Là cố ý đẩy người số 54 ra để che giấu bí mật nào đó sao? Nếu vậy thì không cho bọn họ tham dự vào không phải là bớt việc rồi à? Còn nếu đã để bọn họ tham gia vào... thì nhất định là có lý do.
Sau khi mở liên tiếp một loạt cửa điện tử, cuối cùng mọi người đến một không gian tương đối rộng rãi. Bởi vì hành lang trong căn cứ chỉ có một đường, nên trước khi xuống đây mọi người đều cho rằng sẽ gặp thi thể của những người khác ở khu vực gần lối ra nhất.
Nhưng không gian trước mắt này lại rỗng tuếch, đừng nói là thi thể, ngay cả cảnh tượng lộn xộn khi gặp đại nạn cũng không thấy, tất cả đều vẫn ngăn nắp gọn gàng, sạch sẽ như chưa từng có chuyện căn cứ bị đóng cửa vậy.
Liêu Hà Dung nhìn cảnh này cũng ngẩn người, anh ta cau mày nhìn xung quanh, dường như muốn tìm ra đầu mối trong đó...
Đoàn Phong nghi ngờ hỏi: “Anh Liêu, anh chắc chắn nơi này đã từng xảy ra hỏa hoạn chứ? Không phải là có sai lầm ở đâu chứ?”
Liêu Hà Dung cũng không hiểu lắc đầu: “Không thể nào, lúc đó tổng bộ thực sự đã nhận được báo cáo căn cứ bị cháy, còn chuyện vì sao ở đây không có dấu hiệu cháy... có lẽ lúc bị cháy không lan đến đây. Thật ra thiết kế ban đầu của căn cứ đã tính đến khả năng xảy ra hỏa hoạn, cho nên mỗi khu vực đều có cửa chống cháy, nếu như có một khu vực bên trong bị cháy thì chỉ cần đóng chặt hai cánh cửa chống cháy lại sau đó rút sạch dưỡng khí của khu vực đó là có thể dập tắt lửa nhanh chóng!”
Đoàn Phong vặn ngược lại: “Nếu vậy, tại sao năm đó lại bị cháy lớn?”
Tiếc là vấn đề này Liêu Hà Dung cũng không trả lời được, bởi vì lúc đó anh ta không có ở hiện trường, đương nhiên cũng không biết rõ ngọn lửa bốc lên ở chỗ nào, hoặc là nơi này đã từng xảy ra hỏa hoạn hay chưa?
Viên Mục Dã thấy Liêu Hà Dung cũng không biết gì thì nói thêm: “Tiến sĩ Liêu, anh cũng không biết chính xác nơi này bị cháy, vậy chúng ta bỏ qua vấn đề này. Anh có thể nói cho tôi biết hạng mục thí nghiệm năm đó đã xảy ra vấn đề gì, mà khiến anh phải vội vàng chạy về tổng bộ báo cáo tình hình hay không?”
Viên Mục Dã nói xong câu này, tất cả mọi người đều cùng nhìn về phía Liêu Hà Dung, xem ra ở đây không chỉ có một mình Viên Mục Dã tò mò về vấn đề này, ngay cả hai học sinh của Liêu Hà Dung là Lâm Tinh và Dương Kiệt cũng thấy tò mò như vậy.
Vấn đề này hiển nhiên là ép Liêu Hà Dung phải nói ra. Trước khi xuống đây anh ta đã từng hứa chỉ cần số 54 đồng ý đi xuống thì anh ta sẽ nói một số chuyện mình biết cho họ, cho nên bây giờ Viên Mục Dã hỏi như vậy cũng không quá đáng.
Nhưng từ vẻ mặt của Liêu Hà Dung không khó để nhận ra anh ta không hề muốn nói ra, nhưng nhất thời lại chưa nghĩ ra được cách nào thoái thác và cự tuyệt... Hơn nữa, lại thêm tất cả mọi người đều dùng ánh mắt sốt ruột nhìn mình, cuối cùng anh ta đành nói một câu: “Không phải tôi không muốn nói chuyện này, mà do điều lệ giữ bí mật của tổng bộ, nếu không phải bất đắc dĩ lắm thì tuyệt đối không thể tiết lộ cho người ngoài.”
Lý Hồng Giác hừ lạnh: “Bất đắc dĩ hay không, không phải do anh quyết sao? Đều phụ thuộc vào anh có muốn nói hay không thôi!”
Bị Lý Hồng Giác nói kháy hai câu, Liêu Hà Dung đành kể cho mọi người nghe một số chuyện thần bí liên quan đến kế hoạch “Hướng về tâm Trái đất” kia... Cái gọi là kế hoạch “Hướng về tâm Trái đất” chính là sử dụng những thiết bị máy khoan thăm dò hạng nặng, khoan sâu xuống lòng đất đến chiều sâu mà trước nay chưa từng đào tới.
Đây chính là hạng mục đứng hàng thứ ba trong cuộc khiêu chiến giới khoa học của con người sau vũ trụ và đại dương, mà Liêu Hà Dung và thầy của anh ta là Tề Mân Giang là người phụ trách nhóm các nhà khoa học nghiên cứu những mẫu đất được lấy từ mấy nghìn mét dưới mặt đất kia.
Lúc đầu mọi việc tiến hành rất thuận lợi, nhưng sau khi giếng khoan đạt đến độ sâu ba nghìn mét thì phát sinh một hiện tượng siêu nhiên làm người khác không thể tưởng tượng được, đến mức không thể không tạm thời đình chỉ hoạt động thí nghiệm lại. Lần đó Liêu Hà Dung quay về tổng bộ chính là để báo cáo nguyên nhân tạm thời dừng việc nghiên cứu lại, đồng thời bàn bạc xem tiếp theo nên đối phó với hiện tượng siêu nhiên khủng khiếp kia như thế nào...
Đoàn Phong nghe xong cau mày hỏi: “Đã xảy ra hiện tượng siêu nhiên gì?”
Dường như Liêu Hà Dung cũng không muốn nhớ lại chuyện xảy ra năm đó, anh ta do dự một lúc, sau đó nói với nét mặt tái nhợt: “Các vị có thể đến đây chắc hẳn đều là những người không tin quỷ thần, nhưng nếu tôi nói rằng trên đời này thật sự có Địa Ngục tồn tại, thì mọi người có tin không?”
Trương Khai châm chọc: “Địa Ngục? Chẳng lẽ Tiến sĩ Liêu đã xuống Địa Ngục rồi? Nếu không sao anh có thể khẳng định Địa Ngục thực sự tồn tại chứ?”
Liêu Hà Dung trầm giọng nói: “Địa Ngục thì tôi chưa xuống, nhưng tôi đã từng nghe thấy...”
Sau đó anh ta kể lại cho mọi người nghe những chuyện kỳ quái năm đó khi họ thăm dò xuống độ sâu ba nghìn mét dưới mặt đất... Đầu tiên là mũi khoan bỗng dưng biến mất! Ban đầu có nhân viên nghiên cứu cho rằng họ đã tiếp cận tâm Trái đất, cho nên nham thạch đã làm tan chảy mũi khoan.
Nhưng Liêu Hà Dung và Tề Mân Giang không cho là như vậy, bởi vì theo như bọn họ nghĩ, chiều sâu ba nghìn mét còn cách tâm Trái đất rất xa, hơn nữa điểm nóng chảy của mũi khoan đó là 5500 độ C, nếu không phải tiếp cận vào tâm Trái đất thật thì tuyệt đối không có thứ gì có thể đạt đến nhiệt độ này để làm tan chảy mũi khoan.
Vì muốn hiểu rõ có chuyện gì xảy ra ở độ sâu ba nghìn mét dưới lòng đất, nên Liêu Hà Dung đã đưa một máy cảm biến chịu nhiệt xuống giếng khoan, để thuận tiện thu thập các số liệu quý ở độ sâu này. Không ngờ những âm thanh mà máy cảm biến truyền về lại khiến cho người ta cảm thấy không thể tưởng tượng được...
Mới đầu những âm thanh đó nghe như có rất nhiều người đang thì thầm nói chuyện, nhưng lại không ai hiểu được họ đang nói cái gì, đây dường như là một loại ngôn ngữ chưa từng được nhân loại biết đến.
Sau đó Liêu Hà Dung truyền những số liệu này về tổng bộ, rất nhanh nhận được mệnh lệnh tiếp tục đào sâu xuống, thế là bọn họ không ngừng đổi mũi khoan, tiếp tục đào sâu xuống... Kết quả khi thăm dò đến độ sâu năm nghìn mét dưới lòng đất, thì họ lại thu thập được những âm thanh đáng sợ kia.
Lần này không cần đến bất cứ ai xác nhận hay phiên dịch nữa, bởi vì tất cả mọi người đều nghe ra được đó chính là tiếng của con người đang tru lên, đó là một loại tiếng kêu vô cùng đau đớn cực kỳ sắc nhọn, dường như con người đang phải chịu một cực hình đáng sợ nào đó mới phát ra âm thanh khiến người nghe run rẩy như vậy.
Dù là người không tin quỷ thần thế nào đi chăng nữa, khi nghe thấy những âm thanh này cũng không tự chủ được mà cho rằng đó chính là âm thanh đến từ Địa Ngục. Nhưng điều này vẫn chưa phải là chuyện đáng sợ nhất, ngay lúc nhóm Liêu Hà Dung đang nghe thấy tiếng nhân loại kêu gào thảm thiết, thì từ dây cáp treo mũi khoan đột nhiên có chấn động, dường như có thứ gì đó đang bám trên dây cáp...
Phản ứng đầu tiên của nhóm Liêu Hà Dung đó là cho rằng có thứ gì đấy đang bám vào trên dây cáp, cho nên bọn họ lập tức dừng thiết bị, sau đó cẩn thận lắng nghe động tĩnh phía dưới.
Không ngờ trong lúc tất cả mọi người đang yên lặng lắng nghe thì dây cáp vốn nên đứng yên lại rung động càng mạnh, dường như có thứ gì đó đang bám vào đó và trèo lên trên!