Viên Mục Dã không lên tiếng, dường như đang suy xét những lời này của Tạ Chí Hồng… Đối phương thấy có vẻ Viên Mục Dã đã bị mình thuyết phục, nên tiếp tục rèn sắt khi còn nóng: “Cậu yên tâm đi, chỉ cần tôi rời khỏi đây là sẽ lập tức khai nhận hành vi phạm tội năm đó của mình với cảnh sát. Tôi còn có thể nói ra chỗ giấu xác của nạn nhân kia.”
Lúc này Viên Mục Dã mới nhớ ra, đúng là trong hồ sơ của Tạ Chí Hồng từng nhắc tới việc đến bây giờ vẫn chưa tìm được xác của một cô gái, người nhà cô ấy rất đau khổ vì điều đó.
Nhưng nó cũng không thể trở thành lợi thế để mặc cả cho mạng sống của Tạ Chí Hồng, tên này thật sự rất đáng hận, đã hại chết rất nhiều người, dù có bị pháp luật trừng trị thì cũng quá lời cho hắn! Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã thở dài nói: “Không phải là tôi không thể đưa anh rời khỏi, nhưng nếu tôi đưa anh về mà anh lại đổi ý thì sao? Đến lúc đấy anh không chịu nói ra tung tích của cô gái đó thì tôi làm gì được anh? Cuộc mua bán này không có lời… Như anh đã nói, dù sao anh cũng sắp chết, thay vì liều mình quay lại, tốt hơn là để anh ở đây tự sinh tự diệt cho rồi!”
Tạ Chí Hồng vừa thấy Viên Mục Dã không chịu dễ dàng cắn câu thì lập tức nói: “Cậu có thể yên tâm về điều này, chỉ cần cậu chịu đưa tôi rời khỏi, chắc chắn tôi sẽ nói cho cậu biết xác cô gái kia được giấu ở đâu.”
Viên Mục Dã hừ lạnh: “Anh không cảm thấy lời bảo đảm của mình rất buồn cười ư? Dựa vào cái gì để tôi tin tưởng sự bảo đảm của anh?! Nó chẳng đáng tiền bằng rác rưởi nhặt về đâu!”
Vừa nghe Viên Mục Dã nói như vậy, Tạ Chí Hồng lập tức nóng nảy, hắn bịt vết thương trên bụng bằng một bàn tay, sau đó mềm oặt dựa vào cửa xe, nói: “Nếu không thế này đi, cậu lên xe trước… giờ tôi sẽ nói luôn cho cậu biết xác của cô gái kia ở đâu.”
Viên Mục Dã nghe xong vẫn không dao động, cậu nhìn Tạ Chí Hồng bằng vẻ mặt lạnh nhạt: “Trên đó đã chết quá nhiều người, tôi vừa lên là có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của bọn họ… Anh biết không? Những người ấy vốn không cần phải chết, nếu không vì sự xuất hiện của anh, làm sao sự việc lại trở thành thế này?!”
Tạ Chí Hồng rùng mình theo phản xạ có điều kiện, dường như bên tai cũng nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết đó, hắn không kìm được mà bước xuống thêm một bậc thang, nhưng chân vẫn không đặt lên mặt đất…
Thấy thế, Viên Mục Dã tiếp tục nói: “Anh biết bọn họ chết thê thảm đến mức nào không? Bọn họ bị thiêu sống trong chiếc xe buýt này… Anh có tin vào quả báo không? Chẳng lẽ anh không cảm thấy mình bị nhốt ở chỗ này chính là quả báo sao? Bây giờ anh chuộc tội còn kịp, chỉ cần anh nói cho tôi biết xác cô gái kia bị giấu ở chỗ nào… Nếu không, sau khi trở lại, tất cả những điều này đều vô nghĩa, đến lúc đó anh có nói ra cũng không còn bất cứ ý nghĩa gì nữa, anh vẫn phải xuống Địa Ngục!”
Không ngờ nghe đến đó, Tạ Chí Hồng lại đột ngột bật cười điên cuồng: “Cậu em, cậu ngây thơ quá rồi đó. Cậu cho rằng trên đời này thật sự có Địa Ngục ư? Đúng là buồn cười chết mất, trên đời này có quá nhiều kẻ ác, nếu thật sự có Địa Ngục, ở đó cũng đã chật kín người hết rồi, nào còn chứa được tôi nữa?”
Viên Mục Dã hùa theo lời hắn nói: “Yên tâm đi, cũng không thiếu một chỗ cho anh đâu, với lại anh cũng khỏi giả vờ nữa, không thấy mệt à? Thật ra tôi chẳng quan tâm xác cô gái kia ở đâu, giống như tôi có muốn đưa anh ra ngoài hay không đều là chuyện nhỏ chẳng quan trọng gì, cho nên anh có thể sống sót ra ngoài hay không đều do tôi quyết định thôi…”
Viên Mục Dã biết, nếu ánh mắt có thể giết người, lúc này Tạ Chí Hồng đã đâm cậu thành cái sàng từ lâu… Đáng tiếc hiện giờ hắn chỉ có thể tưởng tượng mà thôi, bởi vì nếu hắn muốn sống thì không thể động vào một đầu ngón tay của Viên Mục Dã.
Trước mắt, ván cờ giữa hai người là xem ai có thể thuyết phục đối phương, nhưng Viên Mục Dã đã hạ quyết tâm sẽ không theo Tạ Chí Hồng lên xe. Thậm chí cậu sẽ không để đối phương còn sống rời khỏi đây… Đồng thời Viên Mục Dã cũng ngầm hiểu rõ, Tạ Chí Hồng là gã cực kỳ gian xảo, hắn sẽ không dễ dàng bước xuống khỏi xe buýt.
Tạ Chí Hồng nghe Viên Mục Dã nói xong, đầu tiên hắn cười khục khục, sau đó nói bằng sắc mặt âm u nặng nề: “Xem ra là tôi đã xem thường cậu, không ngờ thằng nhóc nhà cậu quá thú vị! Như vậy đi, nếu cậu chịu đưa tôi ra ngoài, tôi có thể kể hết mọi chuyện ‘thú vị’ mà mình biết cho cậu nghe…”
Viên Mục Dã khinh thường nói: “Làm sao anh biết chuyện mà anh cho rằng thú vị thì tôi nhất định cũng cảm thấy thú vị chứ? Cái trò kia của anh đã lỗi thời rồi, giết mấy cô gái trẻ thì có bản lĩnh gì?!”
Tạ Chí Hồng cũng không ngờ giọng điệu của Viên Mục Dã cứng thế, hắn cười lạnh: “Nhóc con, to còi nhỉ, nói cứ như cậu đã từng giết người ấy nhỉ? Đừng nói anh đây khinh thường cậu, với cái mã như cậu… tôi đoán là cậu còn chưa từng giết đến một con gà phải không?!”
Viên Mục Dã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đáp: “Thôi khỏi nói, đúng thật là tôi chưa từng giết gà, nhưng tôi từng giết người rồi… hơn nữa, chắc chắn giết nhiều người hơn anh, cho nên bớt giả vờ ra vẻ ở trước mặt tôi đi nhé?”
“À… Tôi từng giết cảnh sát, cậu đã giết chưa? Lại còn không chỉ một lần đâu!” Tạ Chí Hồng không phục nói.
Nhưng Viên Mục Dã lại đáp bằng vẻ mặt khinh thường: “Đó là anh bị bất đắc dĩ, trở lại hiện thực rồi anh thấy cảnh sát còn không phải như chuột thấy mèo chắc, trốn không kịp ấy chứ? Còn có thể phăm phăm xông lên giết bọn họ à?! Tạ Chí Hồng, tôi biết tỏng anh là cái dạng gì rồi, anh rụt vòi lại sớm một chút thì không chừng tôi còn có thể thương hại anh, nếu không anh cứ từ từ mà chết ở trên xe đi!”
Lúc này vạt áo của Tạ Chí Hồng đã ướt sũng máu, sắc mặt của hắn cũng càng ngày càng tái nhợt, hắn biết còn tiếp tục như vậy không phải cách, vì thế bèn ổn định lại cảm xúc, sau đó bình thản nói với Viên Mục Dã: “Xác của cô gái kia bị tôi dìm xuống đập chứa nước ở Bắc Sơn, nhưng tạm thời tôi không thể nói vị trí cụ thể, chỉ cần cậu chịu đưa tôi ra ngoài, tôi sẽ nói cho cậu vị trí chính xác.”
Viên Mục Dã biết rõ đập chứa nước Bắc Sơn có diện tích rộng, nếu không biết vị trí chính xác thì khả năng tìm được xác rất nhỏ, trừ khi xả cạn hết toàn bộ nước trong đập, nhưng đây là chuyện hoàn toàn bất khả thi.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn từ tốn bước lên trước một bước: “Cho dù anh nói cho tôi biết vị trí chính xác cũng vô ích, tôi đã nói là tôi không có hứng thú với việc này!”
Mục đích của Tạ Chí Hồng là muốn lừa Viên Mục Dã lên xe, cho nên hắn không quá cảnh giác khi thấy Viên Mục Dã tới gần, trái lại hắn còn tưởng rằng lời mình nói đã kích thích được Viên Mục Dã, cho nên mới khiến cậu bước lại gần hơn.
“Vậy cậu muốn biết cái gì? Chỉ cần tôi biết, tôi có thể nói cho cậu biết toàn bộ…” Tạ Chí Hồng cực kỳ bức thiết.
Viên Mục Dã mỉm cười, thờ ơ hỏi: “Được, tôi muốn biết tại sao anh lại giết những cô gái trẻ đó? Thời gian của anh không còn nhiều lắm đâu, đừng nói bậy bạ…”