Quách Tiểu Xuyên thấy cảnh tượng này bèn vội vàng dùng sức mở cửa thang máy ra, sau đó nhảy vào bên trong, buồng thang máy lúc này đã đi lên trên nên muốn dùng thang máy chạy trốn là việc bất khả thi.
Nhưng Viên Mục Dã cũng đã nhận ra Quách Tiểu Xuyên nhảy vào trong đó không phải là để chạy trốn, cậu ta cứ ngồi xổm xuống không hiểu đang làm gì, Viên Mục Dã đứng trên quan sát một lúc mới phát hiện ra hình như Quách Tiểu Xuyên đang phá hoại bộ phận đệm của thang máy.
Viên Mục Dã hiểu ngay Quách Tiểu Xuyên chính là người anh hùng đã hy sinh bản thân để chặn đứng con đường của 0924… Sau khi cậu ta phá hỏng bộ đệm của thang máy thì chuẩn bị cầm dao laser đi cắt đứt dây cáp của thang máy.
Vậy mà đúng lúc này, vô số xúc tu thịt màu hồng tràn vào, trong nháy mắt quấn quanh cơ thể gầy gò của Quách Tiểu Xuyên, nhưng vào giây phút cuối cùng, cậu ta đã dùng dao laser cắt đứt dây cáp.
Sau đó cơ thể Quách Tiểu Xuyên bị một chiếc xúc tu to nhất nuốt vào… Ngay sau đó buồng thang máy nặng hơn một tấn từ trên cao rơi xuống đã nện tan tành cảnh tượng trước mặt Viên Mục Dã.
Mặc dù ảo cảnh trước mắt đã biến mất, nhưng Viên Mục Dã vẫn ngây người nhìn vị trí mà Quách Tiểu Xuyên biến mất một lúc thật lâu, xem ra không phải tất cả các anh hùng đều cao to dũng mãnh, thậm chí Viên Mục Dã còn đoán được bình thường Quách Tiểu Xuyên chỉ là một người nhát gan yếu đuối.
Nhưng cũng chính người bình thường như vậy lại làm ra chuyện phi thường. Theo lý mà nói, Quách Tiểu Xuyên là học sinh của Liêu Hà Dung, cậu ta đương nhiên không hiểu biết bằng người thầy của mình. Mặc dù là vậy, Quách Tiểu Xuyên cũng biết hậu quả của việc thả 0924 ra ngoài, vì thế cậu ta dù chết cũng phải phá hỏng thang máy…
Còn Liêu Hà Dung thì sao? Vì ích kỷ cá nhân mà có thể bỏ qua tính mạng của những người khác không thèm để ý đến, Viên Mục Dã tin rằng khi đặt cùng một lựa chọn trước mặt Liêu Hà Dung, kết quả sẽ hoàn toàn khác.
Lúc này Viên Mục Dã phát hiện có một vết cắt rất sâu ở đối diện cửa thang máy, chắc chắn nó là do Quách Tiểu Xuyên vô tình vạch ra khi dùng dao laser cắt dây cáp.
Nhưng Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu, sợi dây cáp trước mắt cậu rõ ràng vẫn còn nguyên vẹn, hiển nhiên nó không phải là sợi mà Quách Tiểu Xuyên đã cắt… Chẳng lẽ nó đã được thay đổi ở hai lần cứu hộ trước đây sao?
Ngay lúc Viên Mục Dã đang ngẩn người, phía trên bỗng vang lên tiếng thang máy chuyển động, Viên Mục Dã hơi giật mình, cậu không ngờ Đoàn Phong lại xuống nhanh như vậy, nhưng khi thang máy chạy xuống dưới, Viên Mục Dã lại chỉ thấy mỗi Đoàn Phong và Hoắc Nhiễm mặc bộ đồ cách nhiệt từ bên trong đi ra.
Đoàn Phong nhìn thấy Viên Mục Dã thì xòe tay ra, nói: “Ôn Sâm sống chết không chịu xuống dưới, trong nhất thời lại không tìm được kỹ sư điện, cực chẳng đã nên tôi đành lôi tên nhóc này xuống trước, thật sự không có lựa chọn nào tốt hơn cậu ta.”
Viên Mục Dã thấy hơi nhức đầu: “Cậu ta rất nhát, anh xác định dẫn cậu ta xuống đây không có vấn đề gì chứ?”
Hoắc Nhiễm vênh mặt nói: “Anh Viên, anh cứ yên tâm, kỹ thuật của em chắc chắn siêu hơn tên chó Ôn Lâm kia nhiều…”
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi đương nhiên không lo lắng về kỹ thuật của cậu, tôi sợ cậu nhìn thấy thứ kia… Thôi được rồi, đã xuống đây thì cứ sửa trước xem sao.”
Sau đó ba người lại quay về kho lạnh để hỏi vị trí cụ thể của thiết bị phòng ngự đã bị Liêu Hà Dung phá hỏng, thế nhưng khi họ về đó lại phát hiện bên trong chẳng có một người sống nào.
Viên Mục Dã vội vàng xem lại camera theo dõi, nhưng cậu phát hiện Liêu Hà Dung không đi ra từ cửa chính, bởi vì trong kho lạnh không có camera giám sát nên nhất thời Viên Mục Dã không biết được Liêu Hà Dung đã ra ngoài bằng cách nào.
Đoàn Phong quan sát hoàn cảnh xung quanh kho lạnh, sau đó hỏi: “Liệu có phải thằng cha Liêu Hà Dung này bị bọn yêu quái bạch tuộc đó đuổi chạy đi rồi không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không đâu, nhiệt độ chỗ này rất thấp, 0924 sẽ không chú ý đến sự tồn tại của nơi này…”
Đoàn Phong nói với vẻ mặt nghi ngờ: “Nhưng trên người Liêu Hà Dung không có áo cách nhiệt, hắn vừa thò chân ra ngoài chắc chắn sẽ bị đám yêu quái bạch tuộc kia phát hiện ngay, Liêu Hà Dung điên hay sao mà lại tự mình ra ngoài? Hơn nữa, kho lạnh này chỉ có một cửa ra, chẳng lẽ hắn còn có thể dịch chuyển không gian chắc?”
Viên Mục Dã vội vàng nhìn về phía chỗ quạt thông gió đang quay rất nhanh trên tường, chẳng lẽ Liêu Hà Dung đi ra bằng lối này? Nhưng vấn đề bây giờ không phải là anh ta có thể ra ngoài được hay không, mà là Liêu Hà Dung ra ngoài chẳng khác nào đi tìm chết, với tính cách của Liêu Hà Dung sẽ không thể làm chuyện ngu ngốc như vậy được.
Thế là Viên Mục Dã vội vàng mở camera giám sát tại các khu vực khác, cậu muốn tìm được bóng dáng Liêu Hà Dung, kết quả cậu tìm được thằng cha này ở cửa vào chỗ giếng sâu! Viên Mục Dã vội vàng dùng vòng tay nói với Liêu Hà Dung: “Giáo sư Liêu, anh muốn làm gì thế? Chúng tôi đã dẫn kỹ sư sửa chữa thiết bị phòng ngự xuống đây rồi, bây giờ anh hãy nói cho tôi biết vị trí cụ thể cần sửa chữa đi?!”
Không ngờ Liêu Hà Dung chẳng thèm để ý đến Viên Mục Dã, anh ta trực tiếp mở cánh cửa điện tử màu đen rồi đi vào…
Đoàn Phong thấy vậy ngạc nhiên hỏi: “Hắn điên rồi à? Cứ như thế đi vào khác nào đưa thịt vào miệng thứ đó?”
Viên Mục Dã nhíu mày, nói: “Liêu Hà Dung sẽ không đi tự sát, hắn làm như vậy chắc chắn có biện pháp để an toàn đi ra, nhưng chúng ta không biết cụ thể là gì mà thôi. Thế này đi, hai người đi tìm bản vẽ mặt bằng căn cứ trong phòng điều khiển trước đã, ở đó chắc chắn có vị trí của thiết bị phòng ngự, nếu không cứ lần mò không mục tiêu thế này quá lãng phí thời gian…”
Đoàn Phong trầm giọng hỏi: “Chúng tôi? Cậu không đi cùng à?”
Viên Mục Dã nhìn màn hình theo dõi khu vực giếng sâu, cậu nói: “Tôi phải nhanh chóng đến xem Liêu Hà Dung đang giở trò gì, nếu không trong lòng tôi luôn có cảm giác không yên tâm…”
Mặc dù Đoàn Phong không muốn Viên Mục Dã đi một mình đến chỗ giếng sâu tìm Liêu Hà Dung, nhưng việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là sửa chữa thiết bị phòng ngự, thế nên anh ta suy nghĩ một lúc rồi bảo: “Vậy cậu nhất định phải cẩn thận, nếu thằng cha Liêu Hà Dung này có ý đồ xấu… Nhớ kỹ, tuyệt đối không được mềm lòng.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Yên tâm đi.” Sau đó cậu lại quay sang bảo Hoắc Nhiễm: “Lát nữa thấy cái gì thì cũng đừng hoảng sợ, cứ làm cho xong việc trong tay cậu, mọi chuyện đã có đội trưởng Đoàn ở bên cạnh lo rồi… Biết không?”
Hoắc Nhiễm nghiêm túc gật đầu: “Anh yên tâm, em nhất định sẽ sửa được hệ thống phòng ngự ở chỗ này…”
Sau khi tách khỏi mấy người Đoàn Phong, Viên Mục Dã chạy thẳng đến chỗ giếng sâu, bởi vì trong lòng cậu luôn có cảm giác Liêu Hà Dung vẫn giấu giếm chuyện gì đó, mà chuyện này phải là chuyện quan trọng và trí mạng nhất.