Không ngờ tên nhóc đó nói xong còn lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh, sau đó cười gian, bảo: “Đã khuya như vậy rồi, bọn tôi còn chưa ăn cơm đấy, hay là hai anh ‘nhỏ’ ít máu, mời bọn tôi ăn chực một bữa được không?”
Viên Mục Dã thấy mấy kẻ không biết sống chết này hóa ra là muốn tống tiền, cậu sầm mặt nói: “Mau xéo đi!”
Mặc dù khí thế của Viên Mục Dã cũng khá hung ác, nhưng tiếc là cổ áo còn nằm trong tay người khác nên chẳng có tí tác dụng uy hiếp nào, ngược lại còn khiến đối phương cười ầm lên.
Viên Mục Dã thấy rất bực! Mấy tên này đều là thanh niên tầm trên dưới hai mươi tuổi, bọn họ đều không có nhiều kinh nghiệm sống nên không biết nhìn hoàn cảnh…
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn nhìn về phía cái tên đang túm cổ áo mình rồi nghĩ thầm, thật ra gã cũng không hiểu biết giống mấy thanh niên này… Nhưng khác nhau ở chỗ là sự thiếu hiểu biết của gã sẽ làm người khác bị thương, còn sự thiếu hiểu biết của mấy tên nhóc kia sẽ khiến chính chúng bị thương.
“Hay là chúng ta chuyển sang chỗ khác nói chuyện?” Viên Mục Dã hỏi thử, bởi vì cậu thật sự không muốn mấy thanh niên này chết vô ích.
Vậy mà tên kia không thèm để ý đến Viên Mục Dã, gã quay đầu nhìn về phía mấy thanh niên, trong mắt đầy sát ý… Viên Mục Dã thấy vậy lòng bỗng trầm xuống, cậu biết nếu không mau chóng đuổi mấy thanh niên côn đồ kia đi thì bọn họ sẽ xuất hiện trên đầu đề bản tin ngày mai mất.
Thế là Viên Mục Dã đành phải kiên trì nói: “Cảnh sát đang phá án, không muốn qua đêm trong đồn thì mau biến đi cho tôi!”
Lời nói này quả nhiên có hiệu quả, mấy thanh niên kia nghe xong thì biến sắc, nhưng chỉ có mỗi tên tóc vàng đã chụp ảnh trước đó không biết sống chết còn hỏi: “Cảnh sát có gì đặc biệt chứ? Mai tôi gửi tấm ảnh này lên mạng, để xem lúc đó anh còn huênh hoang như bây giờ không?”
Viên Mục Dã không muốn mất thì giờ với mấy thanh niên này, cậu đành móc ví ra ném cho đối phương rồi nói: “Cầm tiền rồi biến nhanh đi!”
Tên thanh niên tóc vàng cầm đầu bắt lấy ví tiền, cậu ta nhìn thoáng qua rồi hài lòng nói: “Cái này còn tạm được… Yên tâm đi, tôi nói được là làm được, tôi sẽ xóa bức ảnh này!” Cậu ta nói xong thì rút một xấp tiền mặt trong ví ra, sau đó ném chiếc ví xuống đất.
Không ngờ khi Viên Mục Dã nghĩ là đám người này cầm tiền xong thì sẽ rời đi, cậu bỗng nghe tên thanh niên tóc vàng chỉ một ngón tay vào tên tội phạm cống thoát nước và bảo: “Còn anh nữa, mau lấy tiền trong ví ra đây!”
Lần này thì Viên Mục Dã hoàn toàn bó tay, bây giờ cậu mới hiểu câu kẻ cố chấp khó khuyên, mà kẻ muốn chết thì không thể ngăn được…
Cực chẳng đã, Viên Mục Dã đành lạnh lùng nói: “Tôi nói một lần cuối cùng, mau cầm tiền rồi rời đi, tên này là tù vượt ngục nên ví hắn còn sạch hơn mấy cậu nhiều, nếu không muốn chết thì đi nhanh lên!”
Mấy đứa bên cạnh hiển nhiên là đàn em của tên thanh niên kia, bọn họ nghe Viên Mục Dã nói vậy thì cảm thấy sợ hãi, lúc này có đứa nói nhỏ vào tai tên thanh niên tóc vàng vài câu, cậu ta nghe xong lại khinh thường nói: “Chúng ta đông như vậy, bọn họ chỉ có hai người, đừng để họ dọa chứ, mày trông cái thằng ẻo lả kia mà là tù vượt ngục à? Lừa ai chứ?”
Trong lúc nhất thời Viên Mục Dã cảm thấy máu nóng xông lên não, nếu không phải không thể hành động tự do, chắc cậu đã đi đến đập một trận thay cha mẹ thằng nhóc này rồi, để bù lại hết những gì mà cậu ta chưa được giáo dục khi còn bé.
Có thể do bị tức đến váng đầu, Viên Mục Dã vậy mà nói với tên tội phạm: “Hay anh thả tôi ra trước, để tôi qua đó đập cho bọn này một trận rồi lại nói chuyện tiếp?”
Viên Mục Dã chỉ nói bừa một câu, không ngờ đối phương thật sự thả lỏng cổ áo của cậu, sau đó ra vẻ như muốn xem trò vui mà bảo Viên Mục Dã: “Đi đi…”
Viên Mục Dã được thả ra thì chỉnh lại cổ áo, sau đó mới nhìn mấy thanh niên kia và bảo: “Có mang chứng minh thư không? Lát nữa vào đồn cảnh sát chắc chắn phải đăng ký đấy… Còn nữa, trong ví tôi có tất cả là hai nghìn năm trăm tệ, một khi tội danh được thành lập sẽ bị phán ít nhất ba năm. Mấy đứa cứ thương lượng xem ai là thủ phạm ai là tòng phạm đi, để đến lúc kết tội có khi còn được xử ít đi vài năm.”
Tên thanh niên tóc vàng mạnh miệng hỏi: “Anh định dọa ai thế? Tôi nói cho anh biết nhé, tất cả chúng tôi đều là trẻ vị thành niên, kể cả hôm nay có đánh chết anh cũng không cần chịu trách nhiệm… Đúng, không cần chịu trách nhiệm đâu!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Vị thành niên hả, được rồi… Vị thành niên có cách chơi của vị thành niên!”
Viên Mục Dã nói xong bèn đi nhanh đến trước mặt tên thanh niên, sau đó dùng một tay kéo cậu ta từ trên xe máy xuống, mấy đứa khác thấy thế nhao nhao muốn tiến đến giúp đỡ, nhưng lại bị Viên Mục Dã quát to một tiếng làm cho sợ hãi: “Đều thành thật đứng đợi cho tôi!”
Thằng nhóc tóc vàng bị Viên Mục Dã túm lấy đang muốn giãy giụa, cậu ta được Viên Mục Dã cho ăn ngay một cái tát, miệng lập tức chảy cả máu. Chắc đây là lần đầu tiên cậu ta bị đánh ác như vậy, sau khi ngẩn người thì mở mồm chửi rủa ông bà tổ tiên Viên Mục Dã.
Viên Mục Dã đương nhiên không nương tay với cậu ta, cậu sầm mặt xuống: “Trẻ vị thành niên đúng không? Hôm nay anh sẽ cho mày biết thế giới của người trưởng thành là như thế nào!” Viên Mục Dã nói xong lại cho cậu ta vài cái tát.
Khí thế hung hăng của thằng nhóc tóc vàng đã hoàn toàn biến mất, nhìn qua là biết đây là một đứa trẻ bị chiều hư, mấy đứa gọi là anh em bạn bè kia của nó bị dọa đến rắm cũng không dám đánh chứ đừng nói là tiến lên giúp đỡ.
Viên Mục Dã thấy mình đã dạy dỗ xong, bèn nhặt chiếc điện thoại của thằng nhóc này lên. Cậu đang định xóa tấm ảnh vừa rồi đi nhưng lại nghĩ làm thế vẫn chưa hết giận, thế là cậu tiện tay ném nó cho “tên tội phạm cống thoát nước” đang đứng cách đấy không xa.
Kết quả giống y như những gì Viên Mục Dã mong đợi, đối phương bắt được chiếc điện thoại xong là bóp nát không hề do dự, sau đó Viên Mục Dã lia mắt về phía những người khác và nói: “Mấy đứa cũng chụp ảnh à?”
Cả đám nghe vậy vội vàng lắc đầu: “Không ạ, không ạ, bọn em còn chẳng lôi điện thoại ra cơ…”
Lúc này Viên Mục Dã cúi đầu nhìn tên thanh niên đang hoảng sợ vì bị mình tát cho sưng như heo, cậu lạnh lùng nói: “Anh bạn nhỏ, hôm nay ông chú này dạy cho cậu một bài học tư tưởng, cũng cho cậu biết một chút về cái gì là thế giới của người trưởng thành nhé…”
Không ngờ đến lúc này rồi mà tên nhóc vẫn nói cứng: “Tôi đánh anh không phạm pháp, anh đánh tôi là phạm pháp, chú tôi là luật sư, chú tôi sẽ cho anh vào tù!”
Viên Mục Dã gật đầu: “Ừ, cậu nói đúng, nếu đã như vậy… Hay là chúng ta cùng nhau chơi trò giết người diệt khẩu nhé?”
Viên Mục Dã vừa nói câu này, mấy thằng nhóc kia đều bị dọa sợ, cả đám chẳng còn nghĩ đến cái gì mà anh em huynh đệ nữa, ai nấy ngồi lên xe rồi quay đầu chạy biến!
Viên Mục Dã thấy vậy bèn cười khẩy: “Mấy đứa bạn tốt của cậu đều đi hết rồi, cậu còn ở lại đây… Chờ tôi diệt khẩu à? Mau cút đi!”
Tên nhóc thấy Viên Mục Dã chịu thả mình đi, thế là vừa leo lên xe máy vừa hùng hổ chửi rủa, Viên Mục Dã nghe thế bèn giả vờ muốn đuổi theo, làm cậu ta bị dọa đến mức vội vặn ga rồi lao đi như một làn khói.