Tức nhất là tên đàn ông kia vốn chẳng hề sợ lời cảnh cáo của cảnh sát, thậm chí còn tuyên bố ngay ở cục cảnh sát là về nhà còn muốn đánh vợ nữa, ai bảo cô ta không có việc gì mà đi báo cảnh sát lung tung? Từ sau lần đó, cứ mỗi lần người vợ vừa bị đánh là lại chạy đến cục cảnh sát chỗ Viên Mục Dã làm, gần như thành một việc thường thấy ở khu vực bọn họ.
Sau này, Viên Mục Dã thấy người vợ đó thật sự đáng thương quá nên kể chuyện này với một tên lưu manh có quan hệ tốt với mình ở địa phương, hy vọng anh ta có thể cảnh cáo tên kia một chút… Kết quả làm người ta không thể tưởng tượng được, tên lưu manh dẫn mấy đứa đàn em đi cảnh cáo người đàn ông kia một lần, sau đó người vợ thật sự không còn phải chạy tới cục cảnh sát vì bị đánh nữa!
Dù nói ở ác gặp ác, nhưng Viên Mục Dã vẫn cảm thấy chuyện này vừa đáng buồn vừa đáng cười. Vốn nên là người gần gũi nhất với mình, hóa ra lại là người làm mình tổn thương sâu nhất; vốn nên e sợ lời cảnh sát nói, nhưng lại không có sức uy hiếp bằng “đại ca” ngoài xã hội.
Hiện giờ Viên Mục Dã xưa đâu bằng nay, cậu từ lâu đã không còn là anh cảnh sát chỉ biết dùng pháp luật và quy định để thể hiện sự thật cho đối phương, nhưng khi đối mặt với những tình huống tương tự, cậu vẫn muốn dùng tinh thần như cũ để đối phó với kẻ ác.
Gã đàn ông bị sự dữ dằn của Viên Mục Dã dọa sợ, thế mà người phụ nữ bên cạnh lại liên tục cầu xin rằng trước kia chồng mình không như vậy, có lẽ bởi vì áp lực công việc trong khoảng thời gian này quá lớn, cho nên cảm xúc mới hơi mất kiểm soát.
Quan thanh liêm cũng khó dứt việc nhà, nếu hiện giờ bên bị hại cũng đã nói như vậy, tất nhiên Viên Mục Dã không thể nói gì nữa, vì thế sau khi buông gã kia ra, cậu xoay người đi thẳng vào trong đám đông…
Đây vốn dĩ chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ, Viên Mục Dã chẳng hề để chuyện này trong lòng. Không ngờ sáng sớm hôm sau Từ Lệ lại đột nhiên gọi điện thoại bảo cậu qua một chuyến, nói hôm nay có một cặp vợ chồng đến cục cảnh sát báo án rằng ngày hôm qua trên đường về nhà bị Viên Mục Dã đánh và đe dọa.
Viên Mục Dã nghe mà nhất thời chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, cậu vội vã chạy đến cục cảnh sát, kết quả khi cậu tới nơi thì lại thấy gã đàn ông ngày hôm qua đang ngồi ở bên trong với khuôn mặt bầm dập, còn vợ gã dường như cũng chẳng tốt là bao, rõ ràng ngày hôm qua cũng bị đánh một trận no đòn.
Không đợi Viên Mục Dã kịp mở miệng, gã đàn ông kia đã la lên: “Chính là cậu ta! Chính là cậu ta đánh tôi!!”
Trước kia Viên Mục Dã đã gặp loại người vô lại như thế này nhiều rồi nên tất nhiên sẽ không sợ gã, cậu hừ lạnh, nói: “Anh có chứng cứ chứng minh là tôi đánh anh không?”
Gã đàn ông kéo người phụ nữ đứng ở bên cạnh qua và bảo: “Vợ của tôi chính là nhân chứng, ngày hôm qua cô ấy đã nhìn thấy cậu đánh tôi.”
Viên Mục Dã nhìn sang người phụ nữ vẫn luôn cúi đầu không nói gì từ đầu chí cuối và hỏi: “Chị thấy tôi đánh chồng của chị à?”
Nghe thấy Viên Mục Dã hỏi như vậy, người phụ nữ cũng chỉ gật đầu như gà mổ thóc chứ không dám ngẩng lên một chút nào. Viên Mục Dã thở dài: “Ngẩng đầu lên, nhìn tôi… Hãy lặp lại lời chồng chị vừa mới nói một lần xem nào?”
Kết quả người phụ nữ càng gục đầu xuống thấp hơn…
Người sáng suốt vừa thấy là biết gã đàn ông này chẳng phải thứ tốt lành gì, hơn nữa cảnh sát ở đây có ai không biết Viên Mục Dã? Trước hết không nói đến chuyện cậu đã từng là cảnh sát, không thể nào biết luật mà còn phạm luật được. Cái chính là mọi người đều hiểu rõ tính cách của Viên Mục Dã, cậu là người nếu có thể nói bằng lý lẽ thì tuyệt đối sẽ không động tay động chân.
Gã đàn ông thấy vợ mình bị hỏi ngắc ngứ thì quát ầm lên: “Nói đi chứ! Sao tôi lại cưới cái đồ bỏ đi như cô thế này không biết?!”
Giọng Viên Mục Dã lạnh tanh: “Cô ấy là vợ anh, tất nhiên sẽ thiên vị anh hơn, bởi vậy lời nói của cô ấy không có hiệu lực về mặt pháp lý, anh ép cô ấy cũng vô ích thôi.”
Nghe Viên Mục Dã nói vậy, người phụ nữ thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng gã đàn ông kia lại không buông tha: “Cũng không quan trọng, dù sao ở cửa rạp chiếu phim có rất nhiều người nhìn thấy, tất cả bọn họ đều có thể chứng minh là cậu đánh tôi.”
Viên Mục Dã cười khẩy: “Không cần bọn họ chứng minh gì cả, ở cửa tất cả các rạp chiếu phim đều có camera giám sát, chắc chắn đã ghi hình lại rành mạch quá trình anh đánh vợ như thế nào, sau đó lại bị tôi ngăn cản ra sao. Tương lai nếu vợ anh muốn khởi tố anh bạo hành, đoạn video kia có thể trở thành chứng cứ đưa ra tòa.”
Gã đàn ông bị Viên Mục Dã chặn họng hai lần cũng không biết nên phản bác như thế nào, cuối cùng chỉ đành mạnh miệng nói: “Cậu không đánh tôi ở chỗ đó, nhưng sau đấy cậu theo dõi chúng tôi về nhà… Đúng, cậu đánh tôi ở cửa nhà tôi!”
Viên Mục Dã sắp bị gã ngu xuẩn này chọc cười chết mất, cậu gật đầu, bảo: “Được, vậy tôi xuất hiện ở cửa nhà anh vào lúc nào, rời đi lúc mấy giờ? Nếu anh nói là tôi ra tay ở cửa nhà anh, vậy nhân chứng, vật chứng đâu? Đừng nói là anh chẳng có gì mà dám chạy tới cục cảnh sát gây rối một cách vô cớ nhé?”
Gã đàn ông lại bị chặn họng lần nữa, á khẩu không trả lời được. Gã sửng sốt một lát rồi mới nói bằng vẻ mặt kỳ lạ: “Cậu có phải là cảnh sát đâu, dựa vào đâu mà cậu hỏi tôi nhiều câu hỏi như vậy?”
Từ Lệ ở cạnh ho khẽ rồi nói: “Tôi là cảnh sát đây, bây giờ anh hãy trả lời những câu cậu ấy vừa hỏi đi.”
Vốn dĩ là một chuyện bịa đặt nên đương nhiên gã đàn ông không biết phải trả lời như thế nào, nhưng cuối cùng gã vẫn cố nặn ra một mốc thời gian.
Viên Mục Dã bất đắc dĩ nói: “Anh chắc là thời gian này chứ? Anh phải chịu trách nhiệm trước pháp luật với những lời nói của mình đấy!”
Từ Lệ cũng hùa theo: “Đúng vậy! Anh có thể chắc chắn là thời gian này không?”
Bị hỏi thế, gã đàn ông hơi chột dạ, gã ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ắt hẳn là lúc đó, phải không nhỉ? Đúng, chính là lúc đó, không sai đâu!”
Viên Mục Dã hỏi gã bằng vẻ mặt buồn cười: “Chắc chắn không thay đổi chứ?”
Gã đàn ông đáp chắc nịch: “Chắc chắn không thay đổi.”
Nghe xong, Viên Mục Dã gật đầu: “Được rồi, không thay đổi là tốt.” Nói xong, cậu rút điện thoại ra, sau đó mở ảnh chụp màn hình thanh toán và nói: “Vào thời gian anh nói, tôi đang mua sắm ở siêu thị, trên đây có thời gian trả tiền. Chỗ nào của siêu thị cũng có camera giám sát, có thể chứng minh lời nói của tôi là thật hay giả, cho nên tôi vốn không thể xuất hiện ở cửa nhà anh để hành hung vào khoảng thời gian đó.”
Không để cho gã đàn ông kịp nói câu nào, Từ Lệ đột ngột đập bàn: “Nói, rốt cuộc là làm sao bị thương!!”
Gã đàn ông bị Từ Lệ dọa sợ quá nên bật thốt lên: “Là tự tôi bất cẩn ngã cầu thang!”
Sau đó gã này giải thích. Trên đường trở về gã càng nghĩ càng tức, cảm thấy giờ cả người ngoài cũng có thể quát tháo dạy đời mình, vì thế gã lại đánh vợ ở ngay cửa nhà mình một lần nữa. Ai ngờ người phụ nữ sợ quá nên chạy vào cầu thang, gã đuổi theo không để ý có cái chai dưới chân nên hụt chân ngã từ trên cầu thang xuống.
Mặc dù cú ngã không làm gã bị thương nặng lắm, nhưng gã cũng mất mấy trăm tệ tiền khám bác sĩ nên gã xót ruột… Hơn nữa, cũng không biết có phải vì cú ngã này làm thần kinh gã chập mạch hay không mà gã lại muốn vu khống để lừa bịp Viên Mục Dã chút tiền thuốc men.