Liêu Hà Dung thấy không ngăn được mọi người thì đành đi theo đoàn người quay về chỗ thang máy trước. Không ngờ trong lúc di chuyển anh ta vô tình nhìn lên hệ thống thông gió trên đỉnh đầu và đột nhiên ngẩn cả người. Miệng thông gió lúc trước đã có gió thổi qua nhưng bây giờ lại im lìm... Điều này chứng tỏ lối ra phía trên lại bị đóng lại rồi.
Liêu Hà Dung vội vàng liên hệ với người ở bên trên, thế nhưng không hề có tiếng đáp lại nào, hiển nhiên đã ngắt tín hiệu của bọn họ. Đoàn Phong thấy sắc mặt Liêu Hà Dung ngày càng khó coi thì trầm giọng hỏi: “Anh lại định giở trò gì nữa?”
Liêu Hà Dung vội vàng giải thích: “Thật sự không phải là tôi, là người bên trên đã đóng lối ra lại, đồng thời còn đóng cả hệ thống thông gió!”
Viên Mục Dã thấy vẻ mặt Liêu Hà Dung không giống giả vờ, vội vàng hỏi: “Dưỡng khí ở dưới này có thể duy trì được bao lâu?”
Liêu Hà Dung ước lượng rồi nói: “Nếu với số lượng người của chúng ta... Có thể duy trì được một, hai tiếng đồng hồ.”
Trương Khai tức giận nói: “Có thể? Anh trả lời chắc chắn đi được không? Thiếu dưỡng khí không phải chuyện đùa đâu, chỉ vài phút cũng chết người đó?”
Viên Mục Dã nghiêm túc hỏi: “Tiến sĩ Liêu, bây giờ anh có cách giải quyết nào không?”
Liêu Hà Dung suy nghĩ, sau đó căng thẳng nói: “Khôi phục hệ thống điện! Đúng, chỉ cần khôi phục lại hệ thống điện là tôi có thể mở được hệ thống thông gió của căn cứ, thang máy cũng có thể vận hành bình thường, như vậy chúng ta có thể đi lên trên.”
Viên Mục Dã thầm nghĩ trong lòng, nói đi nói lại vẫn là phải khôi phục hệ thống điện, xem ra Liêu Hà Dung cùng đám người bên trên là cùng một giuộc. Thế là cậu và Đoàn Phong trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó nói: “Được, vậy chúng ta cũng không cần tốn thời gian ở đây nữa, nhanh chóng khôi phục hệ thống điện rồi rời khỏi nơi này thôi.”
Mà lúc này sắc mặt đám người Lý Hồng Giác càng xám đi, dù trong lòng vô cùng không cam tâm nhưng cũng không có cách nào ra ngoài ngay được, chỉ có thể bất đắc dĩ bị Liêu Hà Dung dắt mũi....
Đối với chuyện này Viên Mục Dã và Đoàn Phong lại không quá lo lắng, dù sao Liêu Hà Dung cũng ở dưới này với bọn họ, Viên Mục Dã không tin anh ta thật sự có tinh thần hy sinh vì khoa học gì đó, cho nên chỉ cần anh ta còn ở dưới này thì sẽ không có nguy hiểm gì quá lớn.
Nhưng điều đáng cảnh giác chính là, từ đầu Liêu Hà Dung đã muốn đẩy số 54 ra hành động riêng, điểm này thực sự đáng nghi ngờ... Mặc dù Viên Mục Dã tạm thời không rõ mục đích của đối phương khi làm như vậy, nhưng chắc chắn chuyện này không xuất phát từ lòng tốt, cho nên tiếp theo cậu vẫn nên dành thời gian giám sát chặt chẽ thằng cha này mới được.
Sau đó cả đoàn người dưới sự chỉ dẫn của Liêu Hà Dung tiếp tục đi về phía trước tìm kiếm bảng điều khiển hệ thống điện, nhưng bởi vì mỗi khi đi qua một cánh cửa điện tử đều phải mất thời gian để mở ra, cho nên đến khi họ đi vào phòng điều khiển thì đã mất một tiếng đồng hồ.
Chuyện sau đó phụ thuộc vào Ôn Sâm, chỉ cần anh ta có thể khôi phục lại hệ thống điện trước khi hết dưỡng khí, thì mọi chuyện vẫn còn kịp... Mà người của số 54 cũng không ngồi không chờ đợi. Trong lúc Ôn Sâm sửa hệ thống điện bọn họ cũng tìm kiếm manh mối xung quanh, muốn tìm xem ai là người phát ra tín hiệu cầu cứu.
Đương nhiên Đoàn Phong cũng không hoàn toàn tin tưởng Ôn Sâm, dù sao anh ta cũng là nhân viên nghiên cứu khoa học ở chỗ của Liêu Hà Dung, cho nên Đoàn Phong phân công Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam đứng bên cạnh quan sát, đề phòng phát sinh biến cố ở chỗ này.
Về phần Liêu Hà Dung thì càng không thể để anh ta rời khỏi tầm mắt. Để an toàn, Viên Mục Dã bảo Đại Quân và Trương Khai đi theo sát anh ta, không được để anh ta rời khỏi tầm mắt hai người bất cứ lúc nào.
Còn Viên Mục Dã vẫn luôn bị mùi máu tươi thoang thoảng thu hút, dường như sâu bên dưới căn cứ này... có thứ gì đó đang gọi cậu vậy.
“Cậu thấy trong hoàn cảnh này liệu còn có người sống sót không?” Đoàn Phong thì thầm hỏi Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Với tình hình trước mắt thì khả năng này quá nhỏ, đầu tiên là không có dưỡng khí, trừ khi dưới này có nơi khác có thể thông gió!”
“Cậu muốn nói là cái giếng sâu kia dẫn không khí lên sao?” Đoàn Phong không thể tin nổi.
Viên Mục Dã đáp: “Đây chỉ là giả thiết của tôi, nếu không con người sao có thể sống được ở nơi như thế này chứ?”
Trong lúc hai người đang thì thầm thảo thuận thì đèn trong phòng đột ngột bừng sáng, khiến đoàn người đang chìm trong bóng tối tạm thời có thể thở phào nhẹ nhõm.
Không ngờ Ôn Sâm lại bảo: “Hiện giờ tôi chỉ có thể khôi phục một phần hệ thống điện, bởi vì có một số đường điện đã bị lửa phá hỏng, muốn khôi phục hoàn toàn phải tìm được vị trí cụ thể, nối lại đường điện thì mới được.”
Viên Mục Dã hỏi Ôn Sâm: “Với phần hệ thống điện đã được khôi phục thì có mở được hệ thống thông gió không?”
Ôn Sâm gật đầu: “Có thể, nhưng muốn khôi phục lại nguồn điện cho thang máy thì hơi khó.”
Viên Mục Dã khoát tay nói với anh ta: “Không sao, trước hết đảm bảo cho mọi người không chết ngạt là được rồi, còn lại anh cứ từ từ làm tiếp...”
Bởi vì để khôi phục lại mạch điện vẫn cần thêm thời gian, nên Liêu Hà Dung thành khẩn yêu cầu Đoàn Phong để anh ta tận dụng khoảng thời gian này tải xuống dữ liệu lúc trước của phòng thí nghiệm.
Đoàn Phong cũng không có dị nghị gì với chuyện này, chỉ đưa ra lý do là muốn bảo vệ sự an toàn của Liêu Hà Dung nên anh ta sẽ đi cùng. Nhưng Viên Mục Dã cân nhắc đến sự nguy hiểm của việc đi sâu hơn vào bên trong, nên chia đội hình ra thành ba nhóm, cậu cùng Đoàn Phong theo Liêu Hà Dung đi sao chép dữ liệu thí nghiệm, Hoắc Nhiễm và Trương Khai đi theo Ôn Sâm sửa mạch điện, còn Đại Quân và Tằng Nam Nam dẫn theo những người còn lại đi về phía thang máy chờ ở đó.
Bởi vì nơi đó gần lối ra nhất, nếu thực sự phát sinh biến cố, mọi người cũng dễ dàng rút lui...
Sau đó Đoàn Phong lại bảo Liêu Hà Dung mở toàn bộ hệ thống cửa điện tử đã được khôi phục điện, như vậy sẽ thuận tiện cho người của tổ Ôn Sâm tự do ra vào sửa chữa.
Nhưng không biết vì sao, trong lòng Viên Mục Dã lại nảy sinh cảm giác bất an mơ hồ, có lẽ do mùi máu tươi thoang thoảng kia quấy nhiễu, khiến cậu luôn cảm thấy có một loại nguy hiểm không biết nào đó đang nằm phía sau những cách cửa điện tử kia.
Sau khi khôi phục nguồn điện, căn cứ dưới lòng đất trở nên rõ ràng hơn. Viên Mục Dã phát hiện ra mặc dù nơi này đã bị phong tỏa suốt ba năm, nhưng lại mang đến cho người khác cảm giác vô cùng sạch sẽ, đến một chút tro bụi cũng không có.
Điều này đủ để chứng minh trong thời gian bị phong tỏa này, căn cứ hoàn toàn không có không khí lưu thông... Đương nhiên cũng không hề tồn tại bất cứ nhân viên nào cầu cứu. Nhưng nếu vậy, thì ai đã phát tín hiệu cầu cứu?
Viên Mục Dã vừa di chuyển vừa nghĩ đến những vấn đề này, đồng thời cũng bí mật theo dõi nhất cử nhất động của Liêu Hà Dung, đề phòng anh ta lại làm ra trò dại dột nào. Còn Đoàn Phong thì tìm kiếm manh mối xung quanh, hy vọng có thể biết được chính xác chuyện gì đã xảy ra.