Không ngờ Liêu Hà Dung lại lắc đầu: “Trước đó tôi đã nói rõ cho hai đội kia là bọn họ phải khôi phục thiết bị phòng ngự trong ống thông gió đầu tiên, nhưng bọn họ lại không làm được. Lần này sau khi tôi xuống đây, tôi tự mình kiểm tra thì mới phát hiện, hóa ra thiết bị phòng ngự đã hoàn toàn bị phá hủy, nếu không phải là nhân viên chuyên nghiệp sẽ không thể chữa được…”
“Anh đừng ở đây giả vờ không biết gì? Hệ thống phòng ngự của ống thông gió không phải do anh phá hoại à?” Đoàn Phong tức giận hỏi.
Liêu Hà Dung thề thốt phủ nhận: “Đương nhiên không phải, lúc đó tôi chỉ sai Tiểu Từ tạm thời đóng lại hệ thống phòng ngự của ống thông gió thôi, làm sao tôi lại muốn phá hủy nó hoàn toàn chứ?”
Đoàn Phong lạnh lùng hừ một tiếng: “Ai mà biết được loại người như anh có ý nghĩ xấu xa gì?”
Chính xác, riêng việc Liêu Hà Dung tính toán để mấy người Viên Mục Dã làm mồi nhử thì đã chứng minh lòng dạ người này độc ác hơn người bình thường rất nhiều, vì vậy khi Viên Mục Dã nói chuyện với anh ta vẫn luôn giữ lại một nửa, mặc dù chưa chắc toàn bộ đều là giả, nhưng chắc chắn là nửa thật nửa giả…
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn trầm giọng hỏi: “Ôn Sâm cũng không chữa được à?”
Liêu Hà Dung suy nghĩ rồi nói: “Nếu cho cậu ta một chút thời gian, chắc cậu ta sẽ làm được, đây cũng là lý do mà tôi dẫn Ôn Sâm xuống đây…”
“Đừng có nói đường hoàng như vậy, anh dẫn cậu ta xuống không phải là muốn dùng cậu ta làm mồi nhử để giương đông kích tây à?” Đoàn Phong không hề nể nang mà vạch trần Liêu Hà Dung.
Liêu Hà Dung mạnh miệng nói: “Đây không phải mục đích chủ yếu, tôi cũng hy vọng sửa được hệ thống phòng ngự!”
Viên Mục Dã nhìn về phía bộ trang phục cách nhiệt trên người Đoàn Phong rồi nói: “Đội trưởng Đoàn, bây giờ anh đi lên nói rõ tình huống dưới này cho lão Lâm biết, để anh ta tìm cách lấy hai bộ quần áo cách nhiệt đến, sau đó anh lại dẫn Ôn Sâm xuống đây… Nếu như muốn để 0924 ngoan ngoãn quay về giếng sâu, thì chúng ta nhất định phải khôi phục lại hệ thống phòng ngự trong ống thông gió.”
Đoàn Phong lập tức nói: “Được, vậy hai chúng ta cùng lên đó thôi!”
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Tôi không thể lên được, nếu không một khi mấy thứ này leo lên trên theo đường thang máy thì hoàn toàn xong đời. Anh có nhớ chỗ dịch nhờn ăn mòn trên vách giếng ở chỗ thang máy không? Ba năm trước đây chắc chắn 0924 cũng muốn leo lên theo đường thang máy, nhưng cuối cùng không biết là ai dùng thang máy đập nó xuống, từ đó mới không để loài sinh vật đáng sợ này tiến vào thế giới loài người. Nếu tính tinh thần hy sinh, thì người hạ thang máy xuống mới thật sự là anh hùng…”
“Vì vậy cậu cũng muốn làm anh hùng một lần ở dưới này à?” Sắc mặt Đoàn Phong sầm sì.
Viên Mục Dã cười đáp: “Đâu có nghiêm trọng như anh nói chứ? Tôi chỉ tạm thời giữ vững đường ống thang máy, đảm bảo 0924 sẽ không leo từ chỗ đó lên thôi… Anh cũng biết tình huống của tôi mà, cứ yên tâm lên đó đi.”
Đoàn Phong cũng hiểu đây là biện pháp hữu hiệu nhất bây giờ, một khi thành công, họ có thể hoàn thành nhiệm vụ mà không tổn thất gì. Mặc dù mấy người Đại Quân đã đi lên, nhưng những hiểu biết của bọn họ về sự thật của chuyện này rất có hạn, vì thế lão Lâm tự nhiên không có cách nào đưa ra biện pháp đối phó tương ứng để giải cứu Đoàn Phong và Viên Mục Dã.
Sau khi tính toán ưu khuyết điểm, Đoàn Phong đành phải thỏa hiệp: “Vậy cậu phải cẩn thận một chút!”
Viên Mục Dã nhìn thoáng qua khẩu súng kích điện trong tay rồi nói: “Yên tâm đi, tôi là người được bật hack mà, bây giờ lại còn súng kích điện nữa, nhất định có thể bình yên đợi anh quay về.”
Sau đó hai người bọn họ rời khỏi kho lạnh, trước khi đi Đoàn Phong còn quay đầu cảnh cáo Liêu Hà Dung: “Anh tốt nhất hãy cầu nguyện cho chúng tôi có thể thành công, nếu không anh vĩnh viễn ở lại chỗ này cùng với mấy đồng nghiệp kia đi!”
Khi ra khỏi kho lạnh, Đoàn Phong nói nhỏ với Viên Mục Dã: “Cậu phải đề phòng Liêu Hà Dung đấy, thằng cha này quá gian xảo, hắn biết là mặc trang phục cách nhiệt sẽ không bị 0924 phát hiện, thế mà hắn vẫn không nói gì và cho hai đội kia đi xuống tìm cái chết để dò đường cho mình! Tôi đoán chắc Liêu Hà Dung không nói rõ tình hình thực tế ở đây cho cấp trên của hắn biết đâu, hắn làm như vậy là vì ích kỷ, muốn tự mình chiếm lấy những dữ liệu thí nghiệm kia, rồi lại nhờ 0924 diệt khẩu toàn bộ những người khác.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Tôi cũng đoán có chuyện như vậy, không cần lo lắng về gã này, nếu anh không tìm được bộ đồ cách nhiệt thì đừng tùy tiện dẫn người xuống đây đấy.”
Trước khi tiến vào thang máy, Đoàn Phong còn không yên tâm nên dặn dò: “Cậu cứu được thằng cha Liêu Hà Dung thì cứu, nếu không được cũng đừng cố, vì tất cả những chuyện này đều là do hắn gây ra, biết không?”
Viên Mục Dã gật đầu cười và bảo: “Biết rồi, đi nhanh lên đi.”
Sau khi Đoàn Phong đi lên, Viên Mục Dã chỉ đi đi lại lại trong hành lang trước thang máy, đồng thời cũng dỏng tai lên nghe âm thanh trong ống thông gió… Mặc dù thỉnh thoảng có vang lên những tiếng ken két, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có một con 0924 nào chui ra.
Cùng lúc đó, Viên Mục Dã vẫn không quên quan sát tình huống trong kho lạnh qua chiếc máy tính bảng. Nói thật lòng, cậu vẫn không quá yên tâm về Liêu Hà Dung, chỉ sợ anh ta sẽ còn gây ra chuyện liều mạng nào đó, dù sao thì anh ta cũng quá quen thuộc với hoàn cảnh ở đây.
Nhưng Viên Mục Dã quan sát một lúc mà vẫn không thấy Liêu Hà Dung có động tĩnh gì, cậu cũng không nhìn chằm chằm vài màn hình giám sát nữa… Viên Mục Dã lại tiếp tục tìm kiếm video theo dõi về chuyện xảy ra năm đó qua chiếc máy tính bảng được kết nối với máy giám sát.
Không ngờ đúng lúc này, Viên Mục Dã lại đột nhiên nghe thấy tiếng có người từ xa chạy về phía mình, nghe âm thanh dường như còn rất vội vàng! Viên Mục Dã lập tức cảnh giác rút súng ra rồi nhìn chằm chằm vào ngã rẽ phía trước…
Sau đó cậu nhìn thấy một người trẻ tuổi vóc dáng gầy yếu, tướng mạo sạch sẽ từ phía đối diện chạy đến, cậu ta dùng một tay đỡ vai trái, máu tươi chảy dọc theo tay trái cậu ta nhỏ tong tỏng xuống đường.
Viên Mục Dã hơi có ấn tượng về người này, chắc chắn là một trong số các nhân viên thí nghiệm đã gặp nạn ba năm trước tên là Quách Tiểu Xuyên, nếu Viên Mục Dã nhớ không nhầm, cậu ta còn là nghiên cứu sinh của Liêu Hà Dung.
Trông trạng thái của Quách Tiểu Xuyên lúc này, chắc cậu ta vừa trở về từ cõi chết, nhưng tiếc là Quách Tiểu Xuyên đã bị thương, điều này cũng định trước cậu ta không thể còn sống để rời khỏi chỗ này… Không ngờ Quách Tiểu Xuyên vừa chạy được vài giây, trong ống thông gió phía trên đã có tiếng trườn bò của 0924.
Trong nhất thời Viên Mục Dã cũng không biết âm thanh này là 0924 bò đến trong hiện thực, hay đây chỉ là ký ức trước khi chết của Quách Tiểu Xuyên?
Trong lúc Viên Mục Dã đang ngẩn người, Quách Tiểu Xuyên đã chạy qua người cậu rồi đến bên cạnh thang máy, ngay sau đó Viên Mục Dã nhìn thấy từng xúc tu thịt màu hồng chen nhau chui ra từ ống thông gió…