Viên Mục Dã nghe xong thầm cười lạnh, biết ngay là thằng cha này có điều giấu giếm mà, nếu không phải mấy người Đoàn Phong về nhanh, chưa biết chừng anh ta đã bí mật mang được trứng 0924 ra ngoài rồi…
Có lẽ là được ông trời phù hộ, nếu không một khi loài sinh vật ấy được đưa lên mặt đất… nhân loại sẽ cách sự diệt vong không xa. Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã lạnh lùng nói: “Cho anh hai sự lựa chọn, hoặc là ném đồ vật trong tay đi rồi tự mình bò lên; hoặc tôi cho anh một phát rơi xuống làm bạn với loài quái vật này vĩnh viễn. Thế nào? Anh chọn cái nào?”
Liêu Hà Dung nghe xong xanh cả mặt, nhưng sau đó anh ta không những không giận mà còn cười và bảo: “Mấy người số 54 các cậu nói như đùa ấy nhỉ, tại sao cứ bắt tôi phải lựa chọn? Nếu tôi thật sự được chọn thì sao phải khổ cực đi đến bước này? Thời gian của tôi không còn nhiều lắm, ba năm trước tôi đã xét nghiệm biết mình bị ung thư xương, tôi liều mạng nghiên cứu 0924 cũng là vì muốn tìm biện pháp tự cứu mình từ trên người nó, nhưng vì sao luôn gặp muôn trùng trắc trở vậy? Trước đấy là Tề Mân Giang, bây giờ lại đến các cậu, tôi chỉ muốn sống sót thôi mà sao khó vậy?!”
Viên Mục Dã thở dài: “Anh muốn sống? Thế những người bị anh hại chết không muốn sống à? Tuổi thọ của con người đều đã được định sẵn rồi, nếu y học hiện đại có thể chữa được bệnh cho anh, vậy chứng tỏ mạng của anh chưa đến bước đường cùng. Còn nếu không chữa được thì cũng chỉ có thể bình thản đối mặt thôi. Trong chuyện này chẳng tồn tại cái gì gọi là công bằng hay không công bằng cả, bởi vì nhân loại đã trải qua hàng nghìn năm phát triển, không ai có thể thoát khỏi quy luật tự nhiên này để trở thành trường sinh bất tử được.”
Liêu Hà Dung giơ bướu thịt trong tay lên và nói: “Tôi có thể! Chỉ cần cậu cho tôi mang thứ này ra ngoài, tôi sẽ phá giải được nguyên nhân tại sao nó lại có sinh mệnh lực ngoan cường đến thế, tới lúc đó con người sẽ không phải chịu bệnh tật hành hạ nữa.”
“Anh đúng là nằm mơ giữa ban ngày, anh có nghĩ đến việc một khi thứ này lên được mặt đất, thì loài đầu tiên bị tuyệt chủng sẽ chính là con người không. Anh vì để mình còn sống mà mạo hiểm tương lai của loài người à?” Viên Mục Dã lạnh lùng chất vấn.
Liêu Hà Dung bèn giải thích: “Tôi cũng vì tương lai của loài người nên mới làm như vậy. Một nghìn năm trước con người cho rằng chỉ có thiên thần và chim chóc mới có thể bay trên bầu trời, nhưng bây giờ con người đã phát minh ra máy bay. Nếu ai nấy đều bảo thủ không chịu thay đổi, không dám suy nghĩ, vậy con người lấy đâu ra khoa học kỹ thuật tiến bộ, lấy đâu ra cuộc sống hiện đại như bây giờ?”
Viên Mục Dã lập tức chế nhạo: “Giáo sư Liêu, tôi không phải học sinh của anh nên sẽ không bị anh nói dăm ba câu là bị tẩy não đâu, anh đang trộm thay đổi khái niệm với tôi đấy à. Có một số thứ là cấm địa đối với nhân loại, cho dù khoa học kỹ thuật có tiến bộ cũng không có ai đi làm, nếu không chính là đi ngược với bản chất tạo vật. Anh không thuyết phục được tôi đâu, vì vậy cũng đừng tốn thời giờ ở chỗ này nữa, nếu không một khi đám xúc tu kia trở lại bình thường, anh sẽ không đi được đâu.”
Liêu Hà Dung đột nhiên lộ vẻ dữ tợn: “Tôi mà không đi được thì các người cũng đừng ai nghĩ đến việc rời đi!”
Sắc mặt Viên Mục Dã biến đổi: “Anh có ý gì?”
Lúc này Liêu Hà Dung từ từ mở một cái bảng trên thành giếng, bên trên lộ ra một cái nút màu đỏ: “Đây là thiết bị tự hủy của căn cứ, là do Tề Mân Giang thiết kế khi mới phát hiện ra 0924, nó dùng để đề phòng một ngày nào đó tình thế phát triển đến mức không thể khống chế được nữa, đến lúc đó sẽ có người đến khởi động thiết bị tự hủy và cho nổ tung toàn bộ căn cứ thí nghiệm… Bây giờ tôi cũng sẽ cho cậu hai lựa chọn được chứ? Hoặc là để tôi đi lên, mọi người cùng nhau sống sót ra ngoài; hoặc là tất cả cùng nhau chết dưới này, coi như tác thành cho mong muốn hy sinh vì nhân loại của mấy người, được không?”
Viên Mục Dã cảm thấy bất lực: “Giáo sư Liêu, giữa chúng ta đâu cần phải đến mức anh sống tôi chết như thế chứ? Thôi thế này đi, anh thả cái thứ trên tay xuống và đi theo tôi ra ngoài, tôi có thể bảo đội ngũ y tế của anh Lâm Miểu lập tức chữa trị cho anh, được không? Kể cả anh có lấy được trứng đã thụ tinh thì anh cũng cần phải có thời gian nghiên cứu chứ? Vậy thì chúng ta không cần phải đi đến bước này… Để tôi hỏi đội trưởng Đoàn xem họ đã sửa thiết bị phòng ngự thế nào rồi, nếu như đã sửa xong thì bảo bọn họ đi lên nói rõ tình huống của anh cho anh Lâm Miểu biết, tôi cam đoan bọn họ có thể dùng kỹ thuật chữa trị tiên tiến nhất kéo dài thời gian sống cho anh.”
Viên Mục Dã nói xong cũng không chờ Liêu Hà Dung trả lời mà lập tức dùng vòng tay gọi cho Đoàn Phong: “Đội trưởng Đoàn, anh mau dẫn Hoắc Nhiễm đi lên đi, rồi bảo lão Lâm liên lạc ngay với đội chữa bệnh ở Thụy Sĩ, trong những năm gần đây bọn họ đã đạt được những kết quả tuyệt vời trong điều trị ung thư xương. Đặc biệt là bài phát biểu ngày hôm đó của một số chuyên gia y học về cách làm thế nào đề cao chu kỳ sống cho người bệnh bị ung thư xương…”
Đoàn Phong và Hoắc Nhiễm còn đang vội vàng sửa mạch điện đã bị hủy hoại của thiết bị phòng ngự thì bỗng dưng nhận được đoạn hội thoại khó hiểu của Viên Mục Dã, nên trong lúc nhất thời hai người chẳng hiểu gì hết, không biết rốt cuộc Viên Mục Dã muốn biểu đạt cái gì?
Hoắc Nhiễm đang muốn hỏi Viên Mục Dã nói vậy là có ý gì, nhưng lại bị Đoàn Phong ngăn cản: “Đừng hỏi, chắc chỗ bên cậu ấy đã xảy ra chuyện rồi, trong mấy câu này chỉ có câu đầu tiên là dùng được thôi, cậu ấy đang nhắc nhở chúng ta mau chóng đi lên trên.”
“Đi lên? Ngay bây giờ à? Nhưng vẫn chưa sửa xong thiết bị phòng ngự mà?” Hoắc Nhiễm không hiểu.
Đoàn Phong lắc đầu: “Vừa rồi cậu ấy còn chẳng nhắc đến vụ sửa chữa thiết bị phòng ngự, điều này nói rõ bây giờ có chuyện còn khẩn cấp hơn cả việc sửa chữa thiết bị phòng ngự, vì thế cậu ấy mới bảo chúng ta mau đi lên…”
Hoắc Nhiễm không biết phải làm thế nào nên nhìn về phía Đoàn Phong: “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Đi lên trước hay tìm anh Viên trước?”
Đoàn Phong suy nghĩ rồi nói: “Đi, rời khỏi chỗ này trước!”
Sau đó Đoàn Phong dẫn Hoắc Nhiễm chạy đến cửa thang máy, anh ta đẩy Hoắc Nhiễm vào trong rồi bảo: “Cậu đi lên nói cho lão Lâm biết để anh ta tranh thủ thời gian nghĩ cách chuẩn bị một ít TNT, nếu như thấy tình hình không ổn thì cho nổ tung giếng thang máy ngay!”
Hoắc Nhiễm nghe vậy sốt ruột hỏi: “Hai anh còn chưa lên, sao có thể cho nổ giếng thang máy được?”
Đoàn Phong lo lắng nói: “Đừng nói linh tinh nữa, nhanh lên đi, chuyển lời của tôi cho lão Lâm nhé!”
Nhưng Hoắc Nhiễm lúc này lại bướng bỉnh, cậu ta che bảng điều khiển thang máy lại mà không chịu đi lên, cuối cùng Đoàn Phong đành phải đá một cái cho cậu ta vào trong thang máy, tiếp đó dùng tay đập vào bảng điều khiển…
Bên phía Viên Mục Dã cũng cảm thấy rất sốt ruột, cậu không biết Đoàn Phong có hiểu những gì mình nói mà nhanh chóng dẫn Hoắc Nhiễm đi lên hay không, nhỡ Viên Mục Dã đàm phán với Liêu Hà Dung không thành công, đến lúc đó chẳng ai có thể đi lên được.
Liêu Hà Dung thấy Viên Mục Dã có vẻ dao động thì bèn thử leo ra khỏi giếng, bởi vì theo suy nghĩ của anh ta, chẳng có ai lại đi hy sinh tính mạng của mình vì một điều chẳng rõ ràng… Nhưng Viên Mục Dã do dự không phải vì sợ chết, mà là do cậu muốn kéo dài thời gian cho Đoàn Phong và Hoắc Nhiễm.