Mặc dù Viên Mục Dã cũng không biết điều này có nghĩa là gì, nhưng cậu mơ hồ cảm thấy có lẽ đây là dấu hiệu tốt cho việc đội Từ Lệ có thể trở lại một không gian khác, thể hiện bọn họ cũng không bị tách rời hoàn toàn với không gian thực…
Sau khi suy nghĩ cẩn thận điều này, Viên Mục Dã nhanh chóng đi về phía con sông lớn cách đó không xa. Cậu muốn nhanh nhanh tụ họp với nhóm Từ Lệ, bởi vì trong lòng cậu vẫn không yên tâm về Tạ Chí Hồng. Đối với mấy người Từ Lệ mà nói, từ đầu đến cuối hắn luôn là một tồn tại trí mạng… Vì thế Viên Mục Dã nhảy luôn xuống sông, thừa dịp bóng đêm bơi sang bên kia sông lặng yên không một tiếng động.
Sau khi lên bờ, đầu tiên Viên Mục Dã cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh một lượt. Cậu không nhìn thấy ánh sáng, nhưng nếu bốn người đội Từ Lệ muốn qua đêm ở hẻm núi, không thể nào không nhóm lửa sưởi ấm, rõ ràng điều này hơi khác lẽ thường.
Đi được hai bước, mùi máu tươi xộc vào xoang mũi của Viên Mục Dã, cậu vội vã đi tìm theo mùi, kết quả đúng lúc này cậu lại nghe thấy tiếng súng!
Quả nhiên là sợ cái gì thì tới cái đó, khi Viên Mục Dã bước vào rừng, cậu thấy cả đội của Từ Lệ đều ngã xuống dưới đất trong vũng máu, một bóng người nhanh chóng biến mất trong bóng đêm…
Viên Mục Dã thấy thế chạy nhanh qua kiểm tra tình trạng của mấy người Từ Lệ, đáng tiếc chỉ có Tiểu Triệu còn thoi thóp. Cậu ta thấy Viên Mục Dã đã trở lại bèn gắng hết sức nói: “Anh Viên, em… em vừa nổ súng... bắn... bắn tên kia bị thương…”
Nói xong câu đó, Tiểu Triệu khép mắt lại tắt thở.
Viên Mục Dã thầm hối hận sao mình không trở về sớm một bước chứ? Giờ thì hay rồi, tất cả đội của Từ Lệ đều bị giết, Tạ Chí Hồng cũng chạy mất. Sớm biết rằng sẽ có kết quả này, lần trước cậu nên làm thịt tên Tạ Chí Hồng kia ngay và luôn!!
Ai ngờ ngay khi Viên Mục Dã đang tràn đầy tự trách trong lòng, cậu lại thấy xác của mấy người Từ Lệ dần trở nên trong suốt, cho đến cuối cùng biến mất hoàn toàn… Thậm chí trên mặt đất không chừa lại một vệt máu, như thể bọn họ chưa từng xuất hiện.
Trong thâm tâm Viên Mục Dã biết rõ mấy người Từ Lệ lại bắt đầu một vòng lặp mới. Bây giờ cậu cũng đã suy nghĩ cẩn thận hoàn toàn, nếu không có sự can thiệp của mình… cuối cùng mặc kệ như thế nào mấy người Từ Lệ đều sẽ bị Tạ Chí Hồng giết chết. Vì thế cậu quyết định lấy con dao quân dụng của Đoàn Phong ra, đuổi theo hướng bóng người biến mất.
Với bản lĩnh hiện giờ của Viên Mục Dã, nếu thật sự quyết tâm muốn giết một người, không có ai cậu không giết được, mà giờ đây điều đầu tiên cậu cần phải làm là tìm được Tạ Chí Hồng…
Mặc dù trước mắt, không gian đang trong trạng thái trời tối, nhưng muốn tìm được một người đã bị thương chỉ là một bữa ăn sáng đối với Viên Mục Dã, cho dù đối phương chạy trốn tới chân trời góc biển thì cậu vẫn có thể ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí để tìm cho bằng được.
Hơn nữa, xem lượng máu chảy trên mặt đất, phát súng của Tiểu Triệu chắc hẳn đã bắn vào chỗ hiểm của Tạ Chí Hồng, cho nên dù Viên Mục Dã không ngửi thấy mùi máu tươi, cậu cũng có thể đi theo vết máu trên mặt đất để lần theo.
Ai ngờ Viên Mục Dã đuổi theo về phía trước được một đoạn thì thấy cách đó không xa lại có một chiếc xe buýt bị rơi khác. Cậu chạy đến gần xem xét thì thấy Tạ Chí Hồng đang ngồi bên trong, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt…
Nhìn từ bên ngoài vào, Viên Mục Dã cũng không thể chắc chắn Tạ Chí Hồng còn sống hay đã chết. Mà lúc này điều làm cậu càng tò mò hơn là, tại sao ở đây còn có một chiếc xe buýt y hệt nữa? Chẳng lẽ, toàn bộ không gian dưới đáy thung lũng này là một vòng tròn khép kín ư? Chỉ cần đi mãi về phía trước là cuối cùng có thể trở lại điểm ban đầu?
Bởi vì trong lòng không chắc chắn lắm, cho nên Viên Mục Dã cũng không lên xe ngay, vì nếu chiếc xe buýt này là chiếc khiến cậu xuyên không đến đây… bây giờ cậu lên xe sẽ đúng lúc trúng kế của Tạ Chí Hồng.
Vì thế Viên Mục Dã không hề hoang mang tìm tảng đá ngồi xuống, sau đó nhìn Tạ Chí Hồng trên xe, muốn xem thử rốt cuộc hắn có thể giả vờ tới bao giờ? Quả nhiên chẳng được bao lâu, cậu thấy Tạ Chí Hồng vừa rồi còn nhắm chặt hai mắt đột nhiên mở mắt ra, nhìn Viên Mục Dã bằng vẻ mặt khiêu khích, dường như đang khoe mẽ rằng mình lại giết nhóm Từ Lệ một lần nữa…
Mặc dù tức giận nhưng Viên Mục Dã không phải ngu ngốc, cậu biết Tạ Chí Hồng đang cố ý chọc giận mình, muốn mình lên xe tìm hắn tính sổ… Nhưng chỉ cần Viên Mục Dã vừa lên xe, không gian ngoài xe sẽ lập tức thay đổi, đến lúc đó tất nhiên cũng sẽ đưa Tạ Chí Hồng cùng về không gian hiện thực.
Cho nên Viên Mục Dã càng không theo ý của hắn mà cứ ngồi yên không nhúc nhích nhìn Tạ Chí Hồng, mặt không cảm xúc… Hơn nữa trong thâm tâm, Viên Mục Dã vô cùng rõ ràng, Tạ Chí Hồng không thể kiên trì được bao lâu, nếu còn tiếp tục kéo dài như vậy, cuối cùng hắn chỉ có thể chết vì chảy máu quá nhiều.
Lòng ham sống mạnh mẽ cuối cùng đã chiến thắng hết thảy, để có thể sống sót, Tạ Chí Hồng đành kéo cơ thể bị thương xuống khỏi xe buýt, quỷ kế lừa Viên Mục Dã lên xe của hắn ta đã thất bại.
Viên Mục Dã liếc sơ vết thương trên người đối phương, sau đó cẩn thận ngửi hơi thở mỏng manh trong không khí rồi nói: “Phát súng của Tiểu Triệu đã bắn trúng vào nội tạng, bây giờ khoang bụng của anh đang tích đầy máu. Với lượng xuất huyết trước mắt, không cần đến nửa tiếng là anh đã tạch rồi.”
Ai ngờ Tạ Chí Hồng nghe xong lại cười lạnh: “Làm thịt cậu chẳng cần đến nửa tiếng, tôi cũng chẳng mất sức mấy khi đối phó với bốn người Từ Lệ chứ nói gì tới cái thân bé tí này của cậu? Nhưng tôi cũng không muốn làm cậu bị thương, chẳng lẽ chúng ta không thể cùng nhau rời khỏi đây rồi hẵng nói hay sao?”
Mặc dù Viên Mục Dã không biết làm sao Tạ Chí Hồng bật lại được cả bốn người Từ Lệ cùng một lúc, có điều trên tài liệu về Tạ Chí Hồng ghi rõ, thời trẻ hắn là ngư dân, như vậy sức lực và tố chất cơ thể đều mạnh hơn người thường. Hơn nữa, hắn luôn luôn giỏi giả vờ, cho nên nhóm Từ Lệ bị trúng chiêu cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng hiện giờ hai người bọn họ là cục diện một chọi một, Viên Mục Dã còn nhìn thấu gốc gác của hắn rồi, cho nên tất cả những kỹ xảo trước kia hắn dùng để đối phó Từ Lệ đều vô dụng ở trước mặt Viên Mục Dã. Muốn dùng sức mạnh nhưng bản thân lại bị thương, bởi vậy Tạ Chí Hồng chỉ đành tạm thời hù dọa Viên Mục Dã bằng khí thế, sau đó mới nghĩ cách lừa cậu lên xe buýt.
Đáng tiếc Viên Mục Dã sẽ không để cho mình bị đẩy đi vòng vòng, cậu nói bằng sắc mặt âm u: “Chẳng lẽ anh không nghĩ tới chuyện sau khi rời khỏi đây sẽ như thế nào ư? Dù đội Từ Lệ mãi mãi không ra được, nhưng trở lại không gian hiện thực, anh vẫn là một tội phạm bị truy nã, vẫn không thể nào chạy thoát chế tài của pháp luật, thay vì như vậy, chẳng bằng ở lại đây cho sướng!”
Tạ Chí Hồng cười khổ: “Lúc trước tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng cậu cũng nói tôi đã chẳng còn bao nhiêu thời gian, mặc dù đi theo cậu sẽ bị cảnh sát bắt, nhưng tốt xấu gì cũng có thể tạm thời sống sót… Nếu không ở lại đây, chắc chắn tôi sẽ không sống nổi. Hơn nữa, sau khi cậu đưa tôi đi, không chừng mấy người nhóm Từ Lệ cũng có thể được cứu thì sao? Suy cho cùng, nếu trong thế giới này đã không còn tôi, bọn họ sẽ không phải chết, cũng sẽ không rơi vào vòng tuần hoàn lần nữa, không phải ư?”