Viên Mục Dã lạnh lùng chất vấn: “Anh bạn, có gì thì chúng ta cũng nên nói rõ ràng, không cần im lặng như vậy chứ, anh đột nhiên đưa chúng tôi đến vùng ngoại ô này là có ý gì thế?”
Không ngờ đối phương vẫn không nói câu nào, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên. Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy hình như mình đã từng nhìn thấy kiểu cười lạnh này ở đâu rồi, và cậu lập tức hiểu ra đối phương đến vì mình, giọng cậu lạnh đi: “Anh bạn này, tôi không biết giữa anh và tôi có ân oán gì, nhưng mọi chuyện đều không liên quan đến cô gái ngồi bên cạnh này, anh hãy dừng xe thả cô ấy xuống, tôi cam đoan sẽ ngoan ngoãn ngồi yên trên xe, thế nào?”
Gã kia nghe xong hừ lạnh một tiếng: “Viên Mục Dã, không ngờ mày vẫn thích hy sinh bản thân để cứu người như thế nhỉ!”
Đối phương vừa nói xong, trái tim Viên Mục Dã lập tức giật thót, nhưng không đợi cậu có phản ứng, gã kia đã đột ngột đánh tay lái cho chiếc ô tô lao thẳng vào trong rừng cây bên đường... Một khắc trước khi hôn mê, Viên Mục Dã thực sự hoảng sợ, cậu không thể ngờ lần này không những mình gặp phải kẻ khó chơi, mà còn là người quen.
Sau thời gian bị choáng ngắn ngủi, Viên Mục Dã mơ mơ màng màng tỉnh lại trong xe, cậu mơ hồ nhìn thấy cửa xe bị mở ra, có một người đàn ông ôm Triệu Linh Nhi đang bất tỉnh đi...
Cậu cố đưa tay lên giữ lấy mấy lần nhưng tiếc là cú va chạm mạnh đã khiến đầu óc của Viên Mục Dã không còn tỉnh táo, tất cả hình ảnh trước mắt cậu đều xuất hiện bóng chồng, đến mức cậu không thể xác định được vị trí thực sự của đối phương...
Dù vậy, Viên Mục Dã vẫn dùng toàn lực bò từ trong xe ra, lảo đảo nghiêng ngả đi về phía gã đang ôm Triệu Linh Nhi: “Thả... thả cô ấy ra! Thả...”
Chỉ tiếc là cậu chưa đi được mấy bước đã cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự... Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Viên Mục Dã đột nhiên cảm giác sau gáy đau nhói, vừa mở mắt ra thì cậu thấy mình đang bị trói trong một căn phòng sáng lờ mờ không có cửa sổ.
“Tỉnh rồi? Tố chất thân thể không tệ nhỉ? Tao còn tưởng mày sẽ ngất đến mai chứ?” Một giọng nói khá quen tai vang lên.
Viên Mục Dã cười hai tiếng, nói: “Đúng là mày chưa chết...”
Đối phương cười khan: “Mày vẫn còn sống thì sao tao có thể chết được?”
Viên Mục Dã ngẩng đầu nhìn về phía tên kia, cậu thấy nửa mặt bên trái của hắn đầy những vết sẹo dữ tợn, nhưng dù vậy Viên Mục Dã vẫn có thể nhận ra đó là tên sát nhân liên hoàn được coi là đã chết trong tai nạn xe thời gian trước, Tạ Chí Hồng.
Viên Mục Dã không biết rốt cuộc tên Tạ Chí Hồng này nghĩ cái gì? Vất vả lắm mới đào thoát khỏi chế tài của pháp luật, không phải hắn nên cụp đuôi lại mà làm người à? Sao cứ nhất định phải trở về tìm đường chết như thế chứ?”
Tạ Chí Hồng tò mò hỏi: “Sao thế? Có vẻ mày không ngạc nhiên khi nhìn thấy tao nhỉ?”
Viên Mục Dã hừ nhẹ: “Có gì mà ngạc nhiên? Mày cho rằng không ai nhìn thấu cái trò giả chết của mày à?”
Tạ Chí Hồng gật gù: “Cũng phải, nếu ngay cả việc tao giả chết mà mày cũng không đoán ra, thì đúng là mày không xứng làm đối thủ của tao.”
Viên Mục Dã không muốn trở thành kẻ địch giả tưởng của gã biến thái này, nên cậu tỏ vẻ bất đắc dĩ và nói: “Sao thế? Lần trước bị ăn trận đòn chưa đủ hả? Người nhà của mày tốn bao nhiêu công sức để đưa mày ra nước ngoài, sao lại tự quay về tìm đường chết thế?”
Không ngờ Tạ Chí Hồng lại lắc lắc cổ, sau đó thở dài, nói: “Ý nghĩa cuộc sống của mỗi người không giống nhau, nếu bắt tao từ nay về sau phải sống cuộc sống bình thường, vậy thì chẳng bằng để tao chết luôn đi cho sướng nhỉ?!”
Viên Mục Dã nghĩ đến Triệu Linh Nhi nên vội vàng tìm kiếm xung quanh, cuối cùng nhìn thấy cô ấy vẫn đang hôn mê nằm trong góc tường...
Tạ Chí Hồng thấy thế cười lạnh, nói: “Yên tâm đi, người tình bé nhỏ của mày không chết được đâu, để tránh cho chúng mày bị đập đầu chết tươi, tao đã cố ý trang bị túi khí ở ghế sau... Thế nào? Tao cẩn thận lắm đúng không?”
Trong lòng Viên Mục Dã tức giận chỉ muốn chửi má nó, nhưng cậu biết lúc này không thể biểu lộ sự tức giận quá mức ở trước mặt Tạ Chí Hồng, cũng không nên tỏ thái độ quá quan tâm đến Triệu Linh Nhi, thế nên Viên Mục Dã trầm giọng xuống, nói: “Cái gì mà người tình bé nhỏ? Mày đừng có gắn bừa phụ nữ lên người tao được không? Đây là khách hàng của tao đấy!”
Tạ Chí Hồng gật gù: “Ồ... đúng nhỉ, phạm vi công việc của người số 54 chúng mày rất rộng mà. Được thôi, mày đã nói là khách hàng thì cứ cho là khách hàng đi! Đối với tao cũng chẳng có vấn đề gì, có điều tao tin rằng một người có tinh thần trách nhiệm như mày, cho dù là khách hàng cũng sẽ không muốn nhìn thấy cô ta chết trước mặt mình đâu nhỉ?”
Viên Mục Dã suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đúng vậy, dù sao cũng là công việc của tao, nếu người ta chết thật thì sẽ rất phiền phức... Nhưng thế thì sao? Dù gì người hại chết cô ta cũng không phải là tao, cùng lắm thì lại đẩy mày lên bản tin, lại được làm người nổi tiếng.”
Tạ Chí Hồng cười: “Mày dựa vào cái gì mà tin tưởng thần may mắn lần nào cũng đứng về phía mày? Chỉ bởi vì mày là người tốt còn tao là người xấu sao? Chưa chắc đâu!”
Viên Mục Dã nghe xong cúi đầu nhìn dây thừng trên người mình: “Mày đâm xe để tao hôn mê rồi bắt đến đây làm gì? Vì muốn chứng minh với tao rằng mày lợi hại hơn tao à? Muốn đùa giỡn tao trong lòng bàn tay mày? Được, tao thừa nhận mày lợi hại hơn tao... Vậy được chưa?! Tao xin mày đừng có quấn lấy tao mãi không chịu buông như thế có được không?!”
Không ngờ Tạ Chí Hồng nghe thế cũng không tức giận, ngược lại còn cười và bảo: “Mày nghĩ sai rồi, tao bắt mày đến đây không phải vì muốn chứng minh tao mạnh hơn mày, mà ngược lại, tao muốn chứng minh mày mạnh hơn tao nên mới làm như thế... Bởi vì từ đầu đến cuối tao vẫn luôn cho rằng chúng ta là cùng một loại người.”
Tạ Chí Hồng nói xong thì xoay người đi sang bên cạnh, kéo một tấm vải màu xanh lục ra, phơi bày thứ được che giấu bên dưới... Viên Mục Dã nhìn kỹ, phát hiện bên dưới tấm vải là một chiếc lồng sắt lớn, bên trong đang giam giữ mấy cô gái trẻ tuổi, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía Viên Mục Dã.
Trong lòng Viên Mục Dã nhất thời kinh hãi, thầm nghĩ sao tên điên này cứ thích cái kiểu như thế này nhỉ? Cậu đành bất đắc dĩ nói: “Những cô bé này không phải do mày dùng mỹ nam kế lừa đến đấy chứ? À quên, với gương mặt bây giờ của mày... có được không?”
Tạ Chí Hồng thở dài: “Tất nhiên là không được, cho nên những cô gái này đều bị lừa bằng tiền đến, chỉ cần chịu chi tiền, chúng nó sẽ đi theo đến bất cứ nơi nào mày muốn.”
Lúc này Viên Mục Dã mới quan sát kỹ những cô gái ở trong lồng sắt, phát hiện đúng là quần áo bọn họ mặc có hơi hở hang, hẳn là gái ngành... Nhưng điều này cũng không thể trở thành lý do khiến bọn họ bị người khác làm hại được.
Viên Mục Dã không nhịn được nữa bèn nói: “Rốt cuộc mày muốn làm gì? Có thể nói rõ ràng ra được không?”
Tạ Chí Hồng cười khoái chí, nói: “Được, rất đơn giản... Nếu mày chọn giết một người phụ nữ, tao sẽ thả cô tình nhân bé nhỏ của mày ra, à không, là khách hàng của mày mới đúng.”