Viên Mục Dã bắt ngay lấy con quái vật từ xa, sau đó xốc nắp thùng nước lên, ấn nghiến nó vào cái thùng đựng đầy nước đó.
Lúc vừa mới ấn vào, con quái vật giãy giụa như điên, miệng phát ra tiếng thét lanh lảnh với tần số cao. Mặc dù Viên Mục Dã cách bức tường kính, chẳng nghe thấy gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được lực cản trên tay…
Cùng lúc đó, phía Cao Ngọc Bân cũng không chịu nổi, cơ thể anh ta đau đớn quằn quại theo con quái vật. Viên Mục Dã biết không thể chậm trễ tiếp nữa, cần phải kết thúc mọi thứ ngay lập tức mới được!
Tuy nhiên đừng trông thấy con quái vật này không lớn, nhưng sức lực lại không hề nhỏ. Suýt nữa nó đã tránh thoát được mấy lần, cũng may cuối cùng Viên Mục Dã vẫn ấn nghiến nó vào trong thùng nước, mãi đến khi các số liệu trên máy theo dõi đều biến thành 0, cậu mới từ từ buông lỏng tay ra.
Cùng thời gian, cách lớp cửa kính, Cao Ngọc Bân cũng dần dần ngừng nhịp tim. Mặc dù mọi người đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho kết quả này, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy trong lòng hơi xót xa. Nhất là Viên Mục Dã, cậu có cảm giác như nhìn thấy kết cục cuối cùng của mình...
Mọi người đều chìm vào im lặng, cuối cùng Trương Khai lên tiếng thử thăm dò: “Vào dọn dẹp được chưa?”
Viên Mục Dã thở dài đáp: “Chắc được rồi, mở cửa đi!”
Ai ngờ đúng lúc này, Tằng Nam Nam vẫn luôn trông chừng máy theo dõi đột nhiên nói: “Chờ một chút, hình như có một nhịp tim đang khôi phục…”
Tất cả mọi người đều cả kinh, Viên Mục Dã không ngờ thứ đó lại sống dai đến vậy, ký chủ đã chết mà nó lại chưa chết?!
Đại Quân cũng không kìm được mà mắng: “Đệt, không phải nó thuộc giống cá… biết bơi đấy chứ?”
Kết quả họ lại nghe Tằng Nam Nam nói: “Không đúng, nhịp tim là của Cao Ngọc Bân!”
Viên Mục Dã vui lắm, nhưng vẫn hơi lo lắng: “Có phải Cao Ngọc Bân không chết nghĩa là thứ đó cũng không chết không?”
Lúc này lại nghe Đoàn Phong ở bên cạnh hừ lạnh: “Không thể nào, thứ đó chết chắc rồi!”
Trương Khai lấy làm khó hiểu: “Đội trưởng Đoàn, sao anh có thể khẳng định thứ đó đã chết 100% chứ?”
Đoàn Phong cười lạnh: “Bởi vì trong cái thùng kia không phải là nước mà là formalin…”
Lão Lâm trợn to hai mắt: “Tôi đã thắc mắc không biết sao cậu đựng nước lã mà còn phải đậy nắp lên, hóa ra là sợ mùi nồng quá làm thứ kia chạy mất hả?”
Đại Quân cũng giơ ngón cái lên, luôn mồm nói: “Siêu, thật sự là siêu. Thế này hay rồi, cho con quái vật thành tiêu bản luôn.”
Lúc này Viên Mục Dã vẫn khá lo lắng cho Cao Ngọc Bân, vì thế cậu bảo Tằng Nam Nam mở lối thoát hiểm của phòng thí nghiệm, cậu sẽ cùng lão Lâm đi vào xem xét tình trạng của anh ta …
Tuy nhịp tim của Cao Ngọc Bân hiện giờ mỏng manh, hô hấp cũng khi có khi không, có điều theo số liệu trước mắt, ắt hẳn anh ta vẫn là người sống. Vì vậy lão Lâm nhanh chóng tiến hành cấp cứu, cuối cùng giữ lại được cái mạng nhỏ của anh ta… Về phần con quái vật kia, nó vẫn bị ngâm trong thùng formalin.
Xong việc, Viên Mục Dã hỏi lão Lâm tại sao Cao Ngọc Bân đã chết rồi mà sống lại được? Lão Lâm cũng lắc đầu tỏ vẻ nghi hoặc về điều này, nói là trừ khi có thể thu thập thêm nhiều số liệu nghiên cứu hơn mới có thể đưa ra kết luận. Nhưng giờ con quái vật đã chết, những số liệu có thể lấy được cũng rất hạn chế.
Đương nhiên, bọn họ cũng không phải là không thu hoạch được gì. Khi lão Lâm kiểm tra gen của loài sinh vật này, anh ta phát hiện độ tương tự trong gen của nó với loài người lên tới 99%, nhưng điều này cũng không có nghĩa hai bên là cùng một giống loài.
Bởi vì theo lão Lâm đoán, chắc hẳn loài sinh vật này có thể mô phỏng gen của ký chủ để không phải chịu sự tấn công và đào thải của hệ thống miễn dịch trong cơ thể ký chủ, cho nên dáng vẻ của nó mới là hình dạng “có đầu có hai tay hai chân”.
Sau khi sức khỏe của Cao Ngọc Bân hồi phục bảy tám phần, anh ta đã được Mạnh Thư Viễn đón về nhà điều dưỡng, đừng thấy Mạnh Thư Viễn thẳng tính, tình tình hơi không được tốt lắm, nhưng anh ta vẫn rất hiểu lý lẽ trong việc nhìn nhận đúng sai.
Anh ta cũng không giận cá chém thớt Cao Ngọc Bân vì cái chết của em gái mình, trái lại còn chăm lo nhiều hơn cho cậu em rể này. Có điều chủ yếu là vì những gì lão Lâm đã nói với anh ta trước đó: “Tiểu Cao có thể may mắn sống sót cũng không có nghĩa cậu ta sẽ bình yên vô sự. Trải qua lần này khiến cơ thể cậu ta bị thương đến mức gần như không xoay chuyển nổi, nhất là phần dạ dày… Cho dù tỉ mỉ chăm sóc, nhiều nhất cũng chỉ có thể kiên trì được 4-5 năm thôi.”
Những lời này của lão Lâm như tạt một chậu nước lạnh vào mọi người. Cố gắng vất vả giữ được mạng nhưng lại rất yếu ớt, không biết loài người sinh sôi được đến nay là số trời lựa chọn hay chỉ may mắn mà thôi…
Trước mắt, chuyện của Cao Ngọc Bân đã giải quyết được một nửa, bởi vì phía Từ Lệ truyền lời rằng đã điều tra được tên trộm đến xưởng điêu khắc trộm đồ. Lý do chúng ăn trộm khúc gỗ hoá thạch hình người là do một kẻ tên Chu Thường Vĩ thuê làm.
Chu Thường Vĩ chẳng phải là người sưu tầm gỗ hóa thạch cho Cao Ngọc Bân ư? Thế là cậu vội hỏi Từ Lệ: “Đã điều tra Chu Thường Vĩ chưa? Tên này có vấn đề gì không?”
Ai ngờ Từ Lệ lại nói: “Chu Thường Vĩ chính là chủ của căn nhà ở vùng ngoại ô lần trước, đáng tiếc chúng ta vừa chuẩn bị đi tìm hắn thì hắn đã chết vì tai nạn xe.”
Nghe vậy, lòng Viên Mục Dã chùng xuống. Trên đời nào có chuyện trùng hợp như vậy? Thật ra dù điều tra ra chuyện của Cao Ngọc Bân dính dáng đến Chu Thường Vĩ cũng không có vấn đề gì, vì không ai có thể biết trước sẽ có một sinh vật bí ẩn từ hàng trăm triệu năm trước tồn tại trong khúc gỗ hoá thạch kia. Chắc hẳn hắn không cần phải làm những việc phía sau?
Hơn nữa, quyền sở hữu khúc gỗ hoá thạch này vốn thuộc về hắn. Cho dù Cao Ngọc Bân có xảy ra chuyện gì thật, hắn cũng có thể lấy nó về, cần gì phải tìm hai tên trộm để trộm đi vào đêm hôm khuya khoắt như thế? Mà trộm thì cũng thôi, sao mới vừa trộm về là hắn đã chết rồi? Điều này phủ lên một tầng nghi vấn cho toàn bộ sự việc, làm câu chuyện vốn không tính là phức tạp lại phủ đầy sương mù.
Tuy sau đó Viên Mục Dã vẫn nhờ Từ Lệ dẫn mình đi gặp vợ của Chu Thường Vĩ, cậu muốn tìm hiểu ngọn nguồn của khúc gỗ hoá thạch. Nhưng chị Chu cũng mù mờ về xuất xứ của thứ kia, chỉ nghe Chu Thường Vĩ nói là mua rẻ được từ tay một người.
Về phần cái chết của Chu Thường Vĩ, trông bề ngoài cũng không có bất cứ điểm nào đáng ngờ. Hắn bị một tài xế xe tải đột ngột phát bệnh cấp tính đụng phải, do tốc độ hai xe quá nhanh nên Chu Thường Vĩ và tài xế kia đều chết ngay tại chỗ… Phải nói điểm đáng ngờ nhất trong đó là sau khi Chu Thường Vĩ chết, cũng không ai biết cuối cùng khúc gỗ hoá thạch hình người đã đi đâu.
Sau khi có được tiêu bản của con quái vật, lão Lâm lập tức mang nó ra nước ngoài, nói là phải để đội nghiên cứu khoa học của anh ta nghiên cứu kỹ càng đặc tính của loài sinh vật này. Mọi người thấy vẻ mặt hào hứng của anh ta thì sợ cho dù là lúc ngủ anh ta cũng muốn ôm con quái vật mà ngủ mất.