Về phần tín hiệu cầu cứu nhận được mấy ngày trước càng đáng ngờ hơn. Liêu Hà Dung đã từng nói, trận hỏa hoạn ba năm trước đây sau khi đốt cháy hết dưỡng khí mới hoàn toàn dập tắt, nhưng người bình thường làm sao có thể sống trong một môi trường không có dưỡng khí, không ăn không uống kiên trì sống được ba năm chứ?
Cho nên Viên Mục Dã phân tích, những điều mà nhóm Liêu Hà Dung giấu giếm không hề ít... Sợ rằng còn cố ý giấu đi rất nhiều tin tức quan trọng. Có điều lần này Liêu Hà Dung đã dám cùng đi xuống dưới, thì nói rõ anh ta nhất định nắm chắc có thể bình an đi lên trên, chỉ là không biết anh ta có dự định đưa theo những người khác bình an đi ra ngoài hay không thôi.
Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, toàn thể thành viên của đội cứu viện chuẩn bị đi xuống. Nhóm mười hai người lập thành một tiểu đội, sáu người của số 54, còn sáu thành viên còn lại lần lượt theo thứ tự là Liêu Hà Dung và hai học trò của anh ta Lâm Tinh cùng Dương Kiệt, thợ sửa chữa cơ điện Ôn Sâm, nhà sinh vật học Lý Hồng Giác cùng với phụ tá của anh ta Văn Quyên.
Bởi vì hệ thống điện tạm thời vẫn chưa được khôi phục, cho nên đội cứu hộ chỉ có thể đi thang sắt bên cạnh thang máy đi xuống, nhưng thang sắt này đã nhiều năm không được bảo dưỡng, lại thêm nơi này có độ ẩm cao nên trên bề mặt đã đầy xỉ rêu và gỉ sắt.
Người giẫm lên đó rất dễ bị trơn trượt, chỉ cần hơi bất cẩn một chút là có thể bước hụt, hậu quả khó lường... Để an toàn, Đoàn Phong buộc vào mỗi người một sợi dây an toàn, đi một đoạn sẽ thả thêm một đoạn, để đảm bảo nếu có người trượt chân thì vẫn được bảo hộ.
Cân nhắc đến thể trạng của nhóm người Liêu Hà Dung, nên Đoàn Phong chia người số 54 thành ba nhóm ở đầu, giữa và cuối. Anh ta và Viên Mục Dã đi đầu mở đường, Đại Quân và Trương Khai ở lại bên trên để điều chỉnh dây an toàn, còn Hoắc Nhiễm và Tằng Nam Nam đi ở giữa, bất cứ lúc nào cũng có thể quan sát được tình trạng của những người khác.
Xung quanh vách thang máy đã mọc đầy các loại cỏ và xỉ rêu, đã không còn nhìn thấy vết tích vụ cháy năm đó nữa, chỉ khi đi xuống hơn một nửa quãng đường mới bắt đầu nhìn thấy lớp cao su bọc ngoài đường cáp điện bị biến dạng do nhiệt độ cao.
Mười mấy người trong đội cứu hộ, trừ Liêu Hà Dung ra đều là lần đầu tiên xuống đây, cho nên không ai biết cái giếng này sâu bao nhiêu... Mặc dù không gian xung quang không hẹp, nhưng tia sáng xung quanh lờ mờ, bên dưới là một vùng tối đen không thấy đáy, vừa nghĩ đến chuyện mình bây giờ đang ở dưới lòng đất đã khiến người ta có cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân.
Nhất là Hoắc Nhiễm, tên nhóc này luôn sợ bóng tối, còn có chứng sợ hãi không gian kín nhẹ, xuống được nửa đường đã đổ mồ hôi lạnh đầy trán. May mà Viên Mục Dã nhớ chuyện này nên đã cùng Đoàn Phong đề nghị mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một chút rồi mới tiếp tục đi xuống dưới.
Cho nên sau khi mọi người ổn định đội ngũ thì tạm thời dừng lại, mỗi người tự bổ sung thêm năng lượng và cũng có thời gian cho nhóm “già yếu tàn tật” có thể tạm thời chậm lại thở lấy hơi. Mà lúc này Viên Mục Dã ở ngay bên trên Đoàn Phong lại ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt, khi có khi không... không biết phát ra từ đâu.
“Anh có ngửi thấy không?” Viên Mục Dã thì thầm hỏi.
Đoàn Phong trầm giọng nói: “Hình như có mùi máu tanh rất nhẹ ở dưới bay lên...”
Viên Mục Dã cảnh giác: “Chút nữa anh đi xuống phải cẩn thận!”
Lần này Đoàn Phong không nói đùa, anh ta nghiêm túc đáp: “Biết rồi, yên tâm đi.”
Sau đó mọi người lại tiếp tục giữ khoảng cách đi xuống dưới, không ngờ khi mọi người cho rằng đã xuống đến đáy thì tất cả đều ngạc nhiên nhìn xung quanh vách giếng hoàn toàn không thấy cỏ dại xỉ rêu gì nữa, dường như chúng được thay thế bằng một thứ hoa văn kỳ lạ lan dần lên trên...
Đại Quân ở trên cùng ngạc nhiên nói: “Cái gì thế này?”
Viên Mục Dã cũng xích lại gần xem xét, nhưng cứ chỗ nào đèn chiếu tới là lại nhìn thấy những hoa văn như ngọn lửa kia, cậu vừa định chạm tay vào thì Liêu Hà Dung ở bên trên đột nhiên nói: “Đừng chạm vào, trên đó có lớp dịch nhờn ăn mòn, cho nên cỏ dại xỉ rêu mới không thể sinh sống được.”
Sau đó Liêu Hà Dung dặn dò lại một lần nữa: “Từ giờ trở đi mọi người không được động vào những dịch nhờn trên vách giếng này!”
Viên Mục Dã không khỏi cảm thấy kỳ lạ, vì sao những dịch nhờn này chỉ xuất hiện trên vách giếng mà trên thang sắt dưới chân bọn họ lại không có?
Lúc này phía dưới nghe “bang” một tiếng, hóa ra Đoàn Phong đã nhảy xuống nóc thang máy bên dưới, anh ta dùng sức đạp chân xuống, sau đó hỏi Liêu Hà Dung: “Anh Liêu, anh xác định thang máy này đã hạ đến đáy rồi chứ?”
Liêu Hà Dung nhìn xung quanh, nói: “Chắc đã đến đáy, cho dù chưa xuống đến đáy thì cùng lắm cũng chỉ còn cách vài mét thôi.”
Đoàn Phong nói với những người bên trên: “Tất cả ở nguyên tại chỗ chờ tôi, tôi sẽ mở cửa nóc thang máy trước, xuống dưới xác nhận xem đã đến đáy hay chưa, sau đó mọi người lần lượt xuống từng người một!”
Phía sau Viên Mục Dã chính là thợ sửa chữa cơ điện Ôn Sâm, anh ta đề nghị để mình xuống đi giúp Đoàn Phong, nên Viên Mục Dã bị kẹp ở giữa cũng xuống nóc tháng máy luôn.
Sau khi Ôn Sâm xuống đến nơi, trước tiên anh ta cùng Đoàn Phong mở tấm che trên nóc thang máy, Đoàn Phong thò người xuống kiểm tra, phát hiện bên trong không có dấu hiệu hỏng hóc nghiêm trọng, nên đã dẫn đầu nhảy vào.
Ngay sau đó là Ôn Sâm cũng nhảy xuống theo, bởi vì còn phải liên kết với mấy người Liêu Hà Dung nên Viên Mục Dã không xuống dưới, cậu tạm thời ở trên nóc thang máy, chờ sau khi Ôn Sâm và Đoàn Phong xác nhận thang máy không có vấn đề gì, cậu sẽ đón từng người bên trên xuống.
Sau khi nhảy vào thang máy, trước tiên Đoàn Phong mở cửa thang máy, nếu như sau khi mở cửa thấy lối đi thì chứng minh thang máy đã xuống đến đáy, nếu không chứng tỏ thang máy đã bị kẹt ở giữa không trung...
Kết quả khi Đoàn Phong chuẩn bị gỡ cửa thang máy thì chiếc thang máy khi nãy vẫn còn đứng yên ổn đột nhiên chuyển động, ngay sau đó thang máy rơi thẳng xuống dưới, mấy điểm chống đỡ xung quanh va chạm với thành giếng bắn hoa lửa khắp nơi, để giữ thăng bằng, Viên Mục Dã chỉ có thể nằm sấp xuống nóc thang máy.
Những người đang ở trên thang nhìn thấy cảnh này, tim đều vọt lên đến cổ, với tốc độ rơi của thang máy sợ rằng người bên trong lành ít dữ nhiều...