Đoàn Phong hừ lạnh: “Cũng đúng, nếu không thì chẳng phải bây giờ cậu cũng đã bị sâu điều khiển rồi à? Hay là thế này đi, sau này mỗi ngày đi làm cậu lại ra một ám hiệu với tôi, trả lời đúng thì thôi, còn không khớp sẽ có đại hình chào đón!”
Viên Mục Dã không có tâm trạng nói nhảm với anh ta, chỉ hỏi lão Lâm về mấy ngày rồi có đi thăm tên họ hàng kia không?
Đoàn Phong bĩu môi: “Đừng nhắc nữa, anh ta muốn đi mà lại không dám đi, cả ngày cứ bắt chúng tôi không có việc gì là đến đó nhìn... Tên người thằn lằn kia bây giờ cứ nhìn thấy chúng tôi là khó chịu.”
Viên Mục Dã cười bảo: “Thôi được rồi, tối nay tôi sẽ đến đó xem sao!”
Đoàn Phong như trút được gánh nặng: “OK, tôi cũng nghĩ thế. À... cô gái kia rất thích cậu đấy, lúc nào cũng hỏi thăm tình hình của cậu!”
Viên Mục Dã vội lắc đầu: “Thôi anh đừng trêu tôi nữa được không? Đầu To và Triệu Linh Nhi rõ ràng đều thích nhau, anh nói câu này mà để tên kia nghe được thì sẽ để yên cho tôi chắc?”
Đoàn Phong cười xấu xa: “Có gì đâu, cạnh tranh công bằng thôi mà nhỉ?!”
Viên Mục Dã cố ý tức giận nói: “Biến biến biến, anh đi làm việc của anh đi, tôi chỉ coi Triệu Linh Nhi như em gái thôi hiểu không, anh mà còn nói như thế nữa là tối nay tôi không đi đâu đấy!”
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã có vẻ giận thật thì vội vàng giảng hòa: “Được rồi được rồi, tôi rút lại lời lúc nãy được chưa? Tối nay cậu phải đi đấy, cũng đến lượt cậu rồi...”
Buổi tối sau khi tan làm, Viên Mục Dã về sớm hơn một tiếng vòng qua thăm tiệm tạp hóa của Triệu Linh Nhi, đồng thời bàn bạc về chuyện của Đầu To với cô ta, vì nếu như hắn muốn hòa nhập vào xã hội loài người, thì việc có một thân phận hợp pháp là một trong những điều kiện cơ bản nhất.
Nhưng không may, khi Viên Mục Dã đến nơi thì Triệu Linh Nhi lại không ở cửa hàng, ngoài cửa bị khóa, hiển nhiên là Đầu To cũng không ở bên trong... Viên Mục Dã nhìn vào bên trong thì thấy cửa hàng sáng đèn, không giống đã đóng cửa nghỉ bán, chỉ như có việc chạy ra ngoài một lúc.
Nghĩ vậy, Viên Mục Dã gọi điện cho Triệu Linh Nhi, không ngờ điện thoại vẫn có tín hiệu nhưng lại không có ai nghe máy. Bình thường cửa hàng của Triệu Linh Nhi sẽ không đóng cửa sớm như vậy. Hơn nữa, nếu đóng cửa thì cũng phải hạ cửa cuốn xuống, chứ không chỉ dùng một cái khóa chữ U khóa lại đơn giản như vậy.
Lo lắng có chuyện không hay xảy ra, Viên Mục Dã chờ ở ngoài cửa tiệm một lúc, cuối cùng cũng thấy Triệu Linh Nhi quay về với vẻ mặt lo lắng...
Cô ta vừa nhìn thấy Viên Mục Dã đứng ở cửa thì cuống đến mức sắp khóc òa lên: “Anh Viên, không thấy Đầu To đâu nữa! Những chỗ có thể tìm tôi đã tìm cả rồi, nhưng vẫn không thấy anh ấy đâu... đều tại tôi không tốt, không nên mắng anh ấy... Có phải anh ấy gặp chuyện gì rồi không? Hay bị tai nạn rồi?”
Viên Mục Dã vội vàng trấn an cô ta: “Cô đừng cuống, từ từ nói xem đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
Sau đó Triệu Linh Nhi vừa thút thít vừa kể lại cho Viên Mục Dã nghe, lúc chiều có mấy tên côn đồ đến cửa hàng của họ, lúc tính tiền thấy có một mình Triệu Linh Nhi nên nổi ý xấu...
Mặc dù bề ngoài Triệu Linh Nhi là một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng bên trong lại là một cô gái có tính cách rất mạnh mẽ, lúc đó cô ấy to tiếng quát đối phương, đương nhiên tiếng của cô ấy cũng làm kinh động đến Đầu To đang ngủ trên tầng hai!
Mấy tên kia thấy Đầu To đi từ trên tầng xuống thì cũng tém tém lại một chút. Trước đấy Triệu Linh Nhi đã dặn dò Đầu To là, nếu có thể giải quyết bằng lời nói thì tuyệt đối không được đánh nhau, vì vậy cô ta nhân cơ hội đó mà cảnh cáo đám lưu manh kia, nếu không rời đi thì cô ta sẽ báo cảnh sát!
Nhưng có lẽ đám côn đồ cảm thấy bị một cô gái nhỏ bé như thế quát mắng rất mất mặt, lại ỷ vào mình đông hơn, nên không những không bị dọa đuổi đi, mà chúng càng thêm không hề kiêng kỵ gì đùa bỡn Triệu Linh Nhi. Kết quả là Đầu To đi lên đánh cho chúng một trận, khiến cả đám bỏ chạy, đặc biệt là tên côn đồ cầm đầu bị đánh thảm nhất, có thể dùng từ “răng rơi đầy đất” để miêu tả.
Sau khi đám côn đồ bị đánh chạy đi, Triệu Linh Nhi cảm thấy chuyện không đáng làm đến mức đó, Đầu To ra tay thực sự hơi nặng, nhỡ đối phương báo cảnh sát thì làm thế nào? Dù sao chuyện thân phận của Đầu To vẫn còn chưa giải quyết được, nếu phải lên đồn thì nhất định sẽ phiền toái to.
Trong lòng Triệu Linh Nhi nghĩ vậy nên cũng nói mấy câu trách cứ Đầu To, có lẽ lúc đó trong lòng Đầu To nghĩ tôi giúp cô đuổi đám côn đồ, cô lại còn trách tôi quá nặng tay? Nên hắn không nói lời nào mà đẩy cửa đi ra ngoài.
Lúc đầu Triệu Linh Nhi nghĩ khi nào Đầu To hết giận sẽ tự động quay về, nhưng chờ đến tận khi trời tối mà vẫn không thấy hắn quay lại. Thế nên cô ta mới khóa tạm cửa lại để ra ngoài tìm người, không ngờ cô ta đã đi tìm ở tất cả những nơi mà cô ta và Đầu To thường đi qua, nhưng không thấy bóng hắn đâu.
Mà vì đi vội nên Triệu Linh Nhi còn quên cả di động ở trong cửa hàng, thế nên lúc này mới chạy về lấy, định gọi cho nhóm Viên Mục Dã để nhờ tìm người...
Sau khi nghe xong mọi chuyện, Viên Mục Dã an ủi Triệu Linh Nhi: “Cô không cần phải lo lắng đâu, thân thủ của Đầu To rất lợi hại, người bình thường hay xe cộ đều không thể làm cậu ta bị thương được. Bây giờ tôi đi cùng cô ra ngoài tìm một vòng, nếu còn không thấy người thì cô cứ về nhà nghỉ ngơi trước, chuyện còn lại giao cho bọn tôi, đảm bảo sẽ đưa cậu ta bình an về cho cô, được chứ?”
Triệu Linh Nhi đang hoang mang lo sợ, nghe vậy cũng yên tâm hơn, cô ta gật đầu: “Vâng, vậy chúng ta ra chỗ công viên ngoại thành xem lại đi, bình thường anh ấy hay thích đến đó chơi!”
Viên Mục Dã vẫy một chiếc taxi đang đi đến, sau đó bảo tài xế lái xe đến công viên ở ngoại thành... Không ngờ hai người họ chưa đi được bao lâu thì Đầu To đã cầm một cành hoa dại chạy về, cho nên bọn họ không gặp được nhau.
Trên xe, Viên Mục Dã liên tục trấn an Triệu Linh Nhi, phân tích với cô ta rằng không phải là Đầu To thực sự tức giận đâu. Nhưng sau khi cha mẹ qua đời, Triệu Linh Nhi luôn có cảm giác không an toàn, sợ rằng người thanh niên đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của mình này sẽ lại đột nhiên biến mất.
Lúc đó Viên Mục Dã tập trung nói chuyện với Triệu Linh Nhi nên không chú ý tình hình bên ngoài cửa xe, đến khi cậu phát hiện ra điểm bất thường thì xe taxi đã đi đến một con đường lạ ở vùng ngoại thành.
Bởi vì còn Triệu Linh Nhi trên xe, để tránh làm cô ta sợ nên Viên Mục Dã không vạch trần ngay, mà dùng di động gửi định vị cho Đoàn Phong. Lúc này đến cả Triệu Linh Nhi cũng phát hiện ra điểm bất thường, cô ta nghi ngờ nói: “Bác tài, có phải anh đi nhầm đường rồi không, hình như đây không phải đường đến công viên ngoại thành?”
Không ngờ tài xế taxi lại không nói tiếng nào, từ đầu đến cuối vẫn chuyên tâm lái xe với tốc độ rất nhanh về phía trước... Viên Mục Dã nhìn người tài xế qua kính chiếu hậu, phát hiện hắn đội một chiếc mũ lưỡi trai, che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy ở khóe miệng có một vết sẹo do bỏng rất rõ ràng.