Người phụ trách đội thi công tên là Lữ Vạn Sơn, hai công nhân đi cùng anh ta một người tên Vương Đại Tráng, một người tên Kiến Cường, có thể nói trong nhóm công nhân hai người này là gan dạ nhất. Kết quả, khi ba người đi vào trong sảnh tầng một của tòa nhà thí nghiệm thì nhìn thấy cây dương cầm cổ kia đang tự mình diễn tấu...
Nhìn những phím đàn tự chuyển động, ba người kia cảm thấy da đầu run lên từng đợt, trong đó người to cao tên Vương Đại Tráng sợ hãi quay đầu bỏ chạy luôn, kết quả là trong lúc luống cuống đã đá đổ thùng rác bên cạnh, phát ra tiếng “lanh canh”!
Ngay sau đó chuyện ma quái diễn ra, cây đàn dương cầm khi nãy vẫn còn đang phát ra những âm thanh du dương uyển chuyển bỗng dưng im bặt. Sau đó cây đàn “bụp” một tiếng đóng lại, xung quanh nháy mắt trở nên hoàn toàn yên tĩnh...
Lữ Vạn Sơn và Kiến Cường thấy Vương Đại Tráng đã chạy đi, bọn họ cũng không thể đứng đây chờ được, thế là cả hai cũng co giò dùng hết sức chạy ra khỏi tòa nhà... Sau khi quay về, Lữ Vạn Sơn vẫn không quên dặn dò hai người kia không được nói ra những chuyện đã nhìn thấy hôm nay.
Lúc đó Lữ Vạn Sơn nghĩ dù sao khu vực thi công của bọn họ cũng không bao gồm tòa nhà thí nghiệm kia, cùng lắm thì sau này, cho dù ban đêm nghe thấy âm thanh cũng không đi vào đó là được.
Đến sáng ngày hôm sau, cả ba người đều coi như không có chuyện gì xảy ra vẫn làm việc bình thường, kết quả tối hôm đó lại có chuyện xảy ra...
Đầu tiên là người nấu cơm cho đội thi công chạy đến tìm Lữ Vạn Sơn nói là đùi gà và hoa quả mình chuẩn bị cho đội thi công bị thiếu một phần. Lúc đó Lữ Vạn Sơn cũng không nghĩ linh tinh, anh ta chỉ nghĩ là có công nhân nào đó đói bụng nên đã ăn vụng, nên chỉ bảo đầu bếp bổ sung thêm phần bị thiếu, mọi người đều làm việc vất vả, không nhất thiết phải vì những việc nhỏ này mà mất đoàn kết.
Người phụ trách đã nói như vậy, bếp trưởng đương nhiên cũng không nói thêm gì nữa, chỉ bực dọc lẩm bẩm quay đi. Chuyện này vốn chỉ là một khúc dạo đầu ngắn ngủi, Lữ Vạn Sơn cũng không liên tưởng đến chuyện ma quỷ trong tòa nhà thí nghiệm.
Đến tận sau nửa đêm, tiếng đàn dương cầm lại tiếp tục vang lên trong tòa nhà. Lúc này tất cả các công nhân đều bồn chồn, đêm hôm khuya khoắt ai lại đến đánh đàn trong trường chứ, hơn nữa họ còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết thê lương cách đó không xa truyền lại.
Tất cả mọi người đều sợ hãi, đợi đến khi họ mặc xong quần áo đi ra khỏi lều vải thì nhìn thấy người đầu bếp mặt đầy máu chạy từ tòa nhà thí nghiệm ra, ông ta vừa chạy vừa gào lên: “Ma! Trong trường này có ma!”
Bởi vì tình trạng của đầu bếp lúc đó quá kinh dị, cho nên chuyện trong trường học có ma cũng không giấu được nữa. Đầu tiên, Lữ Vạn Sơn đưa người đầu bếp đến bệnh viện, mặc dù mặt ông ta toàn máu nhưng may mà vết thương không nghiêm trọng, chỉ là thái dương bị đập rách mà thôi.
Sau đó, người đầu bếp kể cho Lữ Vạn Sơn nghe, bởi vì ông ta vẫn canh cánh trong lòng chuyện phòng bếp mất đồ ăn, cho nên đêm nay ông ta trốn ở một góc muốn nhìn xem là cái đứa mất dạy nào đi ăn trộm đồ ăn!
Kết quả đúng là ông ta đã bắt được, có điều vì lúc đó ông ta trốn dưới bàn nên chỉ nhìn thấy một đôi chân, không ngờ khi ông ta bò ra khỏi gầm bàn thì người kia đã đi xa rồi, lúc đó ông ta chỉ nhìn thấy bóng lưng mờ mờ.
Nhưng điều khiến người đầu bếp không thể ngờ đó là bóng người lấy trộm đồ ăn kia lại đi về phía tòa nhà thí nghiệm... Người đầu bếp nghĩ cũng hợp lý, dù sao cũng là ăn vụng, đương nhiên không thể mang về chỗ nghỉ để ăn rồi, nên lập tức đi theo.
Không ngờ khi ông ta vừa đi đến cửa tòa nhà thí nghiệm thì nghe thấy tiếng đàn truyền ra, lúc đó ông ta thấy rất khó hiểu. Không ngờ tên trộm vặt này lại có tài nghệ như vậy, nhưng sao lại đi ăn trộm chứ?
Ông ta vừa nghĩ vừa đi vào trong, khi ông ta vào đến sảnh tòa nhà thì sững người, phía trước cây dương cầm trống không, nhưng cây dương cầm lại đang tự mình diễn tấu, mà điều quỷ dị nhất là, phía trên cây dương cầm để trứng gà và bánh bao vừa trộm được từ phòng bếp!
Đầu bếp toát mồ hôi, xem ra thứ trộm đồ của ông ta không phải là trộm vặt, mà là một con ma có tài. Ông ta chậm rãi lùi về sau hai bước, định quay lưng chạy đi...
Nhưng vì quá sợ hãi nên khi quay người không thấy rõ phương hướng, đầu bị đập vào khung cửa mới dẫn đến việc cả mặt ông ta đầy máu. Người đầu bếp vốn đã sợ hãi, lại thấy trên đầu có máu chảy xuống lập tức hoảng hốt, chạy bán sống bán chết ra ngoài mới khiến mọi người nhìn thấy cảnh kia.
Lúc này chuyện trường học bị ma ám lập tức lan truyền, ai trong đội thi công cũng biết, có mấy công nhân ngày hôm đó còn không muốn đi làm nữa. Lữ Vạn Sơn biết lúc này lòng người đang hốt hoảng, nếu như tiếp tục làm việc nhỡ trong lúc thi công xảy ra chuyện thì không ổn, nên đã tìm Hiệu trưởng Phùng từ chối công trình này.
Sau khi mọi người nghe hiệu trưởng Phùng kể lại thì quay sang nhìn nhau, tuy bọn họ đều không tin trường học này bị ma ám, nhưng cũng không thể không điều tra đã đưa ra kết luận được.
Đoàn Phong vừa cười vừa nói: “Hiệu trưởng Phùng, nơi này cứ giao cho chúng tôi, chắc chắn sẽ cho ông một báo cáo điều tra kỹ càng.”
Hiệu trưởng Phùng vội bày tỏ lòng cảm ơn lần nữa, sau đó dặn mấy câu: “Chú ý an toàn” rồi vội vàng rời đi.
Đại Quân nhìn theo bóng lưng Hiệu trưởng Phùng mà cười khan, nói: “Chuyện này chẳng phải quá vớ vẩn à, còn không bằng cả mấy truyện ma ba xu nữa... Đến nhà bếp ăn trộm đồ ăn? Đây nhất định là do người làm rồi! Ma còn cần ăn à?”
Đúng là như vậy, thật ra khi Hiệu trưởng Phùng nói rằng thứ đó đến phòng bếp ăn trộm đồ ăn, Viên Mục Dã và Đoàn Phong đã biết chuyện này nhất định không phải do ma làm. Không nói đến chuyện trên đời này có ma quỷ tồn tại thật hay không... cho dù là có cũng chưa từng nghe đến chuyện ma đi ăn trộm đồ ăn bao giờ!
Lúc này Trương Khai nhìn xung quanh sau đó cười xấu xa: “Nhất định là mấy tên trộm vặt chạy vào đây kiếm đồ ăn thôi, chờ đến khi bắt được tôi phải đánh cho tên ma béo kia một trận, lúc đấy đừng ai cản tôi.”
Hoắc Nhiễm bĩu môi: “Ai cản anh! Đến lúc đó ai không đánh thì người đấy là cháu trai nhé!”
Sau đó mấy người bọn họ vừa cười vừa nói đi vào trong tòa nhà thí nghiệm bị “ma ám” kia. Mặc dù bây giờ là giữa hè nhưng ngoài Viên Mục Dã, những người khác khi bước vào trong đều không tự chủ mà rùng mình một cái.
Đại Quân nhìn tay mình nổi cả da gà, anh ta nói: “Không thể không thừa nhận, loại kiến trúc mấy chục năm tuổi này vừa đi vào đã cảm thấy mát mẻ như có điều hòa không khí tự nhiên vậy.”
Hoắc Nhiễm gật đầu: “Đúng thế, may mà năm đó em không được vào đây học...”
Viên Mục Dã tò mò nói: “Có sao? Vẫn ổn mà, sao tôi không cảm thấy gì?”