Hóa ra Mạnh Thư Viễn có một cô em gái kém vài tuổi tên là Mạnh Thư Tĩnh, tình cảm của hai anh em từ bé đã rất tốt, Mạnh Thư Tĩnh có chuyện gì cũng sẽ nói cho anh trai mình biết đầu tiên.
Sau này hai anh em đều có gia đình riêng, nhất là khi Mạnh Thư Tĩnh kết hôn cùng một gã tên là Cao Ngọc Bân, quan hệ giữa hai anh em dần dần không còn thân cận như trước.
Lúc đầu Mạnh Thư Viễn cũng không cảm thấy có vấn đề gì, dù sao mọi người đều là người trưởng thành rồi và có cuộc sống gia đình riêng, ai nấy phải bôn ba vì gia đình cũng không có gì đáng trách, nói gì thì nói bọn họ cũng là ruột thịt, sao có thể vì ít qua lại mà không còn thân thiết nữa?
Nhưng một thời gian sau Mạnh Thư Viễn phát hiện ra một số vấn đề, đó là gã em rể Cao Ngọc Bân này là một kẻ có ham muốn kiểm soát cực mạnh, gã luôn tham dự vào mọi chuyện của Mạnh Thư Tĩnh. Nói thẳng ra là tất cả mọi chuyện đều phải nghe theo gã, nếu không trong nhà sẽ không yên ổn, cứ ba ngày cãi nhau một trận lớn, hai ngày một trận nhỏ.
Mạnh Thư Viễn luôn nghĩ trong nhà hòa thuận thì mọi thứ mới hưng thịnh được, thế nên anh ta muốn khuyên hai người cố sống tốt với nhau, đồng thời cũng khuyên em gái mình: “Áp lực công việc của Ngọc Bân rất lớn, em nên hiểu cho nó một chút, lúc trước em đã chọn nó thì nên bao dung với cuộc hôn nhân này, chứ đừng nên vừa gặp vấn đề đã muốn chia tay.”
Mạnh Thư Tĩnh cũng nghe theo đề nghị của anh trai, cô ấy bắt đầu thử đi tìm hiểu những khó khăn của chồng, cuối cùng hai người lại quay về cuộc sống bình thường trước đây… Không ngờ vào khoảng thời gian trước, Mạnh Thư Tĩnh bỗng nhắn tin cho Mạnh Thư Viễn nói mình muốn ra ngoài giải sầu, đồng thời cũng sẽ suy nghĩ lại xem cuộc hôn nhân giữa mình và Cao Ngọc Bân có cần thiết tiếp tục nữa hay không.
Mạnh Thư Viễn nhận được tin nhắn này xong là lập tức gọi cho em gái, thế nhưng điện thoại của đối phương luôn ở trạng thái tắt máy. Thế là anh ta đến tìm em rể Cao Ngọc Bân, vậy mà gã em rể cũng nhận được một tin nhắn giống như vậy, vợ gã muốn ra ngoài giải sầu và đồng thời suy nghĩ xem cuộc hôn nhân giữa họ có nên tiếp tục nữa hay không.
Mạnh Thư Viễn hiểu rất rõ em gái mình, từ nhỏ Mạnh Thư Tĩnh đã là một cô gái nhút nhát, cho đến bây giờ vẫn chưa bao giờ làm chuyện gì mạo hiểm hay khác người cả, vậy thì làm sao con bé có thể nhắn hai cái tin nhắn ngắn rồi bỏ nhà đi chứ?
Nhưng khi hai người xem video theo dõi của tòa nhà lại phát hiện, Mạnh Thư Tĩnh thật sự kéo một vali hành lý ra khỏi nhà vào ngày hôm đó, còn về chuyện cô ấy đi đâu thì không ai rõ.
Sau đó Mạnh Thư Viễn thật sự lo lắng cho em gái mình, anh ta bèn đi báo cảnh sát ở đồn cảnh sát gần đó, nhưng vì Mạnh Thư Tĩnh có hành vi và năng lực của một người trưởng thành, cảnh sát chỉ có thể lấy hồ sơ đi lại của cô ấy, họ phát hiện Mạnh Thư Tĩnh thật sự đặt mua qua mạng một vé ô tô đi thành phố H.
Ngay lúc trong lòng Mạnh Thư Viễn nóng như lửa đốt, điện thoại của anh ta và Cao Ngọc Bân lại đồng thời nhận được tin nhắn của Mạnh Thư Tĩnh, cô ấy nói mình đang sống rất thoải mái tại một thành phố khác, trong thời gian ngắn không muốn quay về, bọn họ không cần phải đi tìm, lúc nào cô ấy nghĩ thông thì sẽ quay về.
Dù sao Mạnh Thư Tĩnh cũng không phải một đứa trẻ, cô ấy đã là người trưởng thành nên có quyền lựa chọn cuộc sống của bản thân, vì vậy kể cả Mạnh Thư Tĩnh thật sự từ bỏ người thân và người yêu, cảnh sát cũng không có quyền can thiệp.
Cực chẳng đã, Mạnh Thư Viễn chỉ đành ở nhà lo lắng và chờ đợi tin tức của em gái, anh ta hy vọng em gái có thể suy nghĩ rõ ràng rồi quay về giống như trong tin nhắn đã nói. Nhưng hiện thực lại không phải như vậy, Mạnh Thư Tĩnh đi một lèo hai tháng, trong lúc đó chỉ thỉnh thoảng nhắn một đến hai tin về, thời gian còn lại đều không bắt máy, giống như một người ảo chỉ sống ở trên mạng vậy.
Mạnh Thư Viễn còn vì chuyện này mà đi tìm Cao Ngọc Bân vài lần, anh ta hy vọng gã có thể đi tìm em gái cùng với mình, đối phương lại tỏ vẻ gã cũng muốn đi nhưng lại chẳng biết tìm ở đâu?
Mấy ngày trước Mạnh Thư Viễn được gặp nhóm của Viên Mục Dã và Đoàn Phong khi tham dự vụ cứu hộ trên đường cao tốc, đồng thời cũng được biết về sự tồn tại của số 54. Sau đó anh ta và đội viên đều nhận được mệnh lệnh cấm nói về chuyện này, tất cả những gì liên quan đến lần cứu hộ đó đều được giữ bí mật một cách nghiêm ngặt, đồng thời mỗi đội viên phải ký vào bản cam kết giữ bí mật.
Cũng chính lần tiếp xúc đó, Mạnh Thư Viễn đã biết một chút về cơ cấu của số 54, đồng thời cũng biết sự đặc biệt của nó. Anh ta cảm thấy Viên Mục Dã là người dễ nói chuyện, vì vậy nghĩ rằng có thể nhờ cậu tìm cách điều tra chuyện của em gái mình.
Thật ra Mạnh Thư Viễn nghĩ rất đơn giản, anh ta chỉ hy vọng Viên Mục Dã giúp mình điều tra tung tích của em gái, nếu biết con bé sống bình yên Mạnh Thư Viễn cũng yên lòng. Nhưng Viên Mục Dã đã từng là một cảnh sát, khi gặp chuyện như vậy thì điều đầu tiên cậu nghĩ đến là người này còn sống hay không…
Bởi vì với kinh nghiệm phán đoán của Viên Mục Dã, cậu cảm thấy Mạnh Thư Tĩnh không phải là một cô gái có chủ kiến, cô ấy rất ỷ lại vào chồng và anh trai, cho dù trong cuộc sống gặp trắc trở, cô ấy cũng không thể dùng cách này để trốn tránh.
Viên Mục Dã suy nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định để Mạnh Thư Viễn dẫn mình đến gặp người em rể, cậu muốn xem một người trong cuộc khác có ý kiến gì đối với việc vợ mình bỏ nhà trốn đi hay không… Mạnh Thư Viễn thấy Viên Mục Dã đồng ý giúp thì bảo sẽ dẫn cậu đi đến phòng làm việc của em rể Cao Ngọc Bân ngay bây giờ.
Viên Mục Dã nhìn thoáng thời gian, cậu hỏi: “Đi vào lúc này có muộn quá không?”
Không ngờ Mạnh Thư Viễn lại lắc đầu: “Không đâu, tên kia bình thường hay làm việc xuyên đêm lắm, giờ này cậu ta cũng chỉ mới vừa bắt đầu công việc thôi…”
Lúc đó Viên Mục Dã rất tò mò muốn biết rốt cuộc em rể của Mạnh Thư Viễn làm công việc gì, kết quả đi xem mới biết, hóa ra người này mở một cửa hàng điêu khắc trên một con phố ở trung tâm.
Viên Mục Dã cũng không ngờ trong thời gian này mình lại dính dáng với điêu khắc nhiều đến thế, trước đó vừa đi đến mấy xưởng điêu khắc, hôm nay lại đến một xưởng tư nhân… Chồng Mạnh Thư Tĩnh dường như không mấy chào đón người anh vợ, nhất là khi anh ta dẫn theo một người lạ là Viên Mục Dã.
Căn phòng làm việc của Cao Ngọc Bân có bố cục “phía trước là cửa hàng phía sau là xưởng sản xuất”, một số tác phẩm của anh ta đều được bán trực tiếp tại cửa hàng, còn tầng hầm phía sau cùng dùng để điêu khắc và chứa vật liệu gỗ.
Mạnh Thư Viễn còn lâu mới nói thẳng ra thân phận của Viên Mục Dã, anh ta bịa đại nói cậu là họ hàng xa, nhìn từ điểm ấy, có thể thấy ông anh vợ này không quá tin tưởng người em rể của mình.
Cao Ngọc Bân nghe thấy đây là họ hàng xa của vợ mình, trên mặt đành cố gượng cười, nhưng bầu không khí vẫn hơi xấu hổ… Viên Mục Dã có thể nhìn ra được trên người Cao Ngọc Bân có một số khí chất đặc thù của người làm nghệ thuật, nói thẳng ra thì anh ta không phải là một người biết cách giao tiếp.
Sau đó Cao Ngọc Bân dẫn Viên Mục Dã đi vòng quanh cửa hàng một cách tượng trưng, rồi dẫn bọn họ tới phòng điêu khắc phía sau để uống trà.