Cả đoàn người vừa ra khỏi phòng kỹ thuật điện chưa được bao lâu, bọn họ đã nghe thấy tiếng va đập mạnh liên tục vào cánh cửa sắt, ngoại trừ Viên Mục Dã thì những người khác đều rất khẩn trương…
Viên Mục Dã cũng không biết cánh cửa sắt kia có thể kiên trì bao lâu, cậu bèn thúc giục: “Mọi người nhanh chân lên, không cần lo đến mấy con chuột, chỉ cần chúng ta quay lại dưới đáy hố là có thể an toàn thoát hiểm!”
Cũng may hành trình này khá thuận lợi, khi bọn họ đi đến chỗ cái hố, bộ đàm trên người đều khôi phục bình thường. Viên Mục Dã vội vàng liên hệ với tổ trưởng Dương ở phía trên và bảo anh ta thả một chiếc cáng cứu thương xuống để đưa Đoàn Phong đang bị thương lên.
Cùng lúc đó, mấy người Viên Mục Dã lợi dụng mấy sợi dây an toàn có sẵn để lần lượt đưa mấy người bị nhốt lên. Ai ngờ đúng lúc này người thanh niên trẻ tuổi có thái độ ngạo mạn lại tiến đến rồi đề ra yêu cầu tai quái… Thằng nhóc này cứ bắt mấy người Viên Mục Dã phải kéo cả chiếc xe motor của mình lên cùng, nếu không cậu ta sẽ không lên!
Trương Khai tức giận hỏi: “Tính mạng quan trọng hay chiếc xe quan trọng? Đầu óc mày làm bằng cứt à?”
Vậy mà người thanh niên trẻ tuổi lại khịt mũi coi thường: “Anh thì biết cái quái gì, anh biết chiếc xe này trị giá bao nhiều tiền không? Cả đời này mấy người cũng chẳng mua nổi đâu! Nếu mấy người kéo xe tôi lên đó trước, tôi sẽ cho mỗi người mười nghìn tiền phí dịch vụ!”
Mấy người Viên Mục Dã chẳng thèm liếc nhìn tên này một cái nào. Đúng lúc này chiếc cáng cứu thương của Đoàn Phong cũng đã xuống đến nơi, bọn họ nhanh chóng buộc Đoàn Phong vẫn đang hôn mê vào cáng và chuẩn bị đưa người lên trước.
Không ngờ tên thanh niên trẻ tuổi thấy không ai trả lời mình, không biết bị điên ở chỗ nào mà lại giơ tay kéo chiếc cáng cứu thương của Đoàn Phong. Trước đó Viên Mục Dã đã rất cố gắng áp chế sự bực tức trong lòng, vậy mà bây giờ bị thằng ngốc này chọc tức, cậu lập tức không kiềm chế được nữa.
Viên Mục Dã nắm lấy tay phải của tên thanh niên và vặn ngược lại, đối phương lập tức gào lên như heo bị chọc tiết, Viên Mục Dã liếc mắt là biết tên này chỉ là một gã công tử bột, thế là cậu hơi khinh bỉ nhấc chân đạp cậu ta lăn quay ra đất.
Tên thanh niên này chắc là một gã công tử bột từ nhỏ đã bị chiều hư, căn bản chưa bao giờ bị thiệt thòi, sau khi bị đẩy ngã thì lập tức mở miệng chửi: “Bọn quỷ nghèo chúng mày chán sống hả! Đến tao mà cũng dám đánh? Mày biết chiếc xe motor này của tao trị giá bao nhiêu tiền không? Cả đời chúng mày chắc chẳng mua nổi cái lốp xe đâu! Đợi tao lên trên đó thì bọn mày chắc chắn sẽ chết! Tao sẽ khiến tất cả bọn mày biết tay!”
Viên Mục Dã nghe vậy bèn lạnh lùng cười, sau đó quay đầu tiếp tục buộc chặt cáng cứu thương của Đoàn Phong, cậu buộc dây an toàn hai vòng rồi mới đưa Đoàn Phong đang bị thương lên phía trên…
Dưới hố lúc này chỉ còn người của số 54 và thằng nhóc con ông cháu cha kia, không biết ai cho thằng này sức mạnh mà ra cái vẻ thề sống chết cùng chiếc xe máy. Viên Mục Dã thấy vậy bèn tìm kiếm xung quanh, cuối cùng cậu tìm được một đoạn ống sắt gãy ở dưới đất.
Thằng nhóc đó thấy Viên Mục Dã cầm ống sắt tiến về phía mình thì sợ vãi cả ra quần, cậu ta liên tục lùi về sau và hỏi: “Anh… Anh muốn làm gì? Tôi… Không sợ anh đâu!”
Nhưng Viên Mục Dã chẳng thèm nhìn cậu ta, cậu chỉ cầm ống sắt đi thẳng đến trước chiếc xe motor bảo bối của tên thanh niên, tiếp đó dùng ống sắt đập phá một trận đến tận lúc nó biến thành sắt vụn thì mới dừng tay.
Viên Mục Dã nện xong nhưng dường như vẫn chưa hết tức, cậu lại quay đầu nhìn thằng nhóc con ông cháu cha kia rồi chĩa ống sắt trong tay vào người cậu ta, dùng vẻ mặt âm u, nói: “Nếu cậu mà còn nói linh tinh nữa… Tôi sẽ cho cậu và chiếc xe máy chôn cùng nhau ở chỗ này, tôi nói được thì làm được.”
Từ đó trở đi, tên con ông cháu cha kia chẳng dám ho he một tiếng nào, cậu ta ngoan ngoãn để dây thừng kéo lên trên, còn về sau này cậu ta mách với người lớn trong nhà thế nào… chuyện đó tính sau.
Viên Mục Dã là người cuối cùng được dây an toàn kéo lên, tổ trưởng Dương và Đinh Chấn Vũ đang lo lắng chờ bên trên. Trời lúc này đã sáng choang, mấy người bọn họ đã giày vò bên dưới cả một đêm.
Khi hai người họ thấy Viên Mục Dã đi lên bèn vội vàng xông đến, Viên Mục Dã trả khẩu súng ngắn cho Đinh Chấn Vũ và bảo: “Vật trả chủ cũ… Cảm ơn nhé!”
Đinh Chấn Vũ cầm lấy khẩu súng rồi nói với giọng hơi sợ hãi: “Nếu các cậu mà cũng không được, chắc tôi phải dẫn người xuống mất!”
Tổ trưởng Dương lại càng khẩn trương hỏi: “Tình huống dưới đó thế nào? Những người bị nhốt khác đâu?”
Viên Mục Dã tiếc nuối lắc đầu: “Tôi đã dẫn tất cả những người còn sống lên rồi, dưới đó không thể để người nào xuống nữa, hãy nghĩ biện pháp lấp hố đi!”
Tổ trưởng Dương hơi nóng nảy: “Vậy di thể của những người gặp nạn phải làm thế nào bây giờ? Dù sao cũng phải có một câu trả lời thỏa đáng cho người thân của những người đã chết chứ?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Tổ trưởng Dương, tình huống dưới đó cực kỳ phức tạp, đồng thời cũng vô cùng nguy hiểm, hay là anh thương lượng với cấp trên xem có đáng mạo hiểm một lần nữa vì điều này không… Số 54 sẽ làm một báo cáo chi tiết về chuyện này, trong báo cáo sẽ giải thích mọi rủi ro, ưu điểm và nhược điểm.”
Ý của Viên Mục Dã muốn nói là, không nên để ai tiếp tục xuống phía dưới nữa, nếu không người nào xuống là người đó chết, cậu muốn bọn họ ước lượng xem vì người chết mà hy sinh người sống thì có đáng giá hay không?
Sau khi nói xong, mấy người Viên Mục Dã đi theo Đoàn Phong đến bệnh viện, vậy mà ông anh này đã tỉnh ngay khi vừa được đưa vào phòng cấp cứu. Sau khi bác sĩ kiểm tra vết thương ở bụng Đoàn Phong thì chỉ kê một ít thuốc tiêu viêm rồi để anh ta xuất viện.
Bởi vì phạm vi liên quan của chuyện này khá rộng, nên tổ trưởng Dương cũng không lấp ngay miệng hố theo đề nghị của Viên Mục Dã, anh ta phải báo cáo chuyện này rồi đợi cấp trên quyết định.
Vì chuyện này mà lão Lâm còn cố tình bị mời về, anh ta phải đánh giá toàn diện sự việc lần này rồi từ đó các cấp sẽ đưa ra phán quyết cuối cùng…
Sau khi lão Lâm về nước, Viên Mục Dã đưa cho anh ta quyển sổ mình tìm thấy trong phòng thí nghiệm dưới lòng đất. Nhưng lão Lâm xem xong lại đột nhiên kích động hỏi: “Thi thể đó có điểm nào đặc biệt không?”
Viên Mục Dã rất ngạc nhiên khi bị hỏi như vậy, lúc đó cậu chỉ nhìn thoáng qua thi thể nên làm sao biết nó có điểm nào đặc biệt chứ?
Lão Lâm thấy Viên Mục Dã ngơ ngác, bèn thở dài nói: “Thật ra tôi có một ông bác cả tên Lâm Diễm, nhưng bác ấy đã mất tích bí ẩn vào hơn ba mươi năm trước, tôi không có quá nhiều ký ức về người bác cả này, nhưng chỉ có một ấn tượng sâu sắc nhất chính là bác ấy đã để lại khá nhiều bản thảo và bút ký…”
Viên Mục Dã nhướng mày: “Vậy thì sao? Anh nghi ngờ nhà khoa học điên chết dưới đó là bác cả Lâm Diễm của anh à? Anh căn cứ vào đâu?”