Nhưng điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy kỳ lạ là, rõ ràng Liêu Hà Dung hẳn phải biết Đoàn Phong đang đến gần chỗ mình, nhưng dường như anh ta không hề sợ hãi việc sẽ bị Đoàn Phong tìm tới và cướp đi bộ đồ cách nhiệt, mà vẫn tập trung tìm kiếm thứ gì đó ở khu vực trung tâm.
Cùng lúc đó, đám xúc tu bạch tuộc kia đã mất đi hứng thú với Viên Mục Dã, chúng đều rút lui khỏi phòng thí nghiệm và sau đó thi nhau lao về phía vị trí của Đoàn Phong…
Giờ Viên Mục Dã mới hiểu tại sao Liêu Hà Dung lại không hề sợ hãi như thế, bởi vì anh ta hiểu rất rõ tốc độ của 0924. Cho dù Viên Mục Dã có lấy mình làm mồi nhử, đem tất cả 0924 trong căn cứ hấp dẫn đến cùng một chỗ, thì bọn chúng vẫn sẽ giải quyết xong Viên Mục Dã rồi cấp tốc khóa chặt vị trí của những động vật có nhiệt độ khác.
Cho nên việc hiện tại Viên Mục Dã cần làm không phải là dẫn Đoàn Phong đi tìm Liêu Hà Dung, mà là phải nghĩ biện pháp để anh ta tự vệ… Đúng lúc này cậu nhớ tới cái kho lạnh phát hiện ra thi thể trước đó, sau khi điện được khôi phục, ở trong đó cũng đã bắt đầu làm lạnh trở lại. Có lẽ năm ấy, mấy nhân viên nghiên cứu khoa học kia lựa chọn tạm thời trốn vào trong kho lạnh không hề sai, chỉ là bọn họ không ngờ rằng mình sẽ bị cấp trên trực tiếp bỏ rơi.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã nắm chiếc vòng tay chỉnh sang chế độ đối thoại, nhưng bởi vì cậu cũng không biết phải làm thế nào để chọn đối thoại riêng với Đoàn Phong, nên chỉ có thể chọn hình thức gửi đi giọng nói cho tất cả: “Đoàn Phong, anh đi về phía trước khoảng mười mét rồi rẽ trái sẽ thấy một cái kho lạnh, loài sinh vật kia rất mẫn cảm với nhiệt độ, anh trốn vào đó chúng nó sẽ tạm thời không tìm thấy anh.”
Đoàn Phong nhận được chỉ dẫn giọng nói của Viên Mục Dã thì lập tức trả lời: “Cậu ở chỗ nào vậy? Có ở gần cái kho lạnh này không?”
Viên Mục Dã đáp: “Anh không cần phải để ý đến tôi, có vẻ như loài sinh vật kia không muốn ăn tôi vào bụng nên tạm thời không tấn công tôi. Anh cứ trốn vào trong kho lạnh trước đi, chờ tôi xử lý xong việc sẽ qua đấy tìm anh.”
Đoàn Phong nghe xong cũng không nhiều lời, anh ta nhanh chóng tìm được cái kho lạnh mà Viên Mục Dã nói tới, đẩy cửa chui vào… Kết quả vừa vào đã phát hiện mấy thi thể ở trong góc kho lạnh, anh ta vội gửi giọng nói với Viên Mục Dã: “Mẹ kiếp, sao cậu không nói trong kho còn có người khác?”
Viên Mục Dã biết Đoàn Phong đã tạm thời an toàn thì vừa cười vừa bảo: “Có sao đâu, mấy người đó không ngại để anh vào cùng tránh quái vật đâu!”
Đoàn Phong lẩm bẩm: “Nhưng tôi ngại đấy được không?”
Sau khi xác định Đoàn Phong đã an toàn, Viên Mục Dã nhanh chóng tìm kiếm vị trí của Liêu Hà Dung trong camera theo dõi. Giờ cậu nhất định phải tranh thủ thời gian tìm tới thằng cha này, bởi vì nếu muốn Đoàn Phong có thể an toàn rời khỏi nơi này thì nhất định phải cướp lấy bộ đồ cách nhiệt trên người anh ta mới được.
Mà lúc này Liêu Hà Dung đang phấn khởi đứng trước cửa một phòng làm việc, đây mới là mục đích thực sự của việc lần này anh ta xuống đây, đó chính là lấy đi tất cả dữ liệu thí nghiệm của Tề Mân Giang trong máy vi tính… Có lẽ anh ta đã ngấp nghé những thứ này thực sự quá lâu, cho nên khi đưa mật mã mở cửa vào, tay anh ta hơi run rẩy.
Ai ngờ trong nháy mắt khi Liêu Hà Dung mở cửa ra, một bộ xương của con người hơi biến thành màu đen thình lình hiện ra ở trước mặt hắn ta, xương cổ của đối phương bị treo nghiêng giữa không trung bởi đám dây điện rơi xuống từ trần nhà.
Mặc dù đây chỉ là một bộ khung xương, nhưng Liêu Hà Dung vẫn nhận ra danh tính của người này bởi phần khớp nhân tạo được thay thế trên đầu gối, người này chính là thầy của Liêu Hà Dung, Tề Mân Giang.
Lúc này Liêu Hà Dung không có thời gian ôn chuyện với thầy của mình, thậm chí anh ta còn chẳng buồn nhìn nhiều mà trực tiếp vòng qua thi thể đi tới trước bàn làm việc, bật máy tính lên và tìm kiếm những dữ liệu thí nghiệm mà mình luôn muốn có.
Đáng tiếc anh ta nhanh chóng phát hiện ra máy tính của Tề Mân Giang cần phải có mật mã, nhưng anh ta lại không biết mật mã là gì… Có điều Liêu Hà Dung hiểu rất rõ người thầy này của mình, nên chỉ thử hai lần đã đoán được mật mã chính là ngày mà dự án “Hướng về tâm Trái đất” được phê duyệt.
Cũng chính bởi vì có mật mã này cản trở mới giúp Viên Mục Dã tranh thủ được thời gian quý giá, cậu chạy đến ngay lúc Liêu Hà Dung đang bắt đầu tải dữ liệu xuống, cậu không hề do dự mà nã một phát súng vào máy tính chủ.
Liêu Hà Dung thấy thế thì tức giận gào lên: “Cậu điên rồi à? Cậu có biết giá trị của thứ này lớn đến mức nào không hả?”
Viên Mục Dã cười lạnh: “Tôi chỉ biết, nếu anh còn nói nhảm thêm một câu nào, tôi sẽ bắn ngay một phát súng vào đầu anh…”
Liêu Hà Dung nhìn từ nét mặt của Viên Mục Dã thấy được cậu sẽ thật sự làm như vậy, thế là vội vàng giơ hai tay lên và nói: “Tiểu Viên, cậu nghe tôi nói trước đã, tôi làm như vậy thật sự không phải vì cho riêng tôi đâu, mà là vì tương lai của nhân loại… Cậu có nghĩ tới sẽ có một ngày nhân loại không còn sợ hãi bệnh tật, ung thư, virus hay vi khuẩn gì nữa, để chúng nó đi gặp quỷ đi thôi! Đến lúc đó những người bình thường như cậu và tôi có thể thực sự được sống lâu trăm tuổi!”
Viên Mục Dã nghiêm nghị nói: “Sau đó thì sao? Chẳng phải cuối cùng vẫn là chết à? Tuổi thọ của con người đã được cố định rồi. Chẳng lẽ anh chưa từng nghĩ tới việc, một khi tuổi thọ của con người được kéo dài thêm thì có phải thế giới này sẽ quá chật chội không? Con người là chủng tộc tiếp nối, mà không phải là đem mình biến thành quái vật không già không chết!”
Ai ngờ Liêu Hà Dung nghe xong lại cười gượng, nói: “Một kẻ ngu dốt như cậu thì biết cái gì? Mục tiêu cuối cùng mà nhân loại theo đuổi khoa học là gì? Còn chẳng phải là vì để cho mình mạnh hơn các loài sinh vật khác à? Hiện tại chúng ta có thể sớm một bước thực hiện mục tiêu này thì tại sao lại không làm chứ?”
Viên Mục Dã lạnh giọng, nói: “Đó là lý giải của anh đối với nghiên cứu khoa học, vậy thầy của anh, Tề Mân Giang cũng là kẻ ngu dốt à? Ông ta cũng nghĩ như vậy sao? Tôi thấy chưa chắc đâu nhỉ?!”
Nghe Viên Mục Dã nhắc đến Tề Mân Giang, Liêu Hà Dung lập tức biến sắc, nói: “Đừng có nhắc tới cái lão ngoan cố kia với tôi, nếu không phải do ông ta cản trở thì dự án này đã thành công từ ba năm trước rồi, làm sao có thể lãng phí thời gian ba năm một cách vô ích như vậy chứ?”
Viên Mục Dã biết mình và Liêu Hà Dung không chung tiếng nói với nhau nên chẳng ai thuyết phục được ai cả, cậu bèn chĩa súng vào Liêu Hà Dung và bảo: “Đừng có tuyên dương với tôi về những ngụy biện của anh, giờ tôi cho anh hai lựa chọn, hoặc là nghĩ biện pháp thanh trừ sạch sẽ toàn bộ 0924 trong căn cứ, hoặc là cởi bộ đồ cách nhiệt trên người anh ra…”
Liêu Hà Dung nghe xong mà sắc mặt biến đổi, anh ta lắc đầu: “Không thể nào, một khi điện được bật lại, 0924 sẽ bò từ dưới lòng đất lên… Loài sinh vật này gần như hoàn mỹ, với kỹ thuật hiện tại của nhân loại thì căn bản không có biện pháp giết chết chúng nó.”
Viên Mục Dã hừ lạnh: “Anh biết rõ nhân loại hiện giờ không có cách nào thuần hóa được loại quái vật này, vậy mà còn muốn kiên trì nghiên cứu sâu hơn à… Có phải đầu óc của anh bị chập mạch không?!”
Viên Mục Dã nói đã coi như nhã nhặn rồi, nếu đổi thành Đoàn Phong thì khẳng định sẽ nói đầu óc Liêu Hà Dung bị đổ phân. Nhưng đối phương nghe xong lại không hề dao động mà nói: “Đây chỉ là vấn đề thời gian thôi, chỉ cần cho tôi thêm một chút thời gian, tôi nhất định có thể tìm được nhược điểm của 0924.”