Trong lúc nhất thời, cứ như thể Viên Mục Dã đã cách một đời vậy, cậu không ngờ mình còn có thể sống sót. Tuy nhát dao kia cũng không đâm vào chỗ hiểm, nhưng với tình hình ngay lúc đó, khả năng Tạ Chí Hồng buông tha cậu gần như cực kỳ nhỏ.
Viên Mục Dã thầm sốt ruột muốn biết rốt cuộc Triệu Linh Nhi thế nào, vì thế cậu kéo lấy Hoắc Nhiễm hỏi: “Triệu Linh Nhi đâu? Cô ấy thế nào rồi?”
Hoắc Nhiễm thở dài, đáp: “Anh cứ yên tâm đi, hiện giờ cô ấy khỏe đến mức không thể khỏe hơn được nữa. Ngoài ra, mỗi ngày cô ấy và Đầu To đều sẽ đến đây thăm anh. Hôm nay vừa về là anh tỉnh dậy đó.”
Sau khi xác định Triệu Linh Nhi thật sự không có việc gì, Viên Mục Dã mới thả lỏng trái tim đang treo cao xuống: “Lúc ấy tôi bị tên Tạ Chí Hồng phóng điện hôn mê bất tỉnh, cho nên không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó.”
Hoắc Nhiễm nghĩ lại mà sợ: “Anh, anh bị giật điện ngất hồi nào? Không phải anh bị mất máu quá nhiều nên mới ngất xỉu hả? Anh chắc là trước khi anh ngất, Tạ Chí Hồng vẫn còn sống chứ? Hôm đó, Đầu To là người tìm thấy các anh đầu tiên. Lúc hắn và Triệu Linh Nhi chạy về cứu anh, thì Tạ Chí Hồng đã chết rồi.”
“Cái gì? Không thể nào!! Lúc tôi ngất, hắn chỉ bị tôi đâm một nhát khá nông vào lưng. Tôi còn chưa bị làm sao thì sao hắn có thể chết được?” Viên Mục Dã nói với vẻ mặt khó có thể tin.
Nhưng Hoắc Nhiễm lại nói: “Cái gì mà vết thương khá nông? Tạ Chí Hồng bị người ta cắt cổ chết!”
“Cắt cổ?” Viên Mục Dã càng giật mình hơn.
“Ừm, đúng là cắt cổ đấy! Thật sự không phải anh làm ư?” Hoắc Nhiễm thử hỏi.
Viên Mục Dã mờ mịt lắc đầu: “Không phải tôi… Có điều hình như trước khi ngất đi, tôi nhìn thấy có một người đi đến. Đáng tiếc lúc ấy tầm mắt của tôi đã rất mơ hồ nên không thể nhìn rõ người kia là ai. Chỉ nhớ mang máng là anh ta đi một đôi giày da màu đen rất sạch sẽ.”
Hoắc Nhiễm khẳng định: “Vậy chắc chắn không phải Đầu To. Hôm xảy ra chuyện, hắn đi giày thể thao rất bẩn, người toàn là đất, thật sự chẳng dính dáng tẹo nào đến từ sạch sẽ hết.”
Viên Mục Dã vẫn không tin Tạ Chí Hồng đã chết. Sau đó khi Đoàn Phong trở về, cậu hỏi lại lần nữa: “Tạ Chí Hồng chết thật rồi à?”
Đoàn Phong nhíu mày nói: “Không phải chính cậu đã làm thịt hắn à?”
Viên Mục Dã lập tức đỡ trán: “Nếu tôi có bản lĩnh đó thì còn cần để cho cô nhóc Triệu Linh Nhi chạy ra ngoài cầu cứu ư?”
Đoàn Phong không nói gì, anh ta suy nghĩ một lát mới nói: “Cũng phải… Ngày hôm qua Từ Lệ gọi điện thoại tới, nói vết thương của Tạ Chí Hồng bị một lưỡi dao vô cùng sắc bén cắt. Con dao họ tìm thấy ở hiện trường chắc chắn không sắc bén đến thế. Lúc ấy tôi còn nghĩ trên người thằng nhãi cậu còn có con dao sắc nào nữa à?”
Viên Mục Dã cũng chẳng hiểu ra sao, không biết là ai tiện tay cứu mạng mình vào thời khắc mấu chốt, đây là “làm việc tốt không để lại tên” đấy à?! Chẳng qua cái tiện tay này hơi tàn nhẫn, giết luôn cả Tạ Chí Hồng.
Lúc này Đoàn Phong thấy sắc mặt Viên Mục Dã âm u nên hừ khẽ: “Quan tâm anh ta là ai làm gì? Dù sao giờ Tạ Chí Hồng đã chết, cũng coi như là trừ hại cho dân.”
Viên Mục Dã thở dài: “Chỉ đáng tiếc cho mấy cô gái kia… Đúng rồi, trong số họ có ai sống sót không?”
Đoàn Phong lắc đầu: “Chết cả rồi, lúc cảnh sát chạy đến họ đều tắt thở hết, không một ai còn sống…”
Đoàn Phong nói bằng vẻ mặt đáng tiếc: “Gã Tạ Chí Hồng này đúng là gây nghiệp chướng, cậu có biết hắn ta bắt những cô gái đó làm gì không?”
Sau đó Viên Mục Dã kể lại từ đầu chí cuối chuyện xảy ra lúc ấy cho Đoàn Phong nghe. Nghe xong anh ta cũng thở dài: “Quả nhiên Tạ Chí Hồng là đồ biến thái, đúng là hắn rất giỏi về nắm bắt bản chất con người. Trong tình huống đó, người bình thường rất khó để không bị hắn mê hoặc.”
Viên Mục Dã đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: “Nhóm Từ Lệ không phát hiện ra Đầu To chứ?”
“Yên tâm đi, là Triệu Linh Nhi báo cảnh sát, chúng ta cũng chạy tới sớm hơn Từ Lệ một bước, cho nên lúc cảnh sát đến Đầu To đã đi lâu rồi. Ban đầu chúng tôi còn tưởng rằng Tạ Chí Hồng là do tên kia xử cơ, kết quả hỏi Triệu Linh Nhi mới biết, lúc họ quay trở lại thì Tạ Chí Hồng cũng đã chết rồi.” Giọng Đoàn Phong trầm xuống.
Mặc dù kết quả của sự việc lần này không quá tệ, nhưng người bí ẩn đột nhiên nhảy ra giữa chừng này là ai? Hơn nữa, Viên Mục Dã cứ luôn cảm thấy hình như đôi chân kia khá quen thuộc, nhưng trong lúc nhất thời cậu không nhớ được mình đã từng thấy ở chỗ nào.
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã còn đang suy nghĩ xem ai giết Tạ Chí Hồng thì khuyên cậu lo nghỉ ngơi đi. Có lẽ phía Từ Lệ kia sẽ nhanh chóng đến đây tìm hiểu tình hình thôi.
Viên Mục Dã cười: “Không sao, tôi đã nằm chán rồi. Giờ anh gọi điện thoại cho anh ta đến đây đi, đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh ta.”
Đoàn Phong bất đắc dĩ gọi điện cho Từ Lệ, anh ta vừa nghe thấy Viên Mục Dã đã tỉnh là chạy đến ngay tắp lự!
Vừa vào cửa, Từ Lệ đã lắc đầu liên tục: “Số thằng nhãi cậu may thật đấy, hại tôi lo lắng vô ích bao nhiêu ngày như vậy!”
Viên Mục Dã cười khổ: “Tôi xui xẻo thế mà cũng gọi là số may hả? Xem ra chờ vết thương của tôi khỏi, phải tìm một cái miếu để cúng lễ mới được!”
Từ Lệ cười bảo: “Số cậu mà không may thì cậu đã ngủm củ tỏi từ lâu rồi nhé?”
Viên Mục Dã nghe thấy cũng phải, vì thế cậu tiện tay chỉ vào ghế dựa cạnh giường bệnh: “Mau ngồi đi, tình trạng hiện giờ của tôi không tiện tiếp đón anh!”
Từ Lệ cười rất gian: “Không sao, không sao, tự tôi tiếp mình là được.”
Sau đó Viên Mục Dã kể lại đầu đuôi sự việc một cách đơn giản cho Từ Lệ nghe, nhất là cái chết của mấy cô gái kia…
Từ Lệ áy náy nói: “Xin lỗi, nếu không phải vì giúp tôi, cậu sẽ không dính vào tên Tạ Chí Hồng này! May thay cuối cùng tên nhãi đó cũng đã chết… Mấy ngày hôm trước mí mắt của tôi cứ giật mãi, luôn có cảm giác sắp xảy ra chuyện, kết quả lại trúng vào cậu.”
Viên Mục Dã cười bảo: “Không sao, anh cũng nói rồi mà, là do số tôi may quá… Đúng rồi, đã có báo cáo xét nghiệm tử thi của Tạ Chí Hồng chưa?”
Từ Lệ đáp: “Trên người hắn có tổng cộng hai vết thương rõ ràng, một chỗ ở lưng và một chỗ ở cổ. Vết thương ở lưng không sâu, cũng không trí mạng. Mà nhát dao ở cổ tàn nhẫn hơn… Sạch sẽ và dứt khoát, một dao trí mạng.”
Viên Mục Dã trầm giọng xuống: “Nhát dao ở lưng là do tôi đâm, vì lúc ấy trên tay tôi đeo còng tay điện, cho nên chỉ sâu chưa đến ba tấc… Có điều, rốt cuộc nhát dao ở cổ là do ai cắt?”
Từ Lệ lắc đầu: “Pháp y Bạch nói nhát dao này vừa tàn nhẫn vừa chính xác, cắt đứt hẳn động mạch cổ… Hơn nữa theo anh ta suy đoán, hung khí giết người có lẽ là vũ khí sắc bén như dao mổ.”
Nghe thấy hai chữ “dao mổ”, không biết tại sao trong lòng Viên Mục Dã đột nhiên đánh thót một cái, dường như có một đáp án đang chực chờ sẵn, nhưng cậu lại vô thức mà thầm kháng cự đáp án này, cảm thấy điều ấy không thể xảy ra được.