cậu đi tắm đi! Mấy bộ này cho cậu dùng tạm trước...”
Sau khi Lệ Thần nhận quần áo của Viên Mục Dã vẫn theo thói quen nói cảm ơn, điều này không khỏi khiến Viên Mục Dã hoài nghi có phải Lệ Thần đã bị khôi phục lại cài đặt ban đầu hay không? Đúng là không còn thấy chút bóng dáng nào của Lệ Thần nữa.
Đợi đến khi Lệ Thần tắm rửa xong đi ra ngoài, Viên Mục Dã phát hiện ngay cả khi hắn đi tắm cũng không tháo thiết bị tàng hình kia ra, cậu tò mò hỏi: “Thứ này lúc tắm rửa cũng không cần tháo ra à?”
Lệ Thần đến gần Viên Mục Dã và giơ tay trái lên trước mặt cậu, Viên Mục Dã nhìn kỹ, phát hiện ra chiếc vòng màu đen này như đâm sâu vào trong thịt!
Lệ Thần thấy Viên Mục Dã ngạc nhiên thì vừa cười vừa giải thích: “Trong ký ức của Lệ Thần thì lần đầu tiên đeo thứ này vào rất đau, cho nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không thể tùy tiện tháo xuống...”
Viên Mục Dã không ngờ thứ này một khi đeo vào lại không tháo ra được nữa, xem ra mọi thứ đều phải trả giá, không hề đơn giản như vẻ bề ngoài... Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã cũng hoang mang hỏi: “Cứ đâm thẳng vào trong thịt như vậy mà không đau sao?”
Lệ Thần lắc đầu: “Không có vấn đề gì, đeo lâu rồi thì nó như trở thành một phần cơ thể, chỉ cần không cố gắng tháo ra là được...”
Bởi vì sự xuất hiện của Lệ Thần nên Kim Bảo luôn ở trong trạng thái căng thẳng, thậm chí còn không muốn ngủ trong cái ổ chó của mình, cả đêm đều nằm trước cửa phòng Viên Mục Dã, không còn cách nào khác, Viên Mục Dã đành để nó vào ngủ cùng mình.
Nhưng cứ mãi thế này cũng không được, thế là sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã để Lệ Thần cầm một hộp đồ ăn thử lấy lòng Kim Bảo xem sao, nhưng hiệu quả vô cùng nhỏ, con chó này vừa ăn vừa cảnh giác nhìn chằm chằm Lệ Thần...
Viên Mục Dã cân nhắc đến thái độ của Kim Bảo với Lệ Thần, cuối cùng quyết định đưa nó đến số 54 cùng mình, nhỡ đâu sau khi cậu đi hai đứa kia lại đánh nhau thì phiền phức to.
Trước khi đi, Viên Mục Dã đưa một chiếc chìa khóa cho Lệ Thần: “Cậu giữ lấy cái này, ra vào cho tiện...”
Lệ Thần nhìn chiếc chìa khóa, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn chỉ khách sáo nói “Cảm ơn”.
Khi Viên Mục Dã dẫn theo Kim Bảo đến số 54 thì gặp Đoàn Phong đang chuẩn bị đi gặp Hiệu trưởng Phùng, cậu bèn giao Kim Bảo cho đầu bếp Lưu rồi đi cùng Đoàn Phong.
Gặp Hiệu trưởng Phùng, Viên Mục Dã mở lời trước: “Hiệu trưởng Phùng, không biết quý trường có được cây dương cầm cổ kia từ đâu?”
Hiệu trưởng Phùng bị hỏi câu này thì sững người, thắc mắc: “Sao thế? Thật sự là cây dương cầm kia có vấn đề sao?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đúng là có chút vấn đề, có điều không nghiêm trọng, chúng tôi đã xử lý rồi cho nên mới muốn trao đổi với ông để tìm hiểu thêm thông tin về xuất xứ của cây dương cầm cổ kia...”
Hiệu trưởng Phùng nói: “Cây dương cầm này đã có từ lâu, từ khi xây trường đã có một vị chủ tịch họ Lưu lấy danh nghĩa cá nhân quyên tặng cho trường học, có điều vị chủ tịch họ Lưu này đã qua đời nhiều năm cho nên tôi cũng chỉ biết đến thế... Nếu cây dương cầm có vấn đề, phải chăng chỉ cần đưa nó đi thì sẽ không sao?”
Viên Mục Dã vội vàng lắc đầu: “Không cần làm như vậy, ông chỉ cần mời người chỉnh âm chuyên nghiệp đến chỉnh lại âm thanh và thường xuyên bảo dưỡng là được, sau này sẽ không xuất hiện chuyện như vậy nữa.”
Mặc dù Hiệu trưởng Phùng vẫn bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng vẫn làm theo những điều Viên Mục Dã nói. Dù sao việc này cũng không khó, so với việc trường học có thể khai giảng thuận lợi thì không có gì phức tạp cả.
Trên đường về, Đoàn Phong không yên tâm hỏi Viên Mục Dã: “Đêm qua con côn trùng tinh kia có điểm dị thường gì không?”
Viên Mục Dã lắc đầu cười nói: “Không có, tất cả đều bình thường...”
Đoàn Phong ngẫm nghĩ: “Cứ để hắn ở trong nhà cậu mãi như thế cũng không ổn, phải nghĩ cách cho hắn một thân phận mới được.”
Viên Mục Dã giật mình: “Chuyện này khó đấy?”
Đoàn Phong cười gian: “Cậu nhớ kỹ, khó đến mức nào cũng sẽ có cách, chỉ là cậu có muốn hay không thôi... Nếu không thì thân phận của tôi ở đâu ra mà có chứ?”
Dù sao trước đây Viên Mục Dã cũng là cảnh sát cho nên có một loại phản ứng bài xích tự nhiên đối với chuyện làm trái luật, bởi vậy trong lòng cậu không muốn làm theo cách này, cũng không muốn đồng ý với đề nghị của Đoàn Phong.
Buổi tối về nhà, Lệ Thần không ở nhà, điều này khiến Viên Mục Dã cảm thấy khá lo lắng, tên này thực sự hành tung bất định, có trời mới biết thời gian hắn ở ngoài đã làm những chuyện gì?
Lúc này Kim Bảo rên rỉ đòi ăn cơm, Viên Mục Dã bèn đi đến tủ lạnh lấy đồ hộp cho nó, kết quả khi mở tủ ra lại ngẩn người, tủ đồ ăn của Kim Bảo đã được chất đầy...
Người đầu tiên Viên Mục Dã nghĩ đến là Diệp Dĩ Nguy, nhưng cậu nhớ ra ngay những thứ này không thể do anh ta mua... Bởi vì Diệp Dĩ Nguy bị ám ảnh cưỡng chế nhẹ, nên sẽ không nhét ngăn tủ thành thế này.
Sau đó Viên Mục Dã phát hiện trong tủ lạnh cũng chất đầy rau tươi, hoa quả và thịt mới, cậu nhìn qua giá cả mới thấy đây đơn thuần là chọn loại đắt chứ không chọn theo thứ cần.
Trong lúc Viên Mục Dã còn đang ngẩn người nhìn cái tủ lạnh thì có tiếng mở cửa ngoài sân, Viên Mục Dã nhìn qua cửa sổ thấy Lệ Thần đang đi vào... Kim Bảo vẫn đầy sự đề phòng với hắn, thấy Lệ Thần đi vào thì lập tức lùi lùi về phía phòng Viên Mục Dã.
“Chào buổi tối!” Sau khi vào nhà Lệ Thần cười chào hỏi Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã chỉ vào đống đồ trong tủ lạnh: “Đây đều là do cậu mua à? Không phải cậu đã trả lại hết chỗ tiền kia rồi sao?”