Nhưng cuộc sống vô tư không lo nghĩ này đã bị phá vỡ vào năm bọn họ mười hai tuổi, bởi vì bắt đầu từ năm đó, tổ chức sát thủ đã áp dụng chính sách đào thải vị trí cuối cùng với đám trẻ, ai xếp hạng chót sẽ bị đưa đi…
Không ai biết những đứa trẻ bị đào thải được đưa đến chỗ nào, Tằng Nam Nam và Tiêu Vũ Vi ngày nào cũng nhìn những đồng bọn cùng nhau lớn lên lần lượt rời đi, trong lòng họ cũng càng lúc càng hoảng sợ.
Mặc dù giáo viên dạy họ đã nhiều lần khuyên bảo, nói họ chỉ cần làm tốt phần việc của mình, chuyện còn lại không cần phải suy nghĩ nhiều, nhưng tình cảm giữa những đứa trẻ cũng trở nên xa cách hơn vì chuyện này…
Lúc ấy, người có quan hệ hơi tốt với Tằng Nam Nam ngoài Tiêu Vũ Vi ra thì còn hai đứa bé trai khác, một đứa tên Cố Đào, một đứa tên Tô Bắc, bốn người họ sinh cùng năm nên từ bé đã có quan hệ rất tốt.
Mặc dù chế độ đào thải vị trí cuối cùng rất tàn khốc, nhưng thành tích trong các hạng mục của họ cũng không tồi, bất kể là cá nhân hay đội nhóm đều được tổ chức coi là trọng điểm để bồi dưỡng người mới.
Cứ như vậy, bốn người cùng nhau vượt qua năm gian nan nhất, cuối cùng toàn bộ đều được ở lại, mà tình cảm giữa bọn họ cũng không vì cạnh tranh mà trở nên xa lánh, ngược lại càng lúc càng thân hơn.
Khi đó Tằng Nam Nam còn không biết quan hệ của bọn họ có thể tốt như vậy là vì họ có biểu hiện rất xuất sắc, bọn họ đã bỏ xa những người phía sau, vì thế không cần cạnh tranh với nhau về cơ hội được ở lại, bởi vì chắc chắn đã có người có thành tích kém khác đứng hạng chót…
Nhưng đến một ngày, Tằng Nam Nam và Tiêu Vũ Vi đi đến chỗ bác sĩ kiểm tra thân thể, trong lúc vô tình họ đã nhìn thấy một tài liệu, trên tài liệu có tên của tất cả những đứa trẻ đã bị đưa đi trước đó.
Vì tò mò, hai cô gái đã xem một chút, họ phát hiện tài liệu của mỗi đứa trẻ đều nói về tình huống cơ bản của thân thể, ví dụ như chiều cao, cân nặng, nhóm máu, trong đó còn có một số báo cáo kiểm tra các cơ quan quan trọng…
Tình huống của những đứa trẻ này cũng có chỗ khác nhau, đặc biệt là báo cáo kiểm tra các bộ phận quan trọng, có người là tim, có người là thận, cũng có người chỉ có mỗi báo cáo kiểm tra một cơ quan nội tạng, có người lại đồng thời vài cái.
Khi ấy Tằng Nam Nam vẫn khá ngây thơ, phản ứng đầu tiên của cô khi nhìn thấy những tài liệu này chỉ nghĩ đó là tổ chức vì tìm kiếm gia đình nhận nuôi mấy đứa trẻ nên cho kiểm tra sức khỏe, nhưng sắc mặt Tiêu Vũ Vi lại cực kỳ khó coi, Tiêu Vũ Vi hiểu ngay kết cục thật sự của những người bạn nhỏ này.
Bắt đầu từ lúc đó, Tiêu Vũ Vi đã nảy sinh ý định muốn chạy trốn, nhưng Tiêu Vũ Vi biết mình còn quá nhỏ, đừng nói là chạy trốn mà đến cả ý nghĩ này cũng không thể để người khác biết, nếu không kết cục của cô ta sẽ giống những đứa trẻ đã bị đào thải kia… Không được chết tử tế.
Đến tận khi cuộc đào thải kết thúc, ngoài bốn người Tằng Nam Nam ra thì còn hai đứa trẻ khác cũng được giữ lại, bọn họ thuận lợi tiến vào giai đoạn huấn luyện tiếp theo. Mặc dù sau đó tổ chức không hề bắt bọn họ đấu loại nữa, nhưng quá trình huấn luyện tiếp theo cũng đã thay đổi toàn bộ cuộc đời mấy người bọn họ.
Trước năm mười hai tuổi, bọn họ chỉ huấn luyện thể chất cơ bản, nhưng sau mười hai tuổi, ngoài việc học bắn súng, cận chiến, kỹ năng quan trọng nhất mà họ học là làm thế nào để giết người nhanh chóng và hiệu quả nhất.
Nếu như trước mười hai tuổi bọn họ còn nửa tỉnh nửa mê, vậy sau mười hai tuổi họ đã biết con đường mình đi sau này là thế nào… Mà dưới cái nhìn của tổ chức sát thủ, những đứa trẻ này rất có tài năng, là nhân tài hiếm có nên đương nhiên lại càng tập trung bồi dưỡng các loại kỹ năng cho họ.
Cứ như vậy lại trôi qua mấy năm, khi bọn họ tròn mười bảy tuổi thì cũng đã là những sát thủ với đôi tay đẫm máu, nhóm sáu người bọn họ đều hoàn thành hoàn hảo mọi nhiệm vụ, không hề để lại rắc rối gì.
Đến cả Tiêu Vũ Vi luôn muốn chạy trốn cũng đã quên mất dự tính ban đầu, chuẩn bị yên tâm làm một sát thủ đủ tiêu chuẩn… Nhưng sau đó đã xảy ra một việc khiến Tiêu Vũ Vi hoàn toàn hiểu ra, nếu muốn sống thì phải thoát khỏi sự khống chế của tổ chức mới được.
Lúc ấy bọn họ nhận được một nhiệm vụ đi đến nước H ám sát một thành viên hoàng thất của nước C đang sống kín tiếng tại đây. Ở nước C lúc đó đang là chế độ quân chủ lập hiến, phần lớn quyền hành đều nằm trong tay hoàng thất, vì thế quốc vương mới là người có quyền lực lớn nhất ở nước C.
Lúc đó quốc vương nước C phải nhập viện vì bị bệnh, mà người sống ở nước H chính là đứa con trai út của quốc vương, cậu ta cũng là một trong những người được hưởng quyền thừa kế về mặt luật pháp, phía trên cậu ta còn một người anh trai, lúc đó đang chủ trì cục diện chính trị trong nước.
Vì cho mình được thuận lợi kế thừa ngai vàng mà người anh này đã dùng số tiền lớn mời sát thủ tới nước H giải quyết em trai mình. Tổ chức sát thủ của Tằng Nam Nam và Tiêu Vũ Vi cũng có tiếng trên thế giới, chỉ cần trả tiền đầy đủ, không có người nào là họ không giết được.
Sau khi nhận nhiệm vụ, tổ sáu người bọn họ ngụy trang thành học sinh đi du lịch nước H rồi âm thầm lẻn đến gần vị hoàng tử kia để chuẩn bị ra tay. Lúc đầu tất cả đều thuận lợi, nhưng khi hoàn thành nhiệm vụ chuẩn bị rút lui, một thành viên trong nhóm tên là Kỳ Hồng bị vệ sĩ riêng của vị hoàng tử kia chạy tới bắn bị thương. Lúc bọn họ chuẩn bị quay lại cứu người, Kỳ Hồng lại bị bắn chết bởi một viên đạn đến từ hướng khác.
Cùng lúc đó, mấy người bọn họ nhận được mệnh lệnh rút lui. Bấy giờ cả nhóm mới hiểu kẻ vừa bắn chết Kỳ Hồng chính là người trong tổ chức, làm như vậy để năm người họ không bị liên lụy… Và không thể tiết lộ bí mật của tổ chức.
Đến lúc này mấy người Tằng Nam Nam mới biết tính mạng của mình rẻ mạt đến mức nào, chỉ vì bị thương mà có thể bị vứt bỏ không hề do dự. Buồn cười nhất là khi chuyện này xảy ra, bọn họ còn phải chấp nhận việc đánh giá tâm lý sau đó từ tổ chức, mục đích là để dần dần biến họ thành những cỗ máy giết người máu lạnh.
Mặc dù chuyện này tạo ra sự dao động tâm lý khá lớn với mọi người, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, nhiệm vụ vẫn phải nhận tiếp. Nhưng từ đó trở đi, những đồng bạn có thể tin tưởng một trăm phần trăm đã không còn tồn tại nữa, bởi vì chẳng ai biết được đồng bạn của mình có bỏ rơi mình vào giây phút quan trọng nhất hay không…
Không lâu sau đó nhóm bọn họ lại nhận được một nhiệm vụ mới, độ khó lần này không cao, chắc do tổ chức tính đến chuyện xảy ra với Kỳ Hồng nên mới cho bọn họ một nhiệm vụ tương đối đơn giản.