Từ Lệ thấy sắc mặt Viên Mục Dã là lạ thì hỏi: “Cậu có cảm thấy cách giết người này rất giống một người không?”
Viên Mục Dã cố tình tỏ vẻ mờ mịt: “Giống ai?”
Từ Lệ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Chính là cái tên mặc áo gió màu xám, thích thay trời hành đạo…”
Viên Mục Dã lắc đầu nguầy nguậy: “Khả năng này không lớn, vì dù gì cũng đã rất lâu rồi gã không gây án.”
Nhưng Từ Lệ lại ra vẻ chắc chắn: “Chính bởi vì đã lâu gã không hành động, cho nên mới không kìm được mà ra tay đấy? Hơn nữa, đâu phải cậu không biết loại người này, sao gã có thể ngừng giết chóc một ngày được chứ?”
Mặc dù Viên Mục Dã không thể nào phủ nhận ngay lập tức cách giải thích của Từ Lệ, nhưng cậu biết lúc trước Diệp Dĩ Nguy đã rơi xuống biển chết mất xác rồi, chẳng lẽ anh ta chưa chết? Hay là có những người khác đang bắt chước gây án?
Rõ ràng là khả năng sau rất thấp, bởi vì cho dù bắt chước gây án cũng không thể trùng hợp cứu mạng mình được? Mà nếu người kia chính là Diệp Dĩ Nguy, vậy thì tất nhiên mọi chuyện đều hợp logic.
Tuy nhiên điều làm Viên Mục Dã cảm thấy không hiểu là, nếu anh ta còn sống, vậy tại sao không trở lại? Sống dưới ánh mặt trời không tốt hơn ư? Tại sao cứ nhất định phải đi lại một thân một mình trong bóng tối? Đối với chuyện này, Viên Mục Dã và Từ Lệ nói chuyện với nhau cả một ngày cũng không có được bất cứ kết quả gì.
Từ Lệ nghi ngờ người giết chết Tạ Chí Hồng là gã đàn ông mặc áo gió cũng chỉ bởi vì vết thương ở cổ của Tạ Chí Hồng, nhưng chỉ với điểm này thì rõ ràng là không có cơ sở, cho nên cuối cùng đã bị Viên Mục Dã phủ định thẳng thừng.
Từ Lệ đi chưa bao lâu, Triệu Linh Nhi đã dẫn Đầu To đến. Nói gì thì nói người ta cũng là vì cứu mình nên mới bị thương, cho nên trong hai ngày Viên Mục Dã hôn mê bất tỉnh, hầu như ngày nào hai người họ cũng đến bệnh viện.
Triệu Linh Nhi vào phòng bệnh thấy Viên Mục Dã đã có thể ngồi dậy thì lập tức đỏ vành mắt, cô ta nói: “Anh Viên, cuối cùng anh đã tỉnh rồi!”
Viên Mục Dã mỉm cười: “Sức khỏe tôi rất tốt, có điều muốn nghỉ ngơi mấy ngày nên mới mãi không tỉnh thôi.”
Ai ngờ Đầu To ở cạnh lại hừ lạnh, nói: “Nói bậy… Hôm đó… anh… suýt nữa đã... đã chết rồi.”
Viên Mục Dã giật mình nhìn về phía Đầu To: “Cậu… biết nói… chuyện rồi!”
Thấy thế, Triệu Linh Nhi bèn nhanh nhảu nói với Viên Mục Dã: “Anh đừng bắt chước anh ấy, nếu không anh ấy mà giận sẽ không nói nữa đâu.”
Quả nhiên, sắc mặt của Đầu To không tốt cho lắm: “Xí…” một tiếng rồi đi ngay đến cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài, không thèm để ý tới Viên Mục Dã nữa.
Sau đó Triệu Linh Nhi giải thích, thật ra không phải Đầu To không thể nói chuyện, mà không biết nói, cứ há miệng là nói lắp, cho nên hắn mới không muốn nói nhiều… Hơn nữa, hôm đó Triệu Linh Nhi chạy ra ngoài chưa được bao lâu đã gặp Đầu To, hắn theo mùi hương tìm tới, đồng thời cũng là hắn cõng Viên Mục Dã ra ven đường đón xe đến bệnh viện.
Viên Mục Dã không ngờ Đầu To có thành kiến với mình thế mà còn có thể cõng mình đi đón xe vào thời khắc mấu chốt, điều này đủ để chứng minh bản chất của Đầu To cũng không xấu, chỉ là từ nhỏ luôn bị nhốt dưới cái cống thoát nước đen sì, quanh năm làm bạn với một đám chuột biến dị ăn thịt người, tính cách có thể bình thường mới là lạ ấy!
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã liền nói với Triệu Linh Nhi: “Thân phận của Đầu To là một vấn đề, phải giải quyết nhanh, như vậy cậu ta mới có thể mau chóng hòa nhập vào xã hội… Còn nữa, cậu ta cần phải học tập một số kiến thức một cách có hệ thống, chứ cứ tự học ở trên mạng mãi như thế không ổn đâu.”
Đương nhiên Triệu Linh Nhi không có ý kiến gì về điều này, chẳng qua cô ta không có khả năng để làm được hai việc này, cho nên vẫn cần giao hết cho số 54 xử lý. Tuy nhiên, có vẻ như Đầu To không được vui cho lắm. Viên Mục Dã nhìn ra được, ở trong thế giới của Đầu To chỉ cần có Triệu Linh Nhi là đủ. Với hắn mà nói, những người khác có chấp nhận thân phận của hắn hay không, có thể hòa nhập được với xã hội loài người hay không… dường như chẳng là gì cả.
Nhưng số 54 lại chẳng thể thờ ơ với việc này được, bởi vì tính cách Đầu To nóng nảy, nói thẳng ra là một tên đại ca chưa vỡ lòng, nhưng lại có vũ lực kinh người! Đừng thấy hiện giờ hắn đang ngoan ngoãn đứng cạnh Triệu Linh Nhi, nhưng không biết chừng sẽ bùng nổ và đi ra ngoài gây họa lúc nào đâu!
Tạm bỏ qua tầng quan hệ của lão Lâm, thì số 54 bọn họ cũng không thể nào để mặc kệ một quả bom hẹn giờ như vậy được. Cho nên hiện giờ trừ việc tạo cho hắn một thân phận hợp pháp ra, còn phải để hắn học được cách kiểm soát bản thân, làm việc không thể xằng bậy tùy tính được…
Ba ngày sau, cuối cùng bác sĩ cũng xác định các chức năng cơ thể của Viên Mục Dã đã hồi phục bình thường và thả cho cậu ra viện. Trên thực tế, phần lớn nguyên nhân cậu muốn ra viện sớm một chút là vì sợ virus trong cơ thể mình lây bệnh cho người khác, vì mấy ngày nay nằm viện, cứ hở ra là lại phải lấy máu xét nghiệm, v.v...
Tuy nhiên, Đoàn Phong bảo cậu có thể yên tâm về điều này, bởi vì tất cả máu xét nghiệm của cậu đều được làm riêng, hơn nữa sau khi có kết quả, Đoàn Phong đều sẽ tự mình tiêu hủy mẫu máu.
Viên Mục Dã vẫn cảm thấy càng ra viện sớm càng an toàn hơn cho người khác và cả mình, vì thế lúc này mới hối Đoàn Phong làm thủ tục ra viện cho cậu.
Hôm ra viện, Lệ Thần còn cố tình dắt Kim Bảo tới đón Viên Mục Dã, mấy ngày rồi con chó này không gặp cậu nên rất hào hứng, đi theo phía sau Viên Mục Dã ngửi tới ngửi lui…
Đoàn Phong đưa ba người họ về nhà, dặn dò vài câu của bác sĩ về những việc cần chú ý rồi đi. Viên Mục Dã biết anh ta vẫn luôn không quá thích Lệ Thần, vì thế cũng không chủ động mời anh ta vào nhà ngồi chơi.
Ai ngờ hai người họ vừa mới vào nhà, Lệ Thần lại đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi: “Trong nhà có người vào!”
Đã rất nhiều ngày Viên Mục Dã không về nên tất nhiên không nhận ra bất cứ thay đổi nhỏ nào trong nhà, nhưng cậu thấy nhà cửa sạch sẽ như lúc ban đầu, không giống có trộm, vì thế cậu mới hỏi: “Sao mà cậu nhận ra được?”
Lệ Thần cẩn thận ngửi trong không khí rồi đáp: “Trong không khí có một mùi hương nước hoa của nam rất nhạt. Anh và tôi đều không có thói quen dùng nước hoa, Kim Bảo lại càng không…”
Viên Mục Dã cũng thử ngửi khắp nơi, đáng tiếc chẳng ngửi thấy gì. Lúc này Lệ Thần chợt chỉ vào một cánh cửa tủ và nói: “Anh xem chỗ này… Trước khi tôi đi, cánh cửa tủ này khép hờ, nhưng giờ nó lại đóng kín. Còn có chỗ này nữa, lần trước tôi dùng xong mấy cái ly này vẫn không sắp lại ngay ngắn, hiện giờ cũng được xếp lại chỉnh tề rồi.”
Viên Mục Dã càng nghe càng kinh hãi. Tất cả những chi tiết mà Lệ Thần phát hiện, không có chỗ nào mà không phải là chứng cứ chứng minh Diệp Dĩ Nguy đã trở về. Nhưng điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu là, nếu anh ta đã trở về, vậy tại sao phải trốn tránh cả mình?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bèn trầm giọng, nói: “Không sao… Không mất đồ thì thôi, về sau trước khi ra ngoài cứ khóa kỹ cửa là được.”
Lệ Thần nhìn Viên Mục Dã chằm chằm một lúc, sau đó thử hỏi: “Có phải bạn của anh đã trở lại rồi không?”