Đoàn Phong lo lắng Viên Mục Dã bị quá sức nên chỉ ngủ một tiếng rồi đi đổi vị trí với cậu, nhưng lúc này Viên Mục Dã lại chẳng buồn ngủ chút nào, cậu kéo Đoàn Phong đến gần cửa rồi thì thầm: “Tôi cảm thấy chuyện này có điểm kỳ lạ...”
Đoàn Phong nhướng mày, nói: “Cậu muốn nói đến việc La Đông Lai phản sát đám lưu manh kia?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Mặc dù nhìn từ bề ngoài, mấy tên cướp này đúng là bị La Đông Lai phản sát, hơn nữa đúng là chúng ta đã tìm thấy hung khí sát hại năm tên cướp kia ở cạnh thi thể của La Đông Lai... Nhưng vấn đề là nếu như La Đông Lai thực sự có bản lĩnh như vậy, thì đáng lẽ ngay từ đầu đã không bị hành hạ như thế kia chứ, đúng không? Sao còn phải để vợ đêm hôm mưa gió chạy ra ngoài cầu cứu?”
Đoàn Phong nghĩ: “Biết đâu tức nước vỡ bờ thì sao?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Khả năng không lớn, một người đàn ông khi nhìn thấy vợ mình bị bắt nạt thì lúc đó đã nên bộc phát rồi, sao có thể đợi đến tận khi mình bị đánh đến mức thương tích khắp người rồi mới bộc phát chứ? Nhưng mà đây không phải điểm vô lý nhất... Vừa rồi tôi đã thử tính toán rồi, mặc dù từ chỗ chúng ta gặp Tiêu Vũ Vi đến nhà trọ này đi bộ mất khoảng hai mươi phút, nhưng anh đừng quên Tiêu Vũ Vi không đi đường chính mà cô ta đột nhiên lao từ trong rừng ra, điều này chứng tỏ cô ta đi đường tắt, nên sẽ không mất nhiều thời gian đến thế. Mà trong khoảng thời gian ngắn như vậy La Đông Lai lại có thể thành công phản sát năm người sao? Tôi vẫn giữ nguyên sự nghi ngờ về điều này.”
Đoàn Phong gật đầu: “Đúng là như vậy, giết người thì dễ thôi, nhưng có thể nhanh chóng diệt gọn ghẽ cả năm người trong một khoảng thời gian ngắn... nếu không có thân thủ tốt và tâm lý vững vàng thì khó có thể làm được.”
Viên Mục Dã tiếp tục phân tích: “Còn cả thời gian tử vong của mấy người kia nữa. Mặc dù từ độ ấm cơ thể thì chắc năm tên kia chết trước, nhưng anh đừng quên là trước khi chúng ta đến, thi thể bọn chúng vẫn luôn bị ngâm trong nước mưa lạnh buốt, không giống thi thể của La Đông Lai ở hành lang mưa không chạm gió không thổi đến...”
“Cho nên cậu nghi ngờ người chết trước là La Đông Lai? Có chứng cứ sao?” Đoàn Phong trầm giọng nói.
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Vẫn chưa có... vừa hay anh đến đây, tôi định ra ngoài một chút.”
Đoàn Phong nhìn ra cửa sổ: “Bên ngoài lại mưa to rồi, hay là mai hẵng đi?”
Viên Mục Dã liếc nhìn ngoài cửa sổ, thở dài: “Thời tiết đúng là không khiến người ta bớt lo được, không biết Trương Khai và anh Đại Quân xuống núi thế nào rồi?”
Không ngờ cậu vừa dứt lời thì bên ngoài nhà trọ bỗng có tiếng xe ô tô, hai người liếc nhìn nhau một cái rồi nhanh chóng đi ra ngoài xem xét, không ngờ lại thấy Trương Khai và Đại Quân đi vào...
Hỏi ra mới biết, hai người họ rời khỏi nhà trọ một đoạn thì điện thoại có tín hiệu, nên họ đã gọi điện cho cảnh sát, nhưng vì trời mưa to nên có một đoạn đường núi bị sụp, cảnh sát phải đợi thông đường rồi mới vào được.
Viên Mục Dã lo lắng nói: “Với thời tiết thế này, nhanh nhất cũng phải chiều mai mới thông được đường...”
Trương Khai phàn nàn: “Thật ra bị kẹt ở đây cũng không có vấn đề gì, dù sao cũng là nhà trọ, nhất định có đồ ăn thức uống... Nhưng vấn đề là phải ở chung với mấy thi thể kia.”
Đại Quân trừng mắt liếc cậu ta một cái: “Thi thể đều ở trong kho lạnh, cậu có ngủ trong kho lạnh đâu...”
Trương Khai cãi: “Em không ngủ ở kho lạnh nhưng anh nhìn chỗ máu kia đi, trước khi cảnh sát đến còn không thể lau dọn sạch sẽ, nhìn đã chán ngấy rồi.”
Thật ra Viên Mục Dã cũng cảm thấy những vết máu này rất chướng mắt, nên cậu nghĩ một chút rồi quay lại nói với Đoàn Phong: “Hay là thế này đi, quây tạm khu tiền sảnh này trước, chúng ta muốn ra vào thì tạm thời dùng đường cửa sổ đi, như vậy vừa có thể bảo vệ hiện trường vừa không cần nhìn đi nhìn lại những vết máu trên mặt đất...”
Đoàn Phong gật đầu đồng ý: “Cũng được.” Anh ta đi vào quầy lễ tân tìm kiếm trong ngăn kéo, sau đó lấy ra một cuộn băng dính màu vàng, sử dụng nó như dây cảnh giới quây lại cửa chính và tiền sảnh.
Viên Mục Dã nhìn đồng hồ, biết là có đi ngủ cũng không ngủ được, trời cũng sắp sáng rồi nên cậu giục Đại Quân và Trương Khai mau tìm phòng nghỉ ngơi, còn mình chuẩn bị cùng Đoàn Phong đi kiểm tra tình hình Tiêu Vũ Vi.
Không ngờ khi bọn họ đến cửa phòng Tiêu Vũ Vi đang nằm thì thấy Tằng Nam Nam sắc mặt nặng nề đứng ở đó, hình như muốn đi vào... nhưng lại đang do dự.
“Em dậy làm gì thế?” Đoàn Phong lên tiếng hỏi.
Tằng Nam Nam khẽ nói: “Lạ giường không ngủ được nên em định qua đây thay ca cho các anh... bọn anh Quân về rồi à?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đường xuống núi bị sụp, có lẽ đến trưa cảnh sát cũng chưa lên được.”
Tằng Nam Nam nói với hai người họ: “Hai anh đi ngủ một lát đi, ở đây có em canh chừng là được rồi.”
Đoàn Phong nghe Tằng Nam Nam nói cô ấy không ngủ được thì cũng không khách sáo, quay lại nói với Viên Mục Dã: “Đi, chúng ta cũng tìm một phòng ngủ một lúc.”
Nhưng không biết vì sao Viên Mục Dã luôn cảm thấy Tằng Nam Nam đang có tâm sự... Sau đó hai người tìm một căn phòng trống nghỉ ngơi, trước khi ngủ Viên Mục Dã hỏi Đoàn Phong có thấy Tằng Nam Nam không thoải mái không?
Không ngờ Đoàn Phong lại cười bảo: “Cậu lại nghĩ nhiều rồi? Con nhóc kia có lúc nào vui vẻ đâu, không phải lúc nào cũng trưng cái vẻ mặt dài như cái bơm đó ra à?”
Viên Mục Dã lắc đầu cười: “Nào đến mức như anh nói? Cô nhóc Nam Nam này bình thường không hay cười, nhưng cũng không đến mức cau có mà? Nhưng lúc nãy tôi thấy vẻ mặt của cô ấy khi đứng trước phòng Tiêu Vũ Vi rõ ràng là có vấn đề...”
Đoàn Phong hít sâu một hơi, nói: “Ừm, coi như cậu hiểu được tâm tư thiếu nữ, hay sáng mai cậu thử hỏi cô ấy xem có phải đang xuân tình nhộn nhạo không!”
Viên Mục Dã điên tiết: “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh đó? Anh nghĩ xem có phải cô ấy biết chuyện gì mà không nói ra với chúng ta không?”
Đoàn Phong nghiêng đầu, trả lời nghiêm túc: “Theo lý thuyết thì không thể, trừ khi là chuyện riêng của cô ấy, đồng thời cô ấy cũng cảm thấy chuyện đó không liên quan đến mọi người cho nên mới lựa chọn không nói ra.”
Viên Mục Dã cũng thấy hơi lo lắng: “Nơi này có thể có chuyện gì liên quan đến Nam Nam chứ?”
“Đừng nghĩ nữa, nếu cậu không ngủ được thì đừng ngủ nữa, dậy luôn đi.” Đoàn Phong nói xong thì đắp chăn ngáy o o.
Nhưng Viên Mục Dã nằm mãi vẫn không ngủ được, cậu vòng hai tay ra sau đầu, suy nghĩ những điểm đáng ngờ của vụ án giết người ở nhà trọ này...