Đầu tiên cô ta thò nửa người ra khỏi giếng, dường như đang tìm kiếm người vừa gọi tên mình. Nhưng cảnh tượng trước mắt quá quái dị, dù là Viên Mục Dã cũng không dám dễ dàng lên tiếng, cậu chỉ yên lặng né ở một bên quan sát cô gái tên là Liễu Tâm Như này.
Không ngờ khi cô ta nhô cả nửa người dưới ra khỏi miệng giếng, Viên Mục Dã ngay lập tức cảm thấy buồn nôn. Hóa ra cô gái này chỉ có nửa người trên vẫn duy trì hình dáng con người, nửa người dưới lại nối liền với một xúc tu thịt màu hồng to cỡ thùng nước…
Đáng sợ nhất là trên xúc tu thịt to bằng thùng nước đó lại có rất nhiều các bướu thịt nho nhỏ, bên trong các bướu thịt này dường như có thứ gì đó đang ngo ngoe chuyển động! Viên Mục Dã cố gắng chịu đựng sự ghê tởm trong lòng, cậu quan sát kỹ xúc tu thịt không giống bình thường này, cậu phát hiện dường như nó là một mẫu thể, và những bướu thịt chuyển động có vẻ là hình thái ban đầu của 0924.
Chỉ là Viên Mục Dã không hiểu tại sao con sâu mẹ này lại dính vào nửa người của Liễu Tâm Như rồi truyền đi tin cầu cứu? Là ý thức của Liễu Tâm Như vẫn còn tồn tại… Hay là con sâu mẹ đang điều khiển Liễu Tâm Như để nói ra những lời này?
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn dùng ý niệm nhặt một cục đá nhỏ cách đó không xa rồi ném ra ngoài, cậu cố tình chế tạo một âm thanh vang dội để xem Liễu Tâm Như chỉ còn nửa người này sẽ có phản ứng gì…
Kết quả cục đá vừa rơi xuống đất là nửa người Liễu Tâm Như lao ngay đến, tiếc là cục đá quá nhỏ lại không có nhiệt độ nên cô ta tìm tại chỗ một lúc lâu mà vẫn không phát hiện thứ gì phát ra tiếng động.
Nhưng từ điều này có thể nhận ra, con sâu mẹ đang dính lấy nửa người Liễu Tâm Như chắc chắn có thính lực, mà những xúc tu khác dường như chỉ có sự mẫn cảm với nhiệt độ… Chẳng lẽ mẫu thể 0924 đã dính liền với nửa người của Liễu Tâm Như sao?
Mà quan trọng nhất là, nó có thể nói tiếng người, mặc dù chỉ liên tục lặp đi lặp lại mấy câu đó, nhưng điều này đã khiến người khác phải khiếp sợ rồi, không biết nhà sinh vật học Lý Hồng Giác và trợ lý của anh ta thấy cảnh tượng này sẽ có cảm tưởng gì?
Ngay lúc Viên Mục Dã đang nghi ngờ liệu Liễu Tâm Như trước mặt này có còn được xem là con người hay không, cậu bỗng thấy một cái đầu lén lút thò ra từ giếng sâu, Viên Mục Dã ngay lập tức choáng váng tại chỗ…
Trước đó cậu cứ nghĩ là loại quái vật nửa người nửa quái vật như Liễu Tâm Như chắc chỉ có một mình cô ta, không ngờ bây giờ lại xuất hiện một tên khác có nửa người là đàn ông. Hơn nữa, điều quái dị nhất là Viên Mục Dã không hề có bất kỳ ấn tượng nào về người đàn ông này, cậu có thể khẳng định người này không phải bất kỳ thành viên nào trong số những người đã gặp nạn ba năm trước!
Đặc biệt là khi cái gã chỉ có nửa người chui từ trong giếng ra, Viên Mục Dã phát hiện bộ quần áo còn lại chút ít trên người gã hơi quen quen, cậu cảm thấy nó giống hệt bộ đồ trên người mình…
Trái tim Viên Mục Dã đánh thót một cái, cậu còn tưởng là người nào đó trong đội cứu hộ bị biến thành hình dạng này? Nhưng Viên Mục Dã thật sự chưa từng thấy khuôn mặt đó, không biết tại sao gã lại mặc bộ quần áo giống hệt của đội cứu hộ chứ?
Một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu Viên Mục Dã, chẳng lẽ đội của cậu không phải nhóm cứu hộ đầu tiên xuống đây? Dù sao chuyện này đã xảy ra ba năm, ai có thể cam đoan trước đây cái gã Liêu Hà Dung kia có tìm người xuống dưới này hay không?
Nhưng bây giờ Viên Mục Dã không có cách nào gặp Liêu Hà Dung để kiểm tra ý nghĩ của mình, hơn nữa cậu cũng không dám tùy tiện phát ra tiếng động, cậu muốn trước tiên từ từ di chuyển đến miệng giếng rồi ném CPU chứa dữ liệu thí nghiệm vào đó rồi hẵng tính tiếp, Viên Mục Dã không tin Liêu Hà Dung có thể xuống dưới mà tìm nó về.
Không ngờ đúng lúc này Đoàn Phong lại đột ngột quay về, anh ta vừa định chào hỏi Viên Mục Dã thì đã bị hoảng sợ bởi đám xúc tu thịt màu hồng này, Đoàn Phong đứng yên không nhúc nhích tại cửa, không biết nên tiến vào hay lùi lại… Viên Mục Dã thấy vậy bèn vội vàng ra hiệu cho anh ta im lặng, sau đó cậu từ từ nhấc chiếc CPU lên rồi định ném nó từ xa như ném bóng.
Tay Viên Mục Dã ném khá chính xác, mặc dù khoảng cách hơi xa nhưng cậu ném hơi cao nên chiếc CPU vẫn rơi vào trong miệng giếng một cách hoàn hảo…
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã không ngờ là, gã đàn ông chỉ có nửa người kia khá mẫn cảm với âm thanh, ở khoảnh khắc ngay khi chiếc CPU lướt qua gã, gã lập tức xoay người đuổi theo rồi lao vào trong giếng.
Ngay sau đó bỗng có tiếng “cạch… cạch…” vang lên, dường như đó là tiếng vang khi chiếc CPU đập vào thành giếng. Cùng lúc ấy, con quái vật nửa người Liễu Tâm Như cũng nhanh chóng bò xuống giếng sâu để tìm âm thanh.
Lúc này Viên Mục Dã đương nhiên không dám tiếp tục ở lại nữa, cậu tranh thủ lúc hai kẻ nửa người nửa quái vật kia còn chưa quay lại miệng giếng, kéo Đoàn Phong ra ngoài, sau đó nhanh chóng dùng vòng tay khóa cửa điện tử lại.
Chắc Đoàn Phong cũng bị hai kẻ nửa người nửa quái vật ở giếng dọa sợ, nếu không phải trong tay anh ta không có vũ khí có tính sát thương, thì chắc lúc đó Đoàn Phong đã cho mỗi kẻ một phát để được giải thoát hoàn toàn rồi.
Đoàn Phong giật mình hỏi: “Nó là cái quái gì thế?”
Viên Mục Dã không trả lời, cậu chỉ kéo Đoàn Phong đi về, đến khi xác nhận khoảng cách đã đủ xa thì Viên Mục Dã mới thở phào, nói: “Người phụ nữ chỉ còn nửa người đó chắc chắn là Liễu Tâm Như, nhưng người đàn ông xuất hiện lúc sau hơi kỳ quái, quần áo trên người anh ta giống chúng ta, nhưng anh ta lại không phải là nhân viên gặp nạn trước đây, cũng không phải là thành viên của đội cứu hộ xuống cùng chúng ta lần này.”
Đoàn Phong cẩn thận suy nghĩ về hình dáng của người đàn ông nửa người nửa quái vật kia, sau đó nói: “Hình dạng của hai người vừa rồi hơi đáng sợ, tôi thật sự không nhìn rõ dáng vẻ người đàn ông đó, nhưng nếu cả hai bên đều không phải, vậy cái thằng xui xẻo này chui ở đâu ra?”
Viên Mục Dã thở dài: “Về hỏi Liêu Hà Dung là biết! Chắc chắn việc này có liên quan đến anh ta!”
Đoàn Phong cười gian, nói: “Sở trường của tôi là tra khảo mà, nếu hắn thành thật khai báo thì tốt, nếu không tôi sẽ cho hắn nếm thử cái gì gọi là mười đại cực hình!”
Viên Mục Dã buồn cười hỏi: “Phân hổ với nước ớt à? Nhưng chúng ta có cầm theo đâu?”
Không ngờ Đoàn Phong lại lắc đầu: “Không cần mấy thứ đó, đến lúc ấy cậu cứ chuẩn bị tinh thần, cam đoan sẽ khiến thằng cha này phải tiết lộ toàn bộ những thứ đang che giấu trong bụng ra!”
Khi hai người quay về kho lạnh, Liêu Hà Dung đang nhảy nhót tại chỗ vì lạnh, thấy hai người Viên Mục Dã quay về nhanh như vậy trong lòng anh ta lập tức có một dự cảm xấu…
Đoàn Phong cười nhẹ, hỏi: “Giáo sư Liêu, anh đoán xem chúng tôi vừa gặp ai ở giếng sâu nào?”
Liêu Hà Dung khẩn trương hỏi lại: “Gặp ai thế? Liễu Tâm Như à?”