Lúc này, một gã có sẹo ở khóe mắt nói: “Không lo sao được, em sợ bệnh cũ của nó lại tái phát.”
Gã bỉ ổi kia nhếch mép cười: “Chuyện lão Tứ háo sắc cũng đâu phải ngày một ngày hai, không sao đâu, nó biết nặng nhẹ, không làm chậm chuyện chính của chúng ta là được... Mà không phải là xe việt dã của bọn nó bị hỏng giữa đường đấy chứ?”
Tên râu quai nón nghĩ một chút rồi bảo: “Đợi lão Tứ thêm hai tiếng nữa, nếu đến lúc đó bọn nó còn không xuất hiện thì chúng ta phải hành động trước thôi.”
Gã bỉ ổi lại lo lắng nói: “Không có lão Tứ sao chúng ta làm nổ miệng cống sắt của đường hầm dưới lòng đất được?”
Tên râu quai nón hừ lạnh: “Không có thằng trứng thối lão Tứ thì chúng ta không làm được bánh bông lan chắc?”
Tên mặt sẹo lại không lạc quan như vậy: “Mặc dù thuốc nổ ở chỗ chúng ta, nhưng nếu dùng bừa thì thừa hay thiếu đều không đạt được kết quả như dự định, bởi vì ít quá thì không nổ được, mà nhiều quá chúng ta lại gặp nguy hiểm... Cho nên tốt nhất vẫn nên tìm được đám lão Tứ đã.”
Tên râu quai nón nghe xong mà mặt tỏ vẻ nghi ngờ: “Rõ ràng lúc trước lão Tứ nói bọn nó đã lên núi rồi, sao có thể đến chậm hơn cả chúng ta chứ? Cho dù mọi người đi theo hai hướng đến đây, nhưng bọn nó cũng không thể chậm hơn chúng ta nhiều như vậy được?”
Sau khi Viên Mục Dã nghe được đại khái thì nhanh chóng rời đi, cậu sợ nếu tiếp tục nghe nữa sẽ có khả năng bị đám người kia phát hiện, thế nên cậu bước nhanh về phía nhà trọ...
Theo như phỏng đoán của Viên Mục Dã, lão Tứ mà đám người kia nhắc tới chỉ sợ là một trong năm cái xác đang ở trong kho lạnh, tuy bây giờ vẫn chưa biết bọn chúng định cho nổ miệng cống dưới lòng đất ở vị trí nào, nhưng việc chúng tìm đến nhà trọ chỉ là sớm hay muộn... Nhất là xe của đám người kia vẫn còn đỗ ở cổng nhà trọ.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã không khỏi bước nhanh hơn, lúc cậu về đến nhà trọ thì vừa hay nhìn thấy Đoàn Phong nhảy từ cửa sổ sau bếp đi ra, có lẽ định ra ngoài tìm cậu.
Anh ta thấy Viên Mục Dã bước nhanh chân trở về thì vội tiến lên hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Viên Mục Dã kể lại những chuyện mình vừa nghe được từ đám phần tử vũ trang kia cho Đoàn Phong nghe, sau đó cậu lo lắng nhìn chiếc xe việt dã đang đỗ cạnh nhà nghỉ: “Nếu như tôi đoán không lầm, lão Tứ kia và đám tay chân của hắn đã biến thành năm cái xác bị chúng ta ném trong kho lạnh rồi.”
Đoàn Phong cau mày: “Chúng ta phải giấu chiếc xe này đi, nhỡ đâu để đám người kia nhìn thấy thì nhất định sẽ tìm đến nhà trọ này.”
Viên Mục Dã hơi cuống: “Xe to như vậy giấu thế nào được chứ?”
Đoàn Phong nghĩ: “Hay là chúng ta bảo Trương Khai lái đi, như thế có thể tạm thời kéo được bọn kia ra xa...”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không ổn, nhỡ đâu trên đường gặp phải phiền phức, đối phương người nhiều vũ khí đầy đủ, nếu phải đối đầu trực diện thì sợ là chúng ta phải chịu thiệt rồi.”
Đoàn Phong thở dài: “Khả năng chiến đấu của tên nhóc Hoắc Nhiễm quá kém, bây giờ lại có thêm một Tiêu Vũ Vi nửa sống nửa chết nữa... Đúng là nếu phải giao tranh chính diện với đối phương, hậu quả thật khó nói.”
Sau đó bọn họ tìm được bạt che xe trong nhà trọ tạm thời che đi chiếc xe việt dã lớn kia, nhưng đây không phải kế lâu dài, cho nên người của số 54 tập trung vào một phòng, cùng bàn bạc xem tiếp theo nên làm gì?
Viên Mục Dã có ý định để mình và Đoàn Phong ở lại nhà trọ chờ cảnh sát đến, còn Đại Quân lái xe đưa những người còn lại xuống núi trước, đến đoạn đường bị sụp lún không đi qua được thì bọn họ dừng xe đi bộ cũng có thể vòng qua, như vậy sẽ an toàn hơn so với việc đối đầu trực diện với đám người kia.
Đoàn Phong không có ý kiến gì với phương án này của Viên Mục Dã, những người khác mặc dù đều không muốn đi nhưng lại không nghĩ ra được cách nào hay hơn... Không ngờ đúng lúc này, Tiêu Vũ Vi vẫn luôn hôn mê đột nhiên lại xuất hiện, cô ta lạnh giọng hỏi Viên Mục Dã: “Có phải có một nhóm tội phạm ở gần nhà trọ không?”
Viên Mục Dã cũng không giấu giếm, nói thật: “Nhóm người kia có khoảng mười người, tôi nghe lén được cuộc nói chuyện của mấy tên cầm đầu và cảm giác chúng là đồng bọn của năm tên kia.”
Không ngờ người phụ nữ nhìn qua trông có vẻ nhu nhược này lại bình tĩnh nói: “Tôi cũng sẽ không đi, tôi đã bỏ lại chồng mình một lần rồi, cho nên lần này tôi nhất định phải ở lại.”
Đại Quân phản đối ngay: “Chúng tôi có thể hiểu được tâm trạng của cô, nhưng cô không thể tự tìm cái chết như thế được? Nhóm người kia người đông thế mạnh, kẻ nào cũng có vũ khí, nếu muốn ra tay thì đừng nói là một cô gái như cô, có lẽ ngay cả chúng tôi cũng không dễ dàng thoát thân đâu.”
Tiêu Vũ Vi liếc mắt nhìn Đại Quân, cô ta nói: “Các anh sợ thì lập tức rời đi đi, nhân lúc những kẻ kia còn chưa đến đây...”
Đại Quân bị câu nói này của Tiêu Vũ Vi làm cho tức nghẹn, anh ta tức giận ngồi trên ghế không nói câu nào nữa. Nhưng Viên Mục Dã lại phát hiện Tiêu Vũ Vi ở trước mắt này như hai người khác nhau với người phụ nữ đáng thương mất chồng đêm hôm qua, bởi vì cậu có thể nhìn thấy sát ý trong mắt cô ta.
Trong lúc mọi người đều băn khoăn không biết nên đi hay ở, thì Tằng Nam Nam luôn im lặng đột nhiên lên tiếng: “Tôi cũng không đồng ý cứ thế rời đi...”
Đại Quân nóng nảy nói: “Bà cô của tôi ơi, em có thể đừng góp vui nữa được không!”
Không ngờ lúc này Tằng Nam Nam lại quay đầu về phía Tiêu Vũ Vi, hỏi: “Cô muốn thế nào?”
Tiêu Vũ Vi nhìn thẳng vào Tằng Nam Nam: “Cô đồng ý giúp tôi?”
Tằng Nam Nam nói: “Tôi có thể giúp cô, nhưng cô có nghĩ đến đường lui của mình chưa?”
Tiêu Vũ Vi cười lạnh: “Đường lui? La Đông Lai chết rồi... tôi cũng không còn đường nào để lui nữa rồi.”
Mọi người ngồi nghe Tằng Nam Nam và Tiêu Vũ Vi một hỏi một đáp mà chẳng hiểu gì cả, không biết hai người phụ nữ này đang nói gì. Chỉ riêng Viên Mục Dã và Đoàn Phong đã nhìn ra mấu chốt của vấn đề, xem ra hai người này đã quen nhau từ trước, nếu không họ sẽ không dùng cách nói chuyện như thế này để đối thoại.
Hoắc Nhiễm thấy lạ, hỏi: “Chị Nam Nam, nghe cách nói của chị... không phải hai người đã quen nhau từ trước đấy chứ?”
Tằng Nam Nam cũng không trả lời Hoắc Nhiễm mà quay đầu về phía Đoàn Phong, cô nói: “Mọi người xuống núi chờ trước đi, sau khi giải quyết xong việc ở đây tôi sẽ xuống đó tập trung với mọi người.”
Đoàn Phong trừng mắt: “Nói linh tinh cái gì thế! Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tằng Nam Nam nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Vũ Vi, sau đó trầm giọng nói: “Đây là việc riêng của hai chúng tôi, bây giờ không tiện nói...”
Sắc mặt Đoàn Phong càng khó coi, Đại Quân vội vàng hòa giải: “Nam Nam, đừng làm loạn nữa... Từ trước đến giờ không phải có chuyện gì mọi người cũng đều cùng nhau đối mặt sao? Đối phương có mười mấy người? Em cho rằng bọn anh thật sự có thể bỏ mặc hai người ở lại?”