Vào giờ phút này, sắc mặt của Đoàn Phong và Từ Lệ đều rất khó coi, chắc họ đang hối hận vì đã không xông vào ngay lập tức để kiểm tra tình huống khi không nghe thấy tiếng của Viên Mục Dã, nếu không đã chẳng rơi vào cảnh này.
Cũng may camera giám sát đã quay rất rõ biển số chiếc xe rác kia, Từ Lệ vội điều động toàn bộ nhân viên cảnh sát dưới quyền mình ra ngoài, bọn họ phải tìm được chiếc xe đó trong thời gian nhanh nhất!
Quay về hai tiếng trước đó, sau khi Viên Mục Dã ngã lăn ra đất, Tạ Chí Hồng buộc chặt lại sợi dây trên người Triệu Sảng, tiếp đó gã bình thản đi lên tầng trên rồi nhìn thoáng qua thi thể trong bồn tắm và nói: “Vốn định cho mày sống thêm vài năm nữa, nhưng tao đã nhiều lần nể mặt mà mày lại không cần…”
Tạ Chí Hồng nói xong bèn xả hết máu trong bồn, rồi vác thi thể vợ gã từ trong bồn tắm ra ngoài. Cùng lúc đó, Triệu Sảng ở tầng hầm mặc dù đã bị trói vào ghế, nhưng cô ta vẫn liên tục giãy giụa để phát ra tiếng động hy vọng Viên Mục Dã đang nằm trên đất có thể tỉnh lại.
“Vô ích thôi, với tác dụng của thuốc trên người hắn thì phải một hai tiếng nữa mới tỉnh, tao khuyên mày tiết kiệm chút sức lực đi!” Tạ Chí Hồng không biết đã quay về từ lúc nào, gã lạnh lùng nói.
Triệu Sảng ngẩng đầu lên nhìn, cô ta phát hiện Tạ Chí Hồng xách hai chiếc vali màu đen rất to, trong lòng cô ta lập tức có cảm giác chẳng lành, Triệu Sảng lắc đầu với vẻ hoảng sợ…
Tạ Chí Hồng thấy vậy bèn cười nói: “Chẳng còn cách nào cả, lát nữa chiếc xe mấy người ngồi hơi đặc biệt, tôi lại có bệnh thích sạch sẽ nên sợ hãi mùi hôi của các người, vì thế hai người trước tiên phải chịu khó vào trong chiếc vali này.”
Cứ như vậy, Triệu Sảnh bị Tạ Chí Hồng cưỡng ép nhét vào trong vali, còn vóc dáng Viên Mục Dã mặc dù khá cao nhưng lại hơi gầy nên miễn cưỡng cũng nhét vào được.
Sau khi Tạ Chí Hồng cho hai người vào vali xong, gã lặng lẽ đi đến sân sau căn biệt thự của mình, Tạ Chí Hồng phát hiện mỗi lần xe rác đến sau nhà để thu gom rác, nó thường dừng ở một chỗ là góc chết đối với camera giám sát… Chuyện xảy ra đúng như Tạ Chí Hồng đã dự đoán, gã chỉ chờ một lát là chiếc xe rác đã xuất hiện rất đúng giờ.
Loại xe rác này bình thường sẽ có hai công nhân, vì vậy Tạ Chí Hồng dùng dùi cui điện kích choáng người công nhân vệ sinh xuống xe đầu tiên, sau đó lại gọi người lái xe đến nhìn xem đồng nghiệp của anh ta bị làm sao? Người lái xe tin là thật, khi người này vừa xuống xe thì bị Tạ Chí Hồng kích điện ngất luôn.
Sau khi xử lý xong hai công nhân vệ sinh, Tạ Chí Hồng thay bộ quần áo lao động và mũ của một người trong đó, gã thành thạo điều khiển xe chở rác rồi ném tất cả mọi người vào trong xe như rác thật… Cuối cùng còn nghênh ngang lái xe rời đi trước mặt mấy người Từ Lệ.
Bên phía Từ Lệ còn đang điên cuồng tìm kiếm tung tích chiếc xe rác trong camera giám sát toàn thành phố, còn Tạ Chí Hồng dường như biết rõ điểm mù của từng chiếc camera vậy, sau khi gã lái xe ra khỏi khu nhà thì chẳng bao lâu sau đã biến mất trên camera giám sát.
Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu, Viên Mục Dã thấy mình tỉnh lại trong một không gian tối om, nhưng mùi hôi thối xung quanh khiến cậu ngạt thở, chắc Viên Mục Dã không thể ngờ, vào giờ phút này cậu đang ở trong một chiếc xe chở rác…
Có lẽ do thể chất đặc biệt nên Viên Mục Dã tỉnh lại sớm hơn một tiếng so với dự tính của Tạ Chí Hồng, mặc dù ý thức đã tỉnh, nhưng thân thể lại không nghe theo điều khiển của bộ não… Lúc này Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy chao đảo, ngay lúc đó có người đã cứu cậu ra khỏi bóng tối và mùi hôi.
Nhưng khi Viên Mục Dã nhìn thấy người mang đến ánh sáng cho mình là ai, cậu lập tức chửi thầm một lượt cả đám Từ Lệ… Cực chẳng đã, Viên Mục Dã đành tiếp tục giả vờ ngất, để mặc Tạ Chí Hồng lôi mình ra khỏi vali.
“Viên Mục Dã? Viên Mục Dã?” Tạ Chí Hồng khẽ vỗ lên mặt Viên Mục Dã, khi thấy cậu không có phản ứng gì thì xoay người đi kéo những người còn lại ra khỏi đống rác…
Lúc này Viên Mục Dã tranh thủ nhìn xung quanh một chút, cậu phát hiện đây là một rừng cây nhỏ ở ngoại thành, cách đó không xa có một chiếc xe bán tải có không gian rất lớn đang đỗ, xem ra Tạ Chí Hồng đã chuẩn bị những thứ này cho nên mới đỗ xe ở đây.
Mấy người Từ Lệ lúc này vẫn còn đang thăm dò hiện trường, Tiểu Triệu còn tìm được máy phá tín hiệu ở tầng hầm, chính vì thứ này nên bọn họ mới không nhận được câu nói cuối cùng của Viên Mục Dã.
Nếu thứ này không phải vật chứng quan trọng trong tương lai, chắc Từ Lệ đã giẫm nát nó rồi! Cả đám người sắp xếp nguyên một ngày, vậy mà cuối cùng vẫn là dã tràng xe cát, hung thủ chưa bắt được, thi thể không tìm được, bây giờ đến cả mồi nhử thả ra cũng mất.
Từ Lệ lo lắng nhất vẫn là sự an toàn của Viên Mục Dã, rõ ràng là Tạ Chí Hồng có mưu đồ khác với Viên Mục Dã, nếu cậu thật sự gặp bất trắc vì chuyện này, chắc cả cuộc đời sau này của anh ta sẽ sống trong sự áy náy.
Đoàn Phong thấy lông mày Từ Lệ nhăn tít như bánh quai chèo, đành thở dài bảo: “Trước tiên đừng hoảng hốt, cứ đi từng bước một. Mặc dù gã đó có ý đồ xấu với Viên, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn không chỉ đơn giản là giết chết đâu, vì vậy Viên tạm thời vẫn an toàn. Mà điều này vừa hay lại giúp chúng ta tranh thủ thời gian, nhất định phải tìm được cậu ấy trước khi sự việc không thể cứu vãn!”
Cùng lúc đó, Tạ Chí Hồng đã đỡ Viên Mục Dã đến chỗ tay lái phụ trên xe bán tải, có lẽ gã rất tin tưởng vào thứ thuốc mình tiêm cho Viên Mục Dã nên không hề trói chặt tay chân cậu.
Còn đãi ngộ của những người khác lại hoàn toàn khác biệt, Triệu Sảng và hai công nhân vệ sinh bị trói như buộc bánh chưng, sau đó ném thẳng vào trong xe tải… Còn vợ của Tạ Chí Hồng, gã cũng lười động tay động chân nên ném luôn cả chiếc vali vào trong đống rác.
Cứ như vậy, Tạ Chí Hồng lái chiếc xe tải chạy rất nhanh trên đường. Với độ xóc nảy của chiếc xe thì có thể nhận thấy con đường này có chất lượng cực kém, chắc nó chỉ là một con đường nhỏ, vì thế không hề có camera giám sát quay được hành tung của bọn họ.
Mà điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy hốt hoảng là, mặc dù ý thức cậu đã tỉnh táo, nhưng thân thể lại không hề có bất kỳ cảm giác nào… Nếu vẫn tiếp tục như thế này, cậu chỉ đành mặc cho người ta chém giết.
Chiếc xe bán tải chạy một giờ cuối cùng cũng dừng lại trước một căn nhà bỏ hoang, Viên Mục Dã còn loáng thoáng thấy hình như cửa chính có dán giấy niêm phong.
Tạ Chí Hồng bước xuống xe, gã giơ tay xé toạc tờ giấy niêm phong trên cửa, sau đó móc chìa khóa ra mở cửa để lái chiếc xe bán tải vào sân…