Lúc này một bóng hình xuất hiện sát ngay cạnh Viên Mục Dã. Gã bước đến trước mặt cô gái và từ từ ngồi xổm xuống, sau đó vươn tay nâng mặt cô gái lên…
Viên Mục Dã vừa liếc mắt đã nhận ra đây là nạn nhân thứ ba Ngô Tịch Đình!! Lúc này cô ta mặc bộ quần áo giống y đúc khi thi thể bị phát hiện, xem ra cô gái đáng thương này sắp không sống được bao lâu nữa.
Đáng tiếc đây đều là chuyện đã xảy ra, cho nên Viên Mục Dã cũng không thể làm được gì. Điều cậu có thể làm chỉ là mau chóng bắt được hung thủ giúp cô gái ấy mà thôi…
Người nọ bóp hàm dưới của cô gái, dịu dàng nói: “Đừng sợ, sẽ kết thúc nhanh thôi, tôi sẽ ra tay rất nhẹ nhàng, cam đoan không đau một chút nào.”
Lúc này Ngô Tịch Đình đã run như cầy sấy, cô ta liều mạng xin tha: “Cầu xin anh hãy buông tha tôi được không? Tôi sẽ không nói ra đâu, càng sẽ không báo cảnh sát, chỉ cần thả tôi đi là được!”
Người nọ cười và lắc đầu, nói: “Cô đúng là quá ngây thơ đáng yêu mà! Cô cảm thấy giờ phút này… tôi còn có thể buông tha cho cô ư?”
Nhưng Ngô Tịch Đình vẫn luôn mồm xin tha: “Cầu xin anh hãy buông tha tôi đi mà, cái gì nên làm anh đều đã làm cả rồi, chỉ cần anh không giết tôi, bảo tôi làm chuyện gì cũng được!!”
Người nọ thở dài, sau đó xoay người đi về phía Viên Mục Dã… Giờ phút này, cuối cùng Viên Mục Dã mới thấy rõ mặt mũi gã này, không phải Tạ Chí Hồng thì còn ai vào đây nữa?!
Tạ Chí Hồng xoay người về xưởng làm việc của gã bằng cánh cửa sắt không mở ra được mà gã đã nói, sau một lúc lục tìm gây ra một loạt tiếng động lách cách leng keng, gã xách theo một con dao nhọn sắc bén trở lại.
Ngô Tịch Đình vừa thấy Tạ Chí Hồng cầm dao trong tay là lập tức liều mạng giãy khỏi xích sắt đang khóa mắt cá chân của mình. Đừng nói một cô gái như cô ta, ngay cả Viên Mục Dã cũng tự nhận không có bản lĩnh có thể giãy đứt được sợi xích sắt thô như vậy!
Lúc này Tạ Chí Hồng giống như ác quỷ tới từ địa ngục, bước từng bước một về phía Ngô Tịch Đình. Đột nhiên, một tia chớp xẹt qua bầu trời đêm bên ngoài, ánh sáng xuyên qua cửa sổ rọi vào mặt Tạ Chí Hồng…
Khóe miệng gã đang vô thức nhếch cao, ánh mắt lóe lên sự hưng phấn khó lòng kiềm nổi… Có ai có thể tưởng tượng được Tạ Chí Hồng ban ngày lịch sự nho nhã, giờ phút này lại trở nên khủng bố khiến cho người ta sợ hãi như thế!!
Ngô Tịch Đình thấy đối phương không định buông tha cho mình thì liên lục hô hào kêu cứu! Đáng tiếc, đêm đó bên ngoài có mưa giông, lò mổ cách đó không xa còn thường xuyên truyền đến tiếng bò kêu thảm thiết… Tất cả mọi thứ đều che giấu hết âm thanh của Ngô Tịch Đình, đồng thời còn che giấu tội ác trong bóng đêm!
Tiếng thét chói tai của Ngô Tịch Đình đột nhiên im bặt. Cô ta khổ sở muốn lấy tay che lại vết thương trên cổ mình, nhưng máu tươi lại tuôn ra như nước lũ vỡ đê… Cảnh cuối cùng Viên Mục Dã nhìn thấy là cơ thể run rẩy liên hồi của Ngô Tịch Đình và nụ cười biến thái của Tạ Chí Hồng.
Sau khi tỉnh lại khỏi ảo cảnh, Viên Mục Dã nhìn khắp mọi nơi, mặc dù nơi này đúng là hiện trường thứ nhất nơi Ngô Tịch Đình bị giết, nhưng Viên Mục Dã cũng không dám bảo đảm đội Từ Lệ xin được lệnh điều tra rồi nhất định có thể kiểm tra ra ADN của Ngô Tịch Đình ở đây.
Theo lý thuyết, với lượng máu chảy ra lúc ấy của Ngô Tịch Đình, cho dù Tạ Chí Hồng có lau dọn hiện trường sạch sẽ như thế nào thì cũng không thể chỉ để lại một chút mùi máu như vậy…
Sau đó Viên Mục Dã gọi Đoàn Phong quay lại, nói với anh ta về mối nghi ngờ trong lòng mình, Đoàn Phong đi qua đi lại trong nhà kho trống rỗng, cho đến khi anh ta chậm rãi ngồi xổm xuống nền rồi cúi đầu thử ngửi nền nhà: “Xi măng trên nền này mới được trải mấy ngày trước, cho nên cậu chỉ có thể ngửi thấy một chút mùi máu thôi!”
Viên Mục Dã vỗ đùi: “Bây giờ chỉ cần phía Từ Lệ có thể tìm ra chứng cứ Ngô Tịch Đình đã từng tiếp xúc với Tạ Chí Hồng, anh ấy sẽ có thể xin lệnh điều tra nơi này để thăm dò toàn diện!”
Ai ngờ Đoàn Phong lại hắt cho cậu một gáo nước lạnh: “Cậu nói dễ lắm, nhưng tôi cảm thấy đám Từ Lệ sẽ không tìm được nhanh như vậy đâu…”
Lúc hai người lái xe rời khỏi khu công nghiệp, Viên Mục Dã vẫn xem dự báo thời tiết một tuần trước bằng điện thoại di động. Đêm Ngô Tịch Đình bị giết có sấm chớp kèm mưa giông, chỉ cần cảnh sát gọi điện thoại cho trạm khí tượng tìm hiểu thử khoảng thời gian chính xác trời mưa và có sấm chớp, như vậy có thể xác định đúng thời gian Ngô Tịch Đình tử vong trong vòng một tiếng đồng hồ.
Viên Mục Dã gửi thông tin này cho Từ Lệ bằng tin nhắn, để anh ta mau chóng gọi điện thoại cho trạm khí tượng, bởi vì chỉ khi biết chính xác thời gian Ngô Tịch Đình chết thì cảnh sát mới có thể trích lục toàn bộ camera giám sát của khu nhà nơi Tạ Chí Hồng ở, chắc hẳn sẽ không khó xác định hành tung của gã vào ban đêm!
Trên cơ bản, hành tung của Tạ Chí Hồng mà Viên Mục Dã biết được từ phía Từ Lệ đều rất ổn định, chỉ có nhà, đơn vị, xưởng làm việc, qua lại ba điểm này thôi…
Lúc ấy Viên Mục Dã cảm thấy chiếc vòng Mobius đã từng qua tay ba nạn nhân đang ở trong tay mình nên cho rằng trong khoảng thời gian ngắn, Tạ Chí Hồng sẽ không ra tay với cô gái khác… Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra mình nghĩ sai rồi.
Do mãi mà cảnh sát vẫn không liên lạc được với Triệu Sảng, Từ Lệ đành tự mình tìm đến chung cư cô gái ấy thuê, một là muốn hỏi xem tại sao trong khoảng thời gian này không nghe điện thoại? Thứ hai là muốn xác nhận thử, trong tay cô ta thật sự có cuốn nhật ký cũ của Thích Hải Sương không?
Kết quả khi Từ Lệ đến nhà Triệu Sảng lại được hàng xóm sát vách báo cho biết cô ta đã không về mấy ngày rồi, sự cảnh giác nghề nghiệp khiến Từ Lệ ý thức được sự việc không thích hợp, vì thế anh ta tìm tới quản lý chung cư, mở căn hộ của Triệu Sảng dưới sự chứng kiến của anh ta.
Ai ngờ trong phòng lộn xộn, giống như là vừa mới bị trộm xới tung lên. Từ Lệ nhanh chóng trích xuất toàn bộ camera giám sát của thang máy và sảnh lớn tầng trệt với sự giúp đỡ của bên quản lý.
Kết quả phát hiện ba ngày trước Triệu Sảng vào cửa chính của tòa nhà chung cư rồi không hề xuất hiện nữa… Đồng thời video giám sát ghi nhận sau khi Triệu Sảng vào tòa nhà chung cư không lâu, có một người đàn ông bí ẩn mặc áo mưa màu đen che khuất mặt mũi đã từng ra vào tầng lầu của Triệu Sảng.
Lúc tới, hai tay tên kia trống trơn, lúc đi lại có thêm một chiếc va li kéo màu đen. Từ Lệ vội vàng gọi điện thoại liên hệ với Viên Mục Dã, nói cho cậu biết rất có khả năng Triệu Sảng đã bị hung thủ bắt đi!
Viên Mục Dã lập tức tính toán thời gian, phát hiện sự việc xảy ra sau lúc Triệu Sảng nói chuyện điện thoại với mình không lâu, chẳng lẽ Triệu Sảng thật sự đã phát hiện bí mật gì đó về hung thủ, cho nên mới bị gã ta đưa đi ư?
Nhưng điều này không nên xảy ra, cho dù Triệu Sảng có phát hiện được điều gì, thì hung thủ làm sao biết được trước tiên chứ? Mặc dù camera giám sát không quay được mặt của tên kia, nhưng chỉ đơn thuần nhìn dáng người cũng thấy rất giống Tạ Chí Hồng.
Nhưng đêm qua Viên Mục Dã mới đến xưởng làm việc của Tạ Chí Hồng với Đoàn Phong xong, Triệu Sảng không có ở đó mà? Chẳng lẽ tên kia còn có chỗ khác để giam cầm nạn nhân sao?!