Viên Mục Dã nói: “Có thể tìm được mới thần kỳ ấy? Người còn đang ngâm ở trong đập chứa nước Bắc Sơn!”
Từ Lệ thở dài: “Lúc đó Thích Hải Sương gửi về khá nhiều ảnh chụp lúc cô ta leo núi, khó trách mọi người không đi tìm ở những chỗ khác.”
Viên Mục Dã nhìn ảnh chụp trong tư liệu và nói: “Thích Hải Sương là người thích leo núi, điện thoại di động của cô ta đương nhiên sẽ chụp không ít ảnh trong lúc leo núi, hung thủ chỉ cần gửi đại vài cái ảnh... sẽ chẳng ai phát hiện ra là thật hay giả.”
Từ Lệ ngẫm nghĩ rồi bảo: “Ngày mai cậu đi cùng tôi một chuyến đi...”
“Làm gì thế?” Viên Mục Dã giương mắt hỏi.
Từ Lệ cười xấu xa: “Đương nhiên là đi gặp em gái khóa dưới rồi!”
Viên Mục Dã khoát tay: “Không được, không được, nếu như bị người ta phát hiện ra lần trước tôi và Đoàn Phong giả làm đàn anh khóa trên thì không hay lắm đâu, anh đi một mình đi!”
Từ Lệ ôm vai Viên Mục Dã: “Xem cậu cuống lên kìa, có anh ở đây mà còn để cậu bị lộ sao? Cậu cũng lớn rồi, tiếp xúc với phụ nữ nhiều vào, không thì làm sao kết hôn sinh con được? Chẳng lẽ cậu muốn cô đơn cả đời hả?”
Viên Mục Dã cười xấu hổ, cậu thế nào bản thân cậu là người rõ nhất, người giống như cậu bất cứ lúc nào cũng có thể nổi điên, kết hôn chẳng phải là hại con gái nhà người ta sao?
Viên Mục Dã đành chuyển chủ đề: “Đi đi đi, được chưa? Mai mấy giờ anh đến đón tôi?”
Kết quả ngày hôm sau khi bước vào chỗ hẹn, Viên Mục Dã đã hối hận vì sao hôm qua không từ chối Từ Lệ, cũng không biết anh ta ăn phải cái gì mà lại hẹn người ta ở một nhà hàng Tây có không khí hết sức mập mờ.
May mà đối phương có ba người, nếu không nhất định sẽ khiến người khác hiểu lầm. Bởi vậy từ khi ngồi xuống Viên Mục Dã vẫn giữ nguyên bộ mặt đần thối, không nói một câu nào...
Nhưng Từ Lệ lại chẳng thèm để ý, sau khi ngồi xuống anh ta lần lượt giới thiệu ba cô gái kia với Viên Mục Dã. Cô gái tóc ngắn tên Triệu Sảng, là một cô nàng có cá tính mạnh mẽ; cô gái ngồi bên cạnh mập hơn tên là Lý Tĩnh, khuôn mặt luôn vui vẻ; cô gái cuối cùng ngồi ở giữa tên Tư Vi Vi, là người điềm tĩnh nhất trong ba người.
Cả ba người đều là bạn cùng phòng đại học của Thích Hải Sương, cũng là những người bạn hiểu Thích Hải Sương nhất, nhưng họ lại có ý kiến trái chiều về chuyện năm đó có đúng là Thích Hải Sương có một người bạn trai hay không...
Triệu Sảng nằm ở giường sát giường Thích Hải Sương, cô ấy cảm thấy trước khi Thích Hải Sương mất tích chắc chắn có thích một người khác giới, bởi vì thời gian đó tối nào Thích Hải Sương cũng nhắn tin với ai đó, mỗi lần nói chuyện toàn đến tận nửa đêm.
Các cô đều cùng ăn, cùng ở, cùng chơi với Thích Hải Sương, cho nên Triệu Sảng biết Thích Hải Sương sẽ không trò chuyện lâu như thế với một người bạn cùng giới, nhất định là cô ấy nói chuyện với bạn trai.
Nhưng Lý Tĩnh lại lắc đầu: “Yêu đương thì yêu đương thôi, có gì mà phải giấu giếm? Chúng ta là bạn thân nhất của Thích Hải Sương, tớ cảm thấy nếu cậu ấy thực sự thích ai đó sẽ không giấu chúng ta... bởi vì không cần thiết!”
Tư Vi Vi từ đầu buổi chưa từng lên tiếng, giờ mới nói: “Mặc dù tớ không biết hằng tối Thích Hải Sương nói chuyện với ai, nhưng tớ có cảm giác thái độ của cậu ấy trước khi mất tích đúng là rất giống đang yêu đương. Mọi người cũng biết Thích Hải Sương thích ngao du bên ngoài, cho nên trang phục của cậu ấy thường thiên về sự năng động, nhưng thời điểm trước khi xảy ra chuyện, cậu ấy không những thường xuyên mặc váy mà còn hay trang điểm nhẹ nữa...”
Từ Lệ thấy Viên Mục Dã vẫn không nói câu nào thì đá nhẹ chân cậu dưới gầm bàn, ra hiệu cho cậu cũng lên tiếng đi?
Viên Mục Dã đành bất đắc dĩ phải nói: “Trừ những điểm đó ra, Thích Hải Sương có từng nói với mọi người về tình cảm đặc biệt dành cho một vị… đàn anh nào đó không?”
Triệu Sảng nói ngay: “Đàn anh, không phải anh vẫn nhớ mãi không quên Thích Hải Sương đấy chứ?”
Viên Mục Dã lúng túng: “Xin lỗi, sở dĩ lần trước tôi nói như vậy là vì lý do công việc, thật ra tôi và Thích Hải Sương không quen nhau.”
Không ngờ Triệu Sảng nghe vậy lại vui ra mặt: “Thật sao, vậy thì tốt quá!”
Lý Tĩnh ho khan hai tiếng, Triệu Sảng lập tức biết mình đã lỡ lời nên nhanh chóng kéo chủ đề về chuyện của Thích Hải Sương: “Tính cách của Hải Sương rất cởi mở, đặc biệt thích thám hiểm ngoài trời, cho nên được rất nhiều bạn trai thích, đương nhiên sẽ có không ít người theo đuổi. Nhưng trong hai năm cậu ấy học ở trường lại không thấy thân thiết với người khác giới nào, chứ đừng nói đến việc thích một đàn anh nào đó.”
Tư Vi Vi như đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó: “A, em nhớ ra rồi, Thích Hải Sương từng khen một đàn anh vô cùng ưu tú ở tất cả các phương diện, đàn anh đó tên là gì nhỉ? Đã quá lâu rồi nên em không nhớ được.”
Viên Mục Dã nhắc nhở: “Tạ Chí Hồng?”
Tư Vi Vi gật đầu: “Đúng, tên là Tạ Chí Hồng, học khoa công trình thủy lợi! Anh biết anh ta sao?”
Viên Mục Dã không trả lời cô ấy mà hỏi ngược lại: “Mọi người đã từng nhìn thấy Thích Hải Sương và Tạ Chí Hồng ở bên nhau chưa?”
Tất cả đều lắc đầu, một lúc sau Lý Tĩnh mới nói: “Mặc dù Thích Hải Sương có khen Tạ Chí Hồng, nhưng có lẽ họ không biết nhau đâu.”
Viên Mục Dã thầm nghĩ, bọn họ đâu phải chỉ quen biết, còn đã ở bên nhau một trăm ngày rồi, chỉ là hiện giờ chưa có chứng cứ để chứng minh mọi chuyện đã xảy ra...
Triệu Sảng lộ rõ sự hứng thú với Viên Mục Dã, thấy cậu im lặng không nói gì thì chủ động tiếp lời cậu: “Đàn anh, vì sao các anh lại quan tâm đến chuyện của Thích Hải Sương thế? Có phải đã phát hiện ra manh mối gì không?”
Viên Mục Dã còn đang mải nghĩ xem Thích Hải Sương và Tạ Chí Hồng quen nhau như thế nào, nên không nghe rõ lời Triệu Sảng nói, Từ Lệ ở bên cạnh vội vàng giải thích: “Cảnh sát chuẩn bị điều tra lại vụ án mất tích của Thích Hải Sương ba năm trước, chúng tôi nghi ngờ trước khi mất tích có khả năng cô ấy chưa từng đi leo núi ở vùng núi phía nam.”
Lý Tĩnh ngạc nhiên: “Không thể nào, trước khi xảy ra chuyện cậu ấy còn gửi rất nhiều ảnh chụp ở vùng núi phía nam về cho bọn em mà?”
Từ Lệ cũng không giải thích nhiều, chỉ nói hiện giờ vụ án đang được điều tra, có nhiều chuyện chưa thể nói rõ, hy vọng các cô ấy có thể phối hợp với cảnh sát đề điều tra vụ án...
Trên đường về, Từ Lệ vẫn trêu chọc Viên Mục Dã: “Cô gái tóc ngắn kia thế nào? Tôi thấy ấn tượng của cô ấy với cậu không tệ đâu, nhiều lần chú ý đến cậu. Tôi bảo này, cậu có phải cái đầu gỗ không đấy? Sao không biết nắm lấy cơ hội hả?”
Viên Mục Dã lườm Từ Lệ một cái rồi nói: “Tôi đến giúp anh tra án chứ không phải đến yêu đương, anh có thể đừng mai mối linh tinh được không?”
“Đây sao có thể gọi là linh tinh được? Cậu không biết loại chuyện này phải có duyên chứ không thể cầu à, ai biết được cậu sẽ gặp định mệnh của mình trong trường hợp nào chứ?”