Vì nếu làm vậy, thứ nhất sẽ không khiến đối phương nghi ngờ, thứ hai có thể phối hợp tác chiến với ba người Đoàn Phong vào lúc mấu chốt.
Buổi chiều, ba người Đoàn Phong hút thuốc ở bãi cỏ sân sau. Lâm Văn Minh thừa dịp xán lại gần, chỉ vài ba câu đã moi được chuyện Đoàn Phong đã từng là thợ nổ mìn…
Rồi Lâm Văn Minh nói với ba người bằng vẻ mặt bí ẩn: “Mấy ông anh à, tôi có một công việc kiếm tiền nhanh, không biết các anh có dám làm không?”
Đoàn Phong nói dửng dưng: “Thời nay có gì mà không dám làm? Chỉ cần không phải giết người phóng hỏa thôi.”
Lâm Văn Minh hạ giọng xuống: “Yên tâm đi, chắc chắn không phải giết người phóng hỏa, chỉ cần anh làm lại nghề cũ mà thôi…”
Ai ngờ Đoàn Phong lắc đầu ngay: “Thế thì thôi đi, tôi đã định đổi nghề rồi, không làm việc trong mỏ nữa!”
Lâm Văn Minh vội giải thích: “Không phải mỏ, hơn nữa chỉ làm một vụ thôi… Chỉ cần thành công, nửa đời sau của anh sẽ chẳng phải làm gì nữa, nằm ở nhà đếm tiền thôi là đủ.”
“Trên đời này mà còn chuyện tốt như vậy ư?” Đoàn Phong hỏi nửa tin nửa ngờ.
Lâm Văn Minh nói nhỏ với mấy người bọn họ: “Các anh đã từng nghe nói đến vụ án cướp vàng Đông Lâm thảm khốc mười lăm năm trước chưa?”
Ba người Đoàn Phong đều lắc đầu, Lâm Văn Minh hơi đắc ý nói: “Cũng phải, lúc ấy các anh vẫn còn là lũ nhóc mà, tất nhiên không biết chuyện rúng động như vậy…”
Sau đó Lâm Văn Minh kể cho mọi người nghe vụ cướp vàng Đông Lâm thảm khốc xảy ra vào mười lăm năm trước gây chấn động cả nước S! Vào mười lăm năm trước, nước S có một công ty vàng thực lực hùng hậu, đảm nhận khai thác tất cả các mỏ vàng quốc doanh trong cả nước, cũng chính là nạn nhân chính trong vụ án, công ty vàng Đông Lâm.
Chuyện xảy ra khi công ty Đông Lâm đang thực hiện hợp đồng vận chuyển một lô vàng có độ tinh khiết cao đến một công ty sản xuất vật liệu hàng không. Mặc dù lúc đó công ty Đông Lâm đã thuê người áp tải chuyên nghiệp, nhưng trên đường đi vẫn bị cướp.
Khi ấy, bảy người áp tải bao gồm cả nhân viên của công ty Đông Lâm gặp nạn. Tổng giá trị số vàng có độ tinh khiết cao bị mất là trên năm trăm triệu nhân dân tệ, trong lúc nhất thời, nó trở thành vụ cướp vàng gây chấn động cả nước.
Tuy cảnh sát đã dốc hết sức điều tra, cũng đã điều tra ra kẻ gian bên trong công ty Đông Lâm, nhưng khi đuổi bắt thủ phạm chính Diệp Hoài Châu thì lại gặp tai nạn… Chiếc ô tô do Diệp Hoài Châu điều khiển đã va chạm với một chiếc xe bồn chở xăng và phát nổ, sáu tên cướp trong xe chết ngay tại chỗ, từ đó không còn ai biết tung tích của năm trăm triệu vàng ròng kia nữa.
Cũng bởi việc này mà công ty Đông Lâm chịu tổn thất rất lớn, mấy năm sau tuyên bố phá sản. Mà hai năm trước, Hồ Đông Thăng có được một bản chép tay từ chợ đen, nghe nói nội dung của bản ghi chép này là vị trí Diệp Hoài Châu giấu vàng…
Vì thế Hồ Đông Thăng đã dẫn người đi đi lại lại nhiều lần, cuối cùng cũng tìm thấy vị trí đánh dấu trên bản ghi chép, chỉ tiếc miệng cống đó có một cánh cửa bằng gang cực kỳ kiên cố chắn trước mặt chúng, trong tình trạng không biết mật khẩu mà chỉ dựa vào sức người thì cơ bản không thể nào mở nổi.
Mà Diệp Hoài Châu đã chết mười mấy năm, chắc chắn không thể mở cửa bằng mật mã được. Nhất thời Hồ Đông Thăng cảm thấy mình chỉ cách năm trăm triệu vàng ròng mỗi một cánh cửa sắt…
Cuối cùng là Trần Huy đề nghị hay tìm một chuyên gia nổ mìn lại đây, cho nổ tung cửa sắt, như vậy chắc chắn thực tế hơn so với tìm kiếm mật khẩu. Và thế là qua nhiều lần trắc trở, chúng tìm được lão Tứ.
Ai ngờ tên lão Tứ bỏ đi này lại bị kẻ thù chém chết, cho nên chúng mới tạm thời nảy ra suy nghĩ mượn sức nhóm người Đoàn Phong. Lâm Văn Minh còn mê hoặc bọn họ thêm lần nữa: “Các anh nghĩ mà xem, đó là năm trăm triệu vàng ròng đấy! Chỉ cần chúng ta chia nhau số vàng đó, chẳng phải nửa đời sau không lo ăn mặc nữa ư? Chuyện thế này là bánh bao từ trên trời rớt xuống. Nếu không phải thợ nổ mìn trước đã chết, sao có thể đến phiên các anh chứ?! Như vậy nói lên điều gì? Nói lên mấy anh em chúng ta có duyên! Hơn nữa việc này là nghề cũ của anh, vốn chỉ là một bữa ăn sáng thôi mà!”
Đoàn Phong nói lại với giọng không tin tưởng cho lắm: “Năm trăm triệu vàng ròng ư? Chỉ mấy người chúng ta? Có muốn xách về cũng không nổi đâu, OK?”
Lâm Văn Minh cười bí ẩn: “Anh không cần nhọc lòng chuyện này, chỉ cần cho nổ cánh cửa giùm chúng tôi, sau đó ngồi chờ chia tiền là được.”
Cuối cùng, sau một hồi được Lâm Văn Minh vẽ cái bánh thật lớn, ba người Đoàn Phong bị thuyết phục, định đi theo đoàn người Hồ Đông Thăng lên núi. Trong lúc đó, cặp tình nhân giả Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam cũng tính tiền và rời đi theo kế hoạch đã bàn bạc trước đó.
Chia quân thành ba hướng, nghĩa là Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam xuống núi xin chi viện; ba người Đoàn Phong, Đại Quân, Trương Khai đi theo đám người Hồ Đông Thăng lên núi; còn Viên Mục Dã và Tiêu Vũ Vi bám đuôi ở đằng sau, nhằm phối hợp tác chiến vào thời điểm mấu chốt.
Ai ngờ kế hoạch lại bị một quyết định của Hồ Đông Thăng làm rối, hắn đột nhiên yêu cầu cặp vợ chồng giả Viên Mục Dã mang nồi và bếp theo cùng, nói có thể nấu cơm giúp mọi người.
Thật ra Hồ Đông Thăng làm như vậy cũng không phải muốn bảo hai người đi nấu cơm thật, mà là Trần Huy sợ bọn họ sẽ để lọt tiếng gió, cho nên mới muốn dẫn cả hai vợ chồng này theo. Có nấu cơm được không cũng kệ, đến khi lợi dụng ba người Đoàn Phong xong thì sẽ diệt khẩu hết bọn họ ở trên núi luôn.
Lúc đầu Viên Mục Dã tỏ vẻ mình không thể đi, bởi vì cảnh sát sắp sửa lên núi xử lý vụ án… Nhưng Lâm Văn Minh đưa ra một điều kiện khá hấp dẫn, chỉ cần bọn họ có thể đi theo nấu cơm là sẽ nhận được một khoản tiền công hậu hĩnh, không cần phải ở lại đây mở nhà trọ gì nữa.
Viên Mục Dã giả vờ bị lung lay, quay ra nói với Tiêu Vũ Vi: “Bà xã, nếu không anh lên núi với mấy ông anh này, em ở trong nhà trọ chờ cảnh sát nhé?”
Ai ngờ Tiêu Vũ Vi lại lắc đầu, nói: “Không… Em sợ lắm, trong kho lạnh còn để sáu cái xác kìa. Anh cũng không biết xấu hổ mà bảo em ở lại một mình à? Em muốn đi theo anh…”
Đương nhiên Lâm Văn Minh sẽ không để Tiêu Vũ Vi ở lại một mình, gã vội rèn sắt khi còn nóng: “Đừng nói một người phụ nữ như cô ấy, dù là đàn ông đàn ang như tôi cũng không dám… Anh dẫn cô ấy theo đi, nhiều nhất là ngày mai có thể trở về rồi, hiện giờ hiệu suất làm việc của cảnh sát thấp lắm, không chừng mọi người đã về hết rồi mà bọn họ còn chưa lên ấy chứ?”
Viên Mục Dã nghĩ cũng phải, thế là cậu nói với Tiêu Vũ Vi: “Vậy được thôi, nhanh gói ghém nồi và bếp cắm trại dã ngoại giúp anh, sau đó mang theo tất cả đồ ăn thức uống có thể mang được!”
Sau đó đám người Hồ Đông Thăng đưa Viên Mục Dã và những người khác tới nơi cắm trại trước. Ở đó đều là đám đàn em mà hắn thuê tạm thời, vàng không thể so sánh với những thứ khác, không có sức người thì chắc chắn không chuyển ra được, cho nên vẫn phải tốn tiền.
Lâm Văn Minh giới thiệu mọi người một cách sơ lược rồi dẫn Đoàn Phong đi xem số thuốc nổ bọn họ có, hỏi anh ta có cần vật liệu gì khác không?
Đoàn Phong ngồi xổm xuống mày mò những vật liệu ấy một hồi rồi đứng lên, nói: “Chỉ cần vậy là đủ, thứ này dư cũng không được, thiếu cũng không xong. Tôi phải nhìn thấy tận mắt mới biết rốt cuộc cần sử dụng bao nhiêu thuốc nổ.”