Đối với loại người rác rưởi này, pháp luật cũng không có biện pháp nào tốt hơn để trừng trị gã, nhiều nhất chỉ là giam gã lại vài ngày. Về phần người phụ nữ bị bạo hành kia, Viên Mục Dã càng không biết nên giúp cô ta như thế nào.
Có lẽ gã đàn ông này thật sự đã từng là một người chồng tốt, yêu và thương cô ta như lời cô ta nói, nhưng cuối cùng lại biến thành thằng đàn ông không có điểm mấu chốt nào sau nhiều lần được cô ta dung túng hết lần này tới lần khác.
Cuối cùng, gã đàn ông “chân thành” xin lỗi Viên Mục Dã, hơn nữa còn nhận được sự “tha thứ” của cậu, bởi vì Viên Mục Dã thật sự không rảnh để tiếp tục cãi cọ với hai vợ chồng nhà này.
Nhìn bóng dáng gã đàn ông đang đi khỏi, trong lòng Viên Mục Dã đột nhiên nảy sinh một suy nghĩ đáng sợ. Nếu trên đời bớt đi mấy thứ rác rưởi như vậy… liệu cuộc sống có trở nên tốt đẹp hơn chút nào không? Nhưng ngay sau đó cậu đã bị suy nghĩ của chính mình làm cho hoảng sợ, vì vậy cậu nhanh chóng xua tan suy nghĩ này đi.
Từ Lệ thấy sắc mặt cậu là lạ nên khuyên: “Về sau cậu bớt lo mấy chuyện bao đồng kiểu này đi, cứ tìm ngay chú cảnh sát mà đến giải quyết!”
Viên Mục Dã cười, lắc đầu: “Do thói quen ấy mà!”
Tuy miệng nói như vậy, nhưng Viên Mục Dã biết nếu lần sau mình còn gặp phải chuyện như thế này, chắc chắn cậu vẫn sẽ không thể làm lơ như không thấy.
Sau khi ra khỏi cục cảnh sát, Viên Mục Dã bỗng nhận được điện thoại của Đoàn Phong bảo cậu nhanh về số 54! Viên Mục Dã còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, không ngờ hỏi ra mới biết, hóa ra hôm nay là lần đầu tiên Đầu To đến số 54 học tập…
Khi Viên Mục Dã vội vàng chạy về số 54, cậu nhanh chóng cảm thấy bầu không khí hơi căng thẳng. Hỏi mới biết, thì ra là lão Lâm đang dạy học cho Đầu To ở trong phòng họp… Với tình huống như của Đầu To, giáo dục vỡ lòng lúc ban đầu cần phải dạy từ tận gốc rễ mới được.
Kết quả Viên Mục Dã lên lầu thì thấy Đoàn Phong và mấy người Trương Khai đang nằm bò ra ở cửa sổ hành lang để nhìn lén vào bên trong… Đoàn Phong nghe thấy tiếng động bèn quay lại ra hiệu giữ im lặng với Viên Mục Dã, sau đó vẫy cậu qua đó cùng xem.
Viên Mục Dã đành phải bước đến cùng ngó vào trong phòng họp với họ bằng vẻ mặt bất đắc dĩ. Lão Lâm đang nghiêm túc dạy Đầu To học chữ. Cùng lúc đó, trên tấm bảng trắng trong phòng họp đang viết hai chữ to ngay ngắn: “Lâm Xán”, xem ra đây là tên sau này của Đầu To.
Tuy nhiên, trông vẻ mặt của Đầu To thì có vẻ như hắn không hài lòng với cái tên này lắm, chắc hắn vẫn thích người khác gọi mình là Đầu To hơn, vì dù sao nó cũng là cái tên do Triệu Linh Nhi tự đặt… Nhưng một thanh niên từ nhỏ đã sống ở nước ngoài mà lại lấy cái tên “Lâm Đầu To” thì cũng không ổn!
Đoàn Phong bỗng nói khẽ: “Các cậu nói xem, liệu tên kia có tức mình mà ném lão Lâm từ trên lầu xuống không?”
Viên Mục Dã cười bảo: “Không đến mức đó đâu, nếu cậu ta đã đồng ý tới thì chắc sẽ thành thật nghe giảng bài thôi…”
Đoàn Phong cười gượng: “Chỉ mong vậy.”
Trong mấy ngày tiếp theo, Đầu To chứng minh cái danh hiệu “Sinh vật hoàn hảo” bằng chính thực lực của mình. Trí nhớ, khả năng hiểu biết của hắn đều làm đám người của số 54 phải khâm phục… Mà sự thật cũng chứng minh, chỉ cần hắn muốn học, trên cơ bản không có thứ gì mà hắn không học được. Nếu bồi dưỡng tốt, nhất định Đầu To sẽ trở thành tuyển thủ hạt giống toàn năng của số 54.
Khuyết điểm duy nhất là tính cách của hắn khá xấu, ngày nào tới lớp cũng mang vẻ mặt thối hoắc, có lẽ là bị Triệu Linh Nhi ép buộc tới, nên tất nhiên hắn không tình nguyện học hành gì…
May thay là ở số 54 cũng không có ai thật sự nghiêm khắc với hắn, ngay cả Hoắc Nhiễm nhỏ nhất cũng cảm thấy Đầu To không phải là đứa trẻ bình thường. Từ nhỏ hắn đã bị bỏ lại dưới cống cũng thật đáng thương, cho nên mọi chuyện đều nhường hắn ba phần, không so đo gì với hắn cả.
Cứ như vậy, mặc dù trên danh nghĩa là Viên Mục Dã đang nghỉ phép, nhưng ngày nào cậu cũng phải về số 54 một chuyến, bởi vì cậu là giáo viên chịu trách nhiệm dạy Đầu To kỹ năng chiến đấu… Đương nhiên, kỹ năng chiến đấu mà Viên Mục Dã dạy không phải để Đầu To biết cách đánh bại đối thủ, mà là dạy hắn cách kiểm soát được sức mạnh của mình, để có thể đánh ngã kẻ địch mà không đến mức gây ra án mạng.
Ban đầu Đầu To cực kỳ khinh thường điều này, trên cơ bản là không chịu học. Cuối cùng Viên Mục Dã buộc lòng phải dùng đến đòn sát thủ của mình, đó là mách Triệu Linh Nhi!
Trên đời này, dù bạn có ghê gớm đến đâu thì cũng có người sinh ra để khắc chế bạn, đây gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn… Có điều không ai có thể ngờ, người sinh ra để kiềm chế Đầu To lại là một cô gái mặt mũi ngoan hiền.
Vào lúc nửa đêm, một người đàn ông đi bộ một mình trên phố. Dựa vào mùi rượu nồng nặc thì không khó để đoán được gã vừa xong một cuộc nhậu và đang lảo đà lảo đảo đi bộ về nhà. Lúc này điện thoại di động trong túi gã đột nhiên đổ chuông, người đàn ông lấy ra xem rồi bắt máy với vẻ cực kỳ mất kiên nhẫn: “Hối cái gì mà hối? Sắp sửa về đến nhà rồi đây còn chưa được à? Tôi thấy có phải mấy ngày nay cô lại ngứa da không?!”
Đầu kia điện thoại hình như là phụ nữ, cô ta nhỏ nhẹ giải thích gì đó với người đàn ông một cách kiên nhẫn. Nhưng không chờ cô ta nói xong, người đàn ông đã bực bội cúp điện thoại, sau đó còn mắng: “Mẹ kiếp, phiền phức!”
Đáng tiếc là sự chú ý của người đàn ông đều dồn vào cuộc điện thoại đó nên không để ý tới phía sau gã có một bóng người đang bám theo…
Sáng hôm nay, Viên Mục Dã hiếm khi rảnh rang dắt Kim Bảo đi ra ngoài chơi, kết quả cậu lại đụng phải người phụ nữ bị bạo hành gia đình hôm trước đang dán thông báo tìm người khắp phố với khuôn mặt hốc hác! Cậu đến gần xem và phát hiện người muốn tìm trên tờ thông báo kia không phải ai khác mà chính là tay chồng tên Trần Đức Huy đã đánh đập cô ta ngay trên đường mấy ngày trước.
Người phụ nữ cũng nhận ra Viên Mục Dã, cô ta xấu hổ nói: “Thật sự xin lỗi anh về chuyện ngày hôm đó…”
Viên Mục Dã xua tay với cô ta: “Không sao, đều đã qua rồi. Chồng của cô làm sao vậy? Không phải bỏ nhà đi đấy chứ?!”
Người phụ nữ cười khổ: “Không thể nào, nếu anh ấy thật sự không muốn sống với tôi nữa thì sẽ đề nghị ly hôn ngay, tuyệt đối không thể bỏ đi mà chẳng nói chẳng rằng như vậy.”
Sau đó người phụ nữ nói cho Viên Mục Dã biết mình tên Vương Quyên. Ngày chồng cô ta mất tích, gã đi ra ngoài nhậu với bạn bè như bình thường, kết quả là đi cả đêm không về… Mặc dù trước đó cô ta đã gọi hai cuộc điện thoại cho chồng, nhưng bởi vì Trần Đức Huy thấy cô ta phiền phức, cho nên không đợi cô nói xong đã cúp ngang.
Vì sợ Trần Đức Huy về nhà rồi lại bới lông tìm vết, cho nên Vương Quyên cũng không dám gọi lại lần thứ ba, chỉ đành ngồi ngoài ghế sofa ở phòng khách để chờ cửa. Nhưng cô ta buồn ngủ quá nên ngủ quên mất, kết quả khi cô ta tỉnh lại thì đã là sáng ngày hôm sau.
Từ đấy về sau, Trần Đức Huy hoàn toàn biến mất, điện thoại tắt máy, bỏ bê công việc ở cơ quan, thậm chí cả mấy anh em bình thường đi lại thân quen với Trần Đức Huy cũng nói sau lần ăn cơm với nhau hôm ấy, họ không còn gặp lại gã nữa.