Từ Lệ thở dài: “Thôi đừng nói nữa, có thể nói là không tìm ra manh mối nào, thông báo hỗ trợ điều tra đã được phát đi, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không có người nhà nào đến nhận thi thể cả.”
Viên Mục Dã hỏi với vẻ khó hiểu: “Theo lý thuyết thì không thể nào như vậy được, nhà ai có một cô con gái lớn như thế mất tích mà lại không đi tìm chứ?”
Từ Lệ giơ hai tay lên: “Còn không phải à? Căn cứ theo báo cáo khám nghiệm tử thi bên phía pháp y, cô gái này chỉ tầm hai mươi tuổi, đúng vào độ tuổi đẹp như hoa như ngọc, cho dù là tự sát hay bị giết thì đều phải có người nhà đi tìm chứ? Nhưng thông báo hỗ trợ điều tra đã phát ra mà chẳng có một chút hồi âm nào… Điều này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ người nhà cô gái kia không hề báo cảnh sát sau khi cô gái mất tích!”
Sau khi dập máy, Viên Mục Dã cẩn thận nhớ lại hình ảnh mình nhìn thấy trong từ trường tư duy, nhưng tiếc là nghĩ một lúc lâu mà cậu vẫn không tìm thấy đầu mối gì có tác dụng, bởi vì từ lúc Viên Mục Dã bắt đầu nhìn thấy hai bóng người một nam một nữ này, cả hai chưa từng gọi tên nhau.
Viên Mục Dã bỗng nghĩ ra một điều, khi cậu nhìn thấy hai bóng người này, bọn họ đã đi bộ một đoạn rất dài mới đến mép nước, vì Viên Mục Dã cách khá xa nên không nghe thấy bọn họ nói gì trên đoạn đường này.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn quay ra nói với Đoàn Phong: “Buổi tối đi với tôi đến một chỗ…”
Đoàn Phong rất hào hứng, anh ta cười hỏi: “Chỗ nào thế, chơi vui không?”
Viên Mục Dã hiểu ý cười đáp: “Đập chứa nước Bắc Sơn.”
Vào mười giờ đêm, hai bóng người lén lút đi đến lối vào đập chứa nước Bắc Sơn, bọn họ thành công tránh thoát mấy camera giám sát, sau đó nhảy vào từ bức tường bên cạnh…
Sau khi vào bên trong, Đoàn Phong vừa đi vừa phàn nàn: “Cậu và Từ Lệ nói một tiếng để tôi đường hoàng tiến vào không được à? Đã lén lút thì chớ, cậu xem muỗi nhiều như thế này… chỉ cần đứng yên là bị muỗi phủ một lớp dày rồi!”
Viên Mục Dã bèn xin lỗi: “Tôi cũng không khẳng định được là chỗ này có chuyện hay không, hơn nữa bên anh Từ cũng đang rất bận, vì thế tôi muốn tự mình đến xem thử… Vả lại chúng ta bí mật đến đây là có lý do.”
“Lý do gì thế?” Đoàn Phong tò mò hỏi.
Nhưng Viên Mục Dã lại cười và hỏi Đoàn Phong một vấn đề: “Anh thử nói xem, dưới tình huống bình thường sẽ có người dẫn bạn gái đến đây yêu đương vào buổi tối sao?”
Đoàn Phong nhìn quanh một lượt rồi hỏi lại: “Chỗ này á? Cái hồ chứa nước rách nát cách nội thành cả chục cây số, mà lại giữa đêm hôm khuya khoắt, trừ khi đầu óc có vấn đề!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đúng thế, lúc đó tôi cũng cảm thấy không thích hợp. Nếu giữa ban ngày đến đây dã ngoại nấu nướng, ngắm cảnh sắc đập chứa nước thì còn nghe được. Chứ giữa đêm hôm khuya khoắt lại dẫn bạn gái đến đây, dù có định ‘đánh dã chiến’ ngoài trời cũng đâu cần chạy xa thế chứ? Điều này thật sự không hợp lý, trừ khi…”
“Trừ khi cái gì?” Đoàn Phong hỏi.
Viên Mục Dã đáp: “Trừ khi trong bọn họ có một người có lý do chính đáng để đến đây. Trước đó tôi đã kiểm tra ở trên mạng, thật ra từ bốn năm trước đập chứa nước Bắc Sơn đã gần như không mở cửa cho người ngoài vào, vì thế người ngoài không thể tùy tiện ra vào vào buổi tối.”
Đoàn Phong phản bác: “Vậy nhỡ trước đây quản lý lộn xộn nên mới xảy ra chuyện thì sao?”
Viên Mục Dã cười đáp: “Anh đừng quên chân của cái xác nữ đó còn vướng vào lồng sắt chứa thi thể Mộc Thủy Thủy nhé? Theo hồ sơ ghi lại, cô ta đã mất tích được bốn năm rồi, dù thế nào thì cái xác nữ ở đập chứa nước vẫn xuất hiện sau lồng sắt của Mộc Thủy Thủy!”
Đoàn Phong trầm tư một lúc rồi bảo: “Nếu người nam là nhân viên công tác tại đập chứa nước, vậy buổi tối dẫn bạn gái đến đây còn có vẻ hợp lý. Cậu thử nghĩ xem, một đập chứa nước to như vậy mà chỉ có hai người bọn họ, điều này đối với con gái mà nói thì vừa lãng mạn lại vừa thần bí, thêm cả một chút kích thích nữa…”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy, vì thế mới lẻn vào nhìn thử, để tránh đối phương chú ý khiến đánh rắn động cỏ…”
Sau đó Viên Mục Dã và Đoàn Phong tách nhau ra làm việc, Đoàn Phong đứng tại chỗ canh gác, một mình Viên Mục Dã từ từ tiến về chỗ xảy ra chuyện… Quả nhiên, cậu đi một đoạn là lại nhìn thấy hai bóng người quen thuộc đó.
Lần này Viên Mục Dã nhìn thật cẩn thận, cậu phát hiện cô gái cao khoảng một mét sáu, dáng người thướt tha, ở khoảnh khắc khi cô ta vuốt tóc, Viên Mục Dã còn thấy phía sau tai phải của cô gái này có một cái bớt đỏ trông giống hình trái tim.
Mặc dù vị trí cái bớt này khá kín đáo, nhưng người nhà cô ta chắc chắn sẽ nhận ra. Tiếc là thi thể cô gái này bây giờ chỉ còn lại bộ xương, vì vậy mà trong công văn chính thức cũng không thể dùng cái bớt đỏ ấy để xác định thân phận.
Lúc này Viên Mục Dã nghe thấy cô gái đó ỏn ẻn hỏi người nam kia: “Tạ Chí Hồng, anh dẫn em đến đập chứa nước làm gì? Cùng đi làm với anh à?”
Viên Mục Dã nghe xong mà sững sờ, cậu không ngờ tên khốn này cũng tên là Tạ Chí Hồng? Trùng hợp thế nhỉ? Chẳng lẽ cứ người đàn ông nào có cái tên này thì sẽ thích giết phụ nữ sao?
Ngay lúc Viên Mục Dã đang ngẩn người, người nam tên Tạ Chí Hồng kia cười đáp: “Hôm nay là ngày thứ một trăm chúng ta quen nhau, vì thế anh đưa em đến đây để kỷ niệm một chút.”
Cô gái ngượng ngùng nói: “Đến chỗ này để kỷ niệm… cũng thật là đặc biệt.”
Sau đó Viên Mục Dã đi theo hai người họ, cậu nhìn toàn bộ quá trình Tạ Chí Hồng dìm chết cô gái này thế nào, mà trong lúc dìm chết nạn nhân, từ đầu đến cuối Tạ Chí Hồng không hề gọi tên cô ta, gã chỉ mở miệng gọi cục cưng.
Trên đường về, Viên Mục Dã còn đang suy nghĩ tên của người nam kia, tại sao gã cũng tên là Tạ Chí Hồng? Tạ Chí Hồng lúc trước đã dìm người xuống đập chứa nước Bắc Sơn, Tạ Chí Hồng này cũng dìm chết một cô gái đáng thương ở cùng một chỗ… Tất cả không phải quá trùng hợp à?
Khi Đoàn Phong nghe Viên Mục Dã nói hung thủ giết người cũng tên là Tạ Chí Hồng, anh ta chỉ lắc đầu: “Chuyện này thật quái lạ, hay là cậu để Từ Lệ điều tra thêm tình hình của đập chứa nước đi, đến lúc đó sẽ biết có nhân viên nào tên Tạ Chí Hồng hay không.”
Sau khi quay về, Viên Mục Dã gọi cho Từ Lệ và nói cho anh ta biết suy nghĩ của mình, cậu cảm thấy hung thủ giết chết cô gái vô danh rất có thể là nhân viên của đập chứa nước…
Kết quả Từ Lệ lại hơi bực mình, nói: “Còn hung thủ nữa? Đến giờ pháp y vẫn chưa thể kết luận thi thể nữ trong đập chứa nước là tự sát hay bị giết, nếu thật sự không tìm thấy bằng chứng, vậy chỉ đành nhận định là vô tình chết đuối thôi.”
Viên Mục Dã cũng hiểu, thi thể bây giờ chỉ còn lại bộ xương, hơn nữa trên đó cũng không có dấu vết rõ ràng của gãy xương hay ngoại thương, vì vậy rất khó kết luận là bị giết.
Từ Lệ thấy Viên Mục Dã không nói gì, bèn nói tiếp: “Tôi cho cậu biết, tôi không chỉ nhức đầu vì chuyện đó, hôm qua pháp y đã tìm thấy trong thi thể Mộc Thủy Thủy vài thứ khác…”