Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Sao lại hỏi như vậy?”
Lệ Thần nhún vai, đáp: “Rất đơn giản… Đầu tiên chắc chắn người này không phải trộm vặt bình thường, hơn nữa anh ta vào nhà cũng không nhằm mục đích trộm đồ. Tiếp theo, khoá cửa đều còn nguyên, điều này chứng minh rất có thể anh ta có chìa khóa ở đây. Quan trọng nhất phải kể tới là mùi nước hoa thoang thoảng, đây là mùi Armani số lượng giới hạn, có thể sử dụng loại nước hoa cao cấp này, sao có thể là trộm vặt vào nhà ăn cắp được?”
Viên Mục Dã thấy Lệ Thần phân tích có lý lẽ rõ ràng như thế thì không khỏi bắt đầu nhìn tên sinh vật khác loài trà trộn giữa loài người này bằng con mắt khác. Trước kia cậu luôn cảm thấy hắn lúc nào cũng cố tình bắt chước hành vi của con người, hiện giờ xem ra trình độ hiểu biết của hắn về xã hội loài người thậm chí còn thấu đáo hơn cả mình...
Thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, Lệ Thần lại ướm lời: “Nếu không phải, vậy anh có muốn báo cảnh sát không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không cần, có mất thứ gì đâu… Hơn nữa, với tình trạng này của cậu làm sao báo cảnh sát được? Nếu người ta đòi chứng minh nhân dân của cậu thì phải làm sao?”
Lệ Thần gãi đầu, nói: “Cũng đúng…”
Thông qua chuyện này, Viên Mục Dã gần như có thể khẳng định một trăm phần trăm người cứu mình khỏi tay Tạ Chí Hồng là Diệp Dĩ Nguy, không thể nghi ngờ gì nữa… Nếu hiện giờ anh ta không muốn lộ mặt, tất nhiên là có lý do của anh ta, bởi vậy Viên Mục Dã cũng không miễn cưỡng, chỉ cần biết rằng anh ta còn sống là tốt hơn mọi thứ rồi.
Sáng hôm sau, Viên Mục Dã tới siêu thị mini của Triệu Linh Nhi để bàn vài việc về chuyện của Đầu To mà lúc trước vẫn chưa nói kỹ. Phía lão Lâm đã làm xong một phần hồ sơ cá nhân kỹ càng tỉ mỉ, tạo vỏ bọc cho cậu em họ này thành một thanh niên từ nước ngoài trở về, cho nên có chút khiếm khuyết về mặt ngôn ngữ và thái độ đối nhân xử thế với mọi người.
Đương nhiên, đó chỉ là cho hắn một thân phận hợp pháp, về phần kế tiếp nên học tập hệ thống theo phương diện nào thì tùy theo sự sắp xếp khác của Lão Lâm. Triệu Linh Nhi không phản đối gì về chuyện này, chỉ lo lắng sau khi Đầu To “nhận tổ quy tông” sẽ có thể bị lão Lâm đón đi không.
Viên Mục Dã vừa nghe thế liền khẳng định là không. Họ vẫn sẽ cố gắng để Đầu To giữ trạng thái sinh hoạt hiện giờ, có điều mỗi ngày phải dành thời gian nhất định để đến số 54 làm việc và học tập.
Tuy nhiên, Viên Mục Dã vẫn cảm thấy hơi lo lắng không biết Đầu To có đồng ý với sự sắp xếp của họ hay không. Suy cho cùng, những việc này đều do bọn họ tự đề ra sau lưng tên đó… Triệu Linh Nhi bảo Viên Mục Dã cứ yên tâm và hứa hẹn phía Đầu To cứ để cô ta lo, cam đoan để hắn ngoan ngoãn nghe lời đến số 54 học tập.
Sau khi quyết định xong chuyện của Đầu To với Triệu Linh Nhi, Viên Mục Dã gọi điện thoại kể lại tình hình cho lão Lâm. Lão Lâm vừa nghe thấy Viên Mục Dã vẫn còn bôn ba vì chuyện của Đầu To trong lúc nghỉ bệnh thì hơi ngượng: “Chuyện này có thể thành công, ít nhiều là nhờ cậu lo liệu hai đầu. Mấy ngày nay cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, chờ cơ thể khỏe lên rồi hẵng quay lại làm việc.”
Viên Mục Dã cười nói: “Sức khỏe tôi đã ổn từ lâu rồi, hiện giờ có thể trở lại làm việc luôn.”
Kết quả lão Lâm vừa nghe thế thì lập tức tỏ vẻ không được, bảo cậu nhanh chóng về nhà nghỉ ngơi đi, hơn nữa hiện giờ số 54 cũng chẳng có việc gì, vừa hay Viên Mục Dã có thể tranh thủ khoảng thời gian này dưỡng cho khỏe người. Về chuyện thuốc ức chế… anh ta còn đang gấp rút nghiên cứu, bảo Viên Mục Dã đừng lo lắng quá.
Cúp điện thoại của lão Lâm xong, nhất thời Viên Mục Dã trở thành người nhàn rỗi, không biết nên về nhà làm gì. Vì thế cậu đi lang thang trên phố không có mục đích, thậm chí còn nhàm chán đi xem một bộ phim điện ảnh vừa mới ra rạp. Ai ngờ cậu vừa bước ra khỏi rạp chiếu phim lại gặp ngay phải vụ đánh nhau ven đường.
Lúc ấy Viên Mục Dã mới bước từ rạp chiếu phim ra, đột nhiên cậu nghe thấy tiếng ồn ào đằng trước, hình như là có một người phụ nữ đang kêu khóc… Hiện trường có rất nhiều người xúm lại xem, nhất thời Viên Mục Dã không nhìn rõ bên trong đám đông đã xảy ra chuyện gì, có điều nghe tiếng kêu thì hình như là có một người phụ nữ đang bị đánh.
Theo bản năng nghề nghiệp, Viên Mục Dã nhanh chóng gạt đám đông sang một bên, bước vào và nhìn thấy một người đàn ông gầy gò đang đánh một người phụ nữ dưới đất, vừa đánh còn vừa mắng: “Ai bảo mày không nghe lời! Mày dám không nghe lời này!! Xem hôm nay tao có đánh chết mày không!!”
Thấy thế, Viên Mục Dã lập tức bước lên nắm lấy cổ tay của đối phương, kịp thời ngăn chặn hành động tàn bạo của gã. Khi thấy có người ngăn cản, gã đàn ông lập tức chửi ầm lên: “Mày là ai? Tao đánh vợ tao thì can hệ khỉ gì tới mày? Mày ăn no rửng mỡ hả? Mau buông tao ra, nếu không có tin tao đánh luôn cả mày không?”
Viên Mục Dã khinh thường nhất là những kẻ đánh phụ nữ, vì thế cậu siết chặt tay lại, gã đàn ông lập tức bị siết đến mức kêu la oai oái. Mọi người xúm quanh bên cạnh xem náo nhiệt thấy thế mới lũ lượt trầm trồ khen ngợi, còn có người mắng gã đàn ông kia không phải là con người, đánh phụ nữ ngay trên đường, nhìn là biết đồ súc vật có mẹ sinh mà không có mẹ dạy.
Nhưng điều làm người ta không ngờ tới là, người phụ nữ vừa bị đánh đến mức mặt mày đầy máu kia, thấy Viên Mục Dã siết gã đàn ông đau quá thì lại chạy tới cầu xin: “Anh gì ơi, anh buông anh ấy ra đi, anh ấy đúng là chồng tôi đấy.”
Viên Mục Dã lạnh giọng nói với gã đàn ông: “Có chuyện gì sao không thể nói đàng hoàng mà cứ phải giải quyết bằng tay chân hả?”
Lúc này gã đàn ông kia thấy người phụ nữ cầu xin cho mình thì càng kiêu ngạo hơn: “Mày buông ra, nếu không tao sẽ báo cảnh sát! Đến lúc đó xem cảnh sát tới bắt mày hay là bắt tao?!”
Vừa nghe thế, Viên Mục Dã càng nặng tay hơn. Cậu đè thấp giọng xuống, nói: “Anh có tin cảnh sát chưa kịp tới thì tôi đã phế cánh tay này của anh đi không?”
Có lẽ thật sự đau quá nên thoắt cái gã đàn ông đã rụt vòi, liên tục xin tha: “Đại ca à, hai vợ chồng chúng tôi chỉ đùa giỡn thôi, không phải chuyện gì lớn đâu… Tôi biết lỗi rồi, cam đoan về sau có gì sẽ nói chuyện đàng hoàng được chứ!?”
Thật ra hồi Viên Mục Dã còn làm cảnh sát, đau đầu nhất là khi gặp phải tình huống như thế này. Rõ ràng là bạo hành gia đình, người phụ nữ bị đánh rất thê thảm, nhưng thật đáng buồn là cuối cùng họ thường đều hủy bỏ bản án, hầu như không có mấy người vợ sẽ thật sự truy cứu trách nhiệm của chồng mình.
Cho dù Viên Mục Dã có tức giận vì họ không chịu đấu tranh như thế nào cũng không thể quyết định thay những người phụ nữ đó, cho nên vừa thấy người phụ nữ này bị đánh mà còn cầu xin cho chồng mình, trong lòng cậu đã biết có báo cảnh sát cũng vô ích. Thế nên, cuối cùng cậu chỉ đành buông gã đàn ông kia ra, đồng thời cảnh cáo gã nếu còn đánh vợ trên phố nữa thì thấy lần nào là đánh lần đó.
Sở dĩ Viên Mục Dã nói như vậy là bởi vì loại đàn ông ức hiếp người nhà thường đều là kẻ yếu nhớt ở bên ngoài. Mặc dù gã coi lời giáo dục của cảnh sát như gió thoảng qua tai, nhưng lại sợ sự cảnh cáo đến từ những người dữ dằn hơn mình ngoài xã hội.
Đây là trường hợp trong một vụ tranh chấp mà Viên Mục Dã đã từng xử lý trước kia... Tên đàn ông năm lần bảy lượt bạo hành vợ đang mang thai, cuối cùng người vợ không thể nhịn được nữa mà báo cảnh sát. Mặc dù cảnh sát đến hiện trường, nhưng cuối cùng người vợ vẫn chủ động cầu xin cho chồng mình.