Lúc này Tạ Chí Hồng nhìn đồng hồ, gã nói: “Cũng muộn rồi, hôm nay đến đây thôi, nếu còn không về vợ tôi nhất định sẽ nổi bão.”
Viên Mục Dã vội xin lỗi: “Ngại quá, tôi nói chuyện về vụ án quên mất cả thời gian rồi, chúng ta nhanh về thôi!”
Trên đường về Tạ Chí Hồng chủ động hỏi thăm nhà Viên Mục Dã ở đâu, nói là muốn đưa cậu về nhà trước, Viên Mục Dã khách sáo nói không cần, nhưng Tạ Chí Hồng kiên quyết muốn đưa cậu về nhà.
Cuối cùng Viên Mục Dã không từ chối được đành để Tạ Chí Hồng đưa về số 54. Lúc xuống xe, Tạ Chí Hồng còn cố ý nhìn qua cửa nhà số 54: “Chỗ này xa quá, anh thuê hay mua vậy?”
Viên Mục Dã cười trừ, nói: “Đương nhiên là thuê rồi, dù chỗ này ở xa như vậy nhưng tôi vẫn không đủ khả năng mua được...”
Tạ Chí Hồng nghe xong còn tỏ vẻ thông cảm, không hỏi tiếp chỉ nói thêm một câu: “Sau này thường xuyên liên lạc” rồi lái xe đi. Sau khi Tạ Chí Hồng rời đi không lâu thì Đoàn Phong cũng lái chiếc Mazda màu lam rẽ vào đầu đường.
Viên Mục Dã chọc Đoàn Phong một cái: “Vừa nãy suýt thì bị phát hiện rồi!”
Đoàn Phong cười bước xuống xe: “Tại màu chiếc xe này quá nổi bật thôi, nếu không sao có thể dễ dàng bị lộ như thế! Sao? Hắn nói gì với cậu?”
Viên Mục Dã thở dài: “Có thể nói gì, một giọt nước cũng không lọt, không nhìn ra chút sơ hở nào...”
“Lợi hại như vậy à? Xem ra lần này cậu gặp kỳ phùng địch thủ rồi!” Đoàn Phong cười.
Viên Mục Dã như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại gọi cho Từ Lệ: “Anh Từ, thời gian này anh cho người theo dõi Tạ Chí Hồng đi, tốt nhất điều tra cả hành trình một tuần trước của hắn.”
Giọng Từ Lệ ở đầu dây bên kia trầm xuống: “Cậu vừa gặp Tạ Chí Hồng à?”
Viên Mục Dã đành nói thật: “Đúng là gặp, nhưng tên kia cực kỳ cẩn thận, rất khó tìm được sơ hở của gã... Có điều gã ra vào đập chứa nước rất dễ dàng, cho nên tôi mới muốn anh điều tra hành trình một tuần trước của gã, xem gã có từng đến đập chứa nước Bắc Sơn không.”
Sau khi cúp điện thoại với Từ Lệ, Viên Mục Dã cùng Đoàn Phong đi vào số 54, trong lòng cậu suy nghĩ đến những chuyện đã xảy ra... Cậu cúi đầu đi thẳng vào trong, lúc đi ngang qua phòng ăn thì bị đầu bếp Lưu gọi lại, nhét cho cậu một túi bánh quy dinh dưỡng to đùng.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã mải suy nghĩ đến vụ án thì nhắc nhở cậu: “Cậu đã từng nghĩ đến việc đập chứa nước Bắc Sơn cũng chỉ là một địa điểm vứt xác, còn hung thủ có một nơi bí mật khác để giết người không.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Hoàn toàn chính xác... Ví dụ như thi thể của Mộc Thủy Thủy, sau khi bị giết cô ta mới bị đổ xi măng lên người và giam vào lồng sắt, những hành động này không thể hoàn thành trong đập chứa nước được. Mà trọng lượng của lồng sắt thêm cả thi thể và xi măng phải lên đến mấy trăm cân, lúc đó cảnh sát còn phải dùng cần cẩu mới có thể vớt lên được, chỉ với một mình Tạ Chí Hồng thì không thể mang nổi. Cho nên tôi đoán rằng gã đã cùng tên Tạ Chí Hồng đã bị bắn chết kia đến đập nước để ném xác, tiếc là đến giờ Từ Lệ vẫn không tra ra được mối liên quan giữa hai Tạ Chí Hồng.”
Đoàn Phong suy nghĩ một lúc rồi đưa ra nhận định của mình: “Cho dù là Mộc Thủy Thủy, hay Tạ Chí Hồng đã chết kia thì mối quan hệ của họ với Tạ Chí Hồng hiện tại nhất định đã phát sinh từ rất nhiều năm trước, cho nên không dễ để điều tra. Nhưng nạn nhân mới nhất lại khác, Từ Lệ và đội của anh ta nên nhắm vào Ngô Tịch Đình, có thể đây chính là điểm đột phá của vụ án giết người hàng loạt này...”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi cũng nghĩ vậy, bây giờ phía Từ Lệ phải nhanh chóng tìm ra manh mối.”
Tối hôm sau, Viên Mục Dã bị Từ Lệ gọi đến văn phòng, anh ta phái người theo dõi Tạ Chí Hồng và đã thu được kết quả, muốn để Viên Mục Dã nhìn xem có điểm gì bất thường hay không.
Viên Mục Dã cầm cặp tài liệu nhìn xem... Bởi vì hôm nay là ngày đi làm nên Tạ Chí Hồng cũng giống những nhân viên bình thường khác, đi ra khỏi nhà, lái xe đến cơ quan.
Sau khi nghỉ trưa, Tạ Chí Hồng đến một tiệm cơm gần công ty ăn cơm, sau đó đến Cục Khai hoang Nông nghiệp, buổi tối cũng không vội vàng về nhà mà đến một nhà hàng cao cấp kiểu Pháp ăn cơm.
Như trong video mà Tiểu Triệu gửi về có thể thấy, trong bữa cơm này ngoài Tạ Chí Hồng và vợ gã còn có một cặp vợ chồng trung niên, nhìn thái độ thì có vẻ là cha mẹ của Tạ Chí Hồng.
Nhưng không biết vì sao, khi nhìn vào những hình ảnh này Viên Mục Dã lại cảm thấy những người này có sự xa cách... Không chỉ là Tạ Chí Hồng và cha mẹ của gã, ngay cả với vợ gã cũng có cảm giác kỳ lạ.
Tuy Viên Mục Dã chưa từng kết hôn hay yêu đương, nhưng chưa ăn thịt heo đâu phải chưa từng thấy heo chạy? Tạ Chí Hồng và vợ gã nói chuyện với nhau còn không nhiều bằng gã nói với Viên Mục Dã...
Hơn nữa, dáng người của vợ Tạ Chí Hồng rất ổn, từ quần áo đến cách ăn nói đều phù hợp với từ “Nữ đại gia”, tương tác giữa cô ta và cha mẹ Tạ Chí Hồng vẫn bình thường, duy chỉ có khi nói chuyện với Tạ Chí Hồng thì vô cùng lạnh lùng, ánh mắt thỉnh thoảng còn lộ ra sự chán ghét.
Nhìn vào đây Viên Mục Dã vỗ đùi nói: “Tạ Chí Hồng và vợ gã có vấn đề!”
Từ Lệ thấy cậu vỗ đùi mà giật cả mình, tức giận bảo: “Vợ chồng xảy ra chút vấn đề không phải là rất bình thường à? Suốt ngày như thủa ban đầu mới là không bình thường ấy, cậu còn trẻ, đã bảo cậu phải mau chóng yêu đương đi rồi mà.”
Viên Mục Dã đưa đoạn video ba phút năm mươi giây kia cho Từ Lệ xem, cậu nói: “Anh nhìn ánh mắt của vợ Tạ Chí Hồng khi nhìn gã xem, vợ anh đã từng nhìn anh như thế bao giờ chưa?”
Từ Lệ híp mắt xem, sau đó lắc đầu: “Cái này... ánh mắt đúng là có vấn đề, chị dâu cậu mà dám dùng ánh mắt này nhìn tôi thì…”
“Thì anh làm sao?” Viên Mục Dã buồn cười quá.
Từ Lệ nhún vai, nói: “Vậy thì tôi quá xui xẻo rồi, nhất định phải nhanh chóng kiểm điểm lại bản thân trong thời gian gần đây đã làm việc gì không đúng...” Từ Lệ nói xong lại nhìn vào đoạn video: “Chúng tôi cũng đã điều tra thông tin về vợ của Tạ Chí Hồng, điều kiện của gia đình cô ta không tệ, nhưng kém hơn so với gia tộc của Tạ Chí Hồng, theo lý thì cô ta không nên dùng nét mặt này với Tạ Chí Hồng? Hay là... Tạ Chí Hồng ngoại tình?”
Hai người đang nói chuyện thì điện thoại của Từ Lệ đổ chuông, là Tiểu Triệu gọi đến để báo cáo Tạ Chí Hồng đã về đến nhà, hỏi anh ta có cần tiếp tục theo dõi hay không?
Từ Lệ tức giận nói: “Cậu còn phải hỏi à? Nhỡ cậu vừa chân trước đi, chân sau gã đã ra khỏi nhà thì sao? Tôi nói cho cậu biết, mấy ngày này các cậu theo sát Tạ Chí Hồng cho tôi, gã đi đâu, thời gian bao lâu, làm chuyện gì, đều phải điều tra rõ từng chuyện cho tôi!”